Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác (3 mẫu)

Sample Literature for Grade 9: Outline of feelings about Vien Phuong’s poem Visiting Uncle Ho’s mausoleum brings 3 detailed outlines, helping 9th graders understand the structure, know how to make a detailed outline of the essay, “The Visit to Uncle Ho’s Mausoleum” is detailed and full of important ideas.

The poem “Visit Uncle Ho’s Tomb” expresses the sincere heart and deep emotions of the poet as well as the people of the South and the Vietnamese nation for dear Uncle Ho. In detail, we invite you to follow 3 ideas of how to feel visiting Uncle Ho’s mausoleum in the following article of ABC Land:

Outline your feelings about the poem Visiting Uncle Ho’s mausoleum

I. Introduction

– Vien Phuong is a typical poet of the South. April 1976 after a year of national liberation. When the mausoleum of President Ho Chi Minh was inaugurated, the poet and the Southern delegation visited Hanoi to visit the mausoleum.

– The poem Visiting Uncle Ho’s mausoleum was written by Vien Phuong with all sincere gratitude and pride mixed with the pain of a son from the South visiting Uncle Ho for the first time.

II. Body

1. First stanza

– The author opened with the autobiographical verse “I went to the South to visit Uncle Ho’s mausoleum”:

  • “Children” and “Uncle” are sweet and loving ways of addressing the South. It shows the closeness and respect for Uncle.
  • I live in the South, thousands of miles away, come here looking forward to seeing you. Unexpectedly, the country was unified, the North and the South had reunited in one house, but Uncle was no longer there.
  • The poet deliberately replaced the word visit with the word visit to ease the pain but still could not hide the emotion of the farewell scene.
  • This is also the emotion of a son from the southern battlefield after many years of yearning to visit Uncle Ho.

– The first image that the author sees and is a bold impression is the bamboo rows around Uncle Ho’s mausoleum: I have seen in the mist the vast bamboo rows.

  • The image of “bamboo rows in the mist” has made the verse both real and virtual. Arriving at Uncle Ho’s mausoleum, the poet met a very familiar image of a Vietnamese village: a bamboo tree. Bamboo has become a symbol of the Vietnamese nation.
  • “Storm and rain” is a metaphorical expression to indicate hardship. But despite the hardships, the bamboo trees still stand in line. This is a metaphor that affirms the indomitable spirit of the nation and the enduring vitality of the nation.

2. Second stanza

– The first two verses: “Day by day the sun passes over the mausoleum/Seeing a very red sun in the mausoleum”.

  • The two verses are created with real images and double wave metaphors. The sentence above is a real image, the sentence below is a metaphor.
  • Comparing Uncle Ho to the sun is to show Uncle Ho’s eternal existence, like the eternal existence of the natural sun.
  • To compare Uncle Ho to the sun is to express the greatness of Uncle Ho, who brought a free life to the Vietnamese people from the long night of slavery.
  • Realizing that Uncle Ho is a very red sun in the mausoleum, this is Vien Phuong’s own creation, it shows the respect of the author and the people for Uncle.

– In the next two verses: “Every day the stream of people walk in mourning/Closing flowers to offer seventy-nine spring…”

  • It is the visualization of the endless stream of people who visit Uncle Ho’s mausoleum every day with all their respect and compassion, that image is like a garland of flowers. The two words from day to day are repeated in the verse as if creating a feeling of eternal life.
  • The image of people entering the mausoleum to visit Uncle Ho is likened to a garland of flowers by the author. This comparison is both appropriate and new, showing the people’s fondness and respect for Uncle Ho.
  • The corolla is a metaphorical image of children coming here from all over the country to visit Uncle Ho like the flowers in Uncle Ho’s garden that were planted, cared for, and blossomed by Uncle Ho.

3. Third stanza

– The scene and atmosphere are as tranquil as condensing both time and space in the mausoleum:

“I lay in a peaceful sleep
In the middle of a gentle bright moon”

  • All his life, Uncle Ho could not eat well, sleep restlessly when the people in the South were still being trampled by the enemy. Now the South has been liberated, the unified country that Uncle Ho has gone far. The poet wants to forget that painful reality and hope it is just a peaceful sleep.
  • From the emotion of respect and admiration, in the third stanza are the poet’s feelings of pity and wish. Uncle Ho’s image like the gentle bright moon in peaceful sleep is an image symbolizing the serene beauty, leisurely and noble demeanor of Uncle. He is still living with the people of Vietnam, a peaceful and beautiful country. The poet’s emotional circuit seems to subside to make room for grief through two verses: still know… in the heart…
  • The image of the blue sky is a metaphor for Uncle Ho’s immortality. The blue sky is forever above his head, just like Uncle Ho still lives forever with the mountains and rivers of the country. That is a fact.
  • However, looking at Uncle Ho’s remains in the mausoleum, I felt that Uncle was in a peaceful and peaceful sleep, but still felt pain and pain, but why did I hear a stabbing pain in my heart! Even though he was incarnated into nature and the country, Uncle Ho’s departure still could not erase the infinite grief of the whole nation, this poem describes the mood and emotions of the nation. anyone who has ever visited Uncle Ho’s mausoleum.

4. Last stanza

– The feelings of the poet when he returned to the South for Uncle Ho were very sincere and emotional. Mai when returning to the South was in tears.

  • The verse seems to express very sincerely the infinite pity that was suppressed until the moment of parting and burst into tears.
  • In that choked feeling, nostalgic mood, the poet seemed to want to be incarnated to be with him forever.

III. End

With condensed lyrics, dignified, sincere, and very emotional voice, the poem has left a very deep impression in the hearts of readers. Because, the poem not only reveals the author’s deep feelings for Uncle Ho, but also expresses the sincere and earnest feelings of millions of Vietnamese people for the beloved leader of the nation.

– I am very touched every time I read this poem and secretly thank poet Vien Phuong for contributing to the poetry about Uncle Ho with powerful touching poems.

Outline feeling the poem “Visit Uncle Ho’s Tomb”

1. Opening lesson

– Introducing the author and his work:

  • Vien Phuong is one of the earliest authors to join the group of writers and artists during the anti-American resistance war.
  • The poem was composed in 1976, when the poet and the people’s delegation visited the North and visited Uncle Ho.

2. Body

a, The poet’s feelings when visiting Uncle Ho’s mausoleum, before the scene outside the mausoleum

  • Personal pronoun “son”: used in family relationships, creating a feeling of closeness and affection and respect for Uncle Ho.
  • South: from far to Uncle Ho’s mausoleum.
  • “Visit”: evokes sincere and familiar feelings like a son for his father.

⇒ verse contains many sincere feelings, love and emotion as if satisfying the author’s wish.

– Pictures of bamboo products:

  • Bamboo “green and green Vietnam”: a familiar tree in Vietnamese villages, a symbol of peace.
  • Bamboo shape “stands in line”: symbolizing the resilience and indomitability of the nation.

⇒ Bamboo rows are like daily sentinels guarding Uncle’s sleep.

– Image of the Sun:

  • The sun passes through the mausoleum: the eternal object of the universe, helping to sustain life for all species on earth.
  • The sun in the mausoleum: a metaphor for Uncle Ho, likening him to the sun of the Vietnamese nation, expressing admiration and gratitude for Uncle Ho.

– The image of the stream of people – the corolla: the image has two meanings

  • The stream of people paying homage to Uncle Ho is the most beautiful flower garland in memory of him.

– Art:

  • Using the system of adjectives and compound words: green blue, day day
  • Using metaphors, multi-meaningful images: sun, corolla.

b, The poet’s feelings when entering the mausoleum to visit Uncle

– Uncle was gone, but he looked like he was in a peaceful sleep.

– Images of the moon, blue sky: eternal space

  • The moon often appeared in Uncle Ho’s poetry when he was still alive. The moon used to be friends with Him during the years of being imprisoned in prison, during the years in the mountains and forests of war zones… now also companions with Him in eternity.
  • Blue sky: His heart and morality are noble, still “forever” blue and noble even though he is gone

– Emotions surge: feel a sharp pain in the heart. Although affirming that Uncle Ho’s spirit, ideal, and soul will remain forever, the poet is still deeply saddened by the fact that Uncle Ho is no longer there.

– Art: using a system of symbolic metaphors, poetic voices, rich in emotion.

c, Author’s wish

  • Emotions: tearful tears ⇒ In the context of that period, the author bid farewell without knowing the date of return to visit Uncle Ho’s mausoleum.
  • The phrase “want to do”: expressing the author’s wistful, nostalgic mood and overflowing emotions, the wish to turn into a flower, bird, and bamboo tree loyal to Uncle Ho, watching the sleep of thousands of people. people’s income.

– Art:

  • Use alliteration to emphasize emotions
  • Recalling the image of bamboo, emphasizing the loyalty of the Vietnamese nation, in contrast to the image of bamboo at the beginning of the poem: at the beginning of the poem from a specific image of a bamboo row, the author generalizes it to a symbolic image. for the whole nation; At the end of the poem, from his invisible feelings, the author concretizes the image of a bamboo tree.

3. Conclusion

Summary of the work:

  • The poetic voice is dignified, deep, passionate, proud, and emotional.
  • The poem reflects the general mood of Vietnamese children when visiting Uncle Ho, their infinite gratitude towards him.

Outline Feelings Visiting Uncle Ho’s Tomb

1. Opening Cards

  • A brief introduction about poet Vien Phuong.
  • Circumstances of the poem’s birth.

2. Body Card

a) The author’s feelings before the landscape outside the mausoleum (stanza 1)

* The first verse is like a simple announcement that contains many great emotions.

  • How to address “Son – Uncle”: Expressing closeness, intimacy, no distance.
  • The author uses the alternative word “visit” not “visit” to alleviate the pain hidden deep in the heart of every Vietnamese people: Uncle Ho is still alive.
  • The phrase “I am in the South” both expresses the pain of loss and shows great pride: the South is hard but heroic.
  • Impressive image: “bamboo” has both a real meaning (a familiar tree species of each Vietnamese village) and a symbolic meaning (the image of Vietnamese people with many good qualities …)
  • Use exclamation words: “Oh!” expressing emotions mixed with pride before the image of bamboo.

b) The poet’s feelings before the image of people slowly entering the mausoleum to visit Uncle Ho (verse 2)

– The first 2 verses: Unique and creative way of using words: a pair of realistic words and double metaphors.

  • The first “sun” is the sun from nature of creation.
  • The second “Sun” is a metaphor for Uncle Ho.
  • The “very red” detail evoked Uncle Ho’s heart full of love and enthusiasm for the people.

– The following 2 verses:

  • Message from “day to day”
  • The image of “the flow of people walking in mourning” is a realistic image depicting the daily flow of people entering the mausoleum to visit Uncle Ho in emotion and grief.
  • The image of “corolla” is a metaphorical image: The author compares the long line of people to forming a corolla to offer him.

c) The author’s feelings when standing in front of Uncle Ho’s remains in the mausoleum (next 4 sentences)

– The pent-up feelings for so long have overflowed and sobbed:

  • The word “peaceful sleep”: Just normal sleep, not permanent sleep. Peace in the love of people and things.
  • The image of “the moon” is used by the poet to compare with Uncle Ho.
  • The metaphorical image of “blue sky” evokes reflections on the great, noble, and immortal human being.
  • The last verse is a fact: Uncle is gone forever. It was an infinite, pitiful pain. Even though reason didn’t want to believe it was true.

d) The author’s feelings before going to the South (last stanza)

  • The long-standing mourning broke down in sobbing tears. Those are tears of nostalgia, nostalgia, not willing to leave.
  • The message “want to do” and the images behind it created a fast-paced poem expressing the passionate feelings, intense aspiration and sincere wishes of the poet and everyone.
  • The image of the bamboo tree repeated in the last verse adds a new meaning.

3. Conclusion

  • The poem is the heart not only of the poet but of millions of human hearts who want to express their deep respect and gratitude to the beloved leader of the whole country.

Nội dung trên đây,admin Abcland.Vn đã tổng hợp và gửi tới bạn đọc chi tiết về chủ đề “Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác (3 mẫu)❤️️”. Admin hy vọng bài viết chúng tôi chia sẻ về “Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác (3 mẫu)” sẽ giúp có nhiều thông tin hơn về “Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác (3 mẫu) [ ❤️️❤️️ ]”. Hãy đóng góp ý kiến để abcland.vn biên soạn bài viết chất lượng hơn về “Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác (3 mẫu)” bạn nhé.

Bài viết “Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác (3 mẫu)” được đăng bởi vào ngày 2022-05-03 09:28:37. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại ABC Land – Kênh thông tin BDS uy tín nhất Việt Nam

Xem thêm về Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác (3 mẫu)
#Văn #mẫu #lớp #Dàn #cảm #nhận #về #bài #thơ #Viếng #lăng #Bác #mẫu

Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương mang tới 3 dàn ý chi tiết, giúp các em học sinh lớp 9 nắm được cấu trúc, biết cách lập dàn ý chi tiết bài văn Cảm nhận Viếng lăng Bác thật chi tiết, đầy đủ những ý quan trọng.

Bài thơ Viếng lăng Bác thể hiện tấm lòng thành kính, niềm xúc động sâu sắc của nhà thơ cũng như của nhân dân miền Nam, dân tộc Việt Nam dành cho bác Hồ kính yêu. Chi tiết mời các em cùng theo dõi 3 dàn ý cảm nhận Viếng lăng Bác trong bài viết dưới đây của ABC Land:
Dàn ý cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác
I. Mở bài
– Viễn Phương là một nhà thơ tiêu biểu của miền Nam. Tháng 4/1976 sau một năm giải phóng đất nước. Khi lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh vừa khánh thành, nhà thơ cùng đoàn đại biểu miền Nam ra thăm Hà Nội vào lăng viếng Bác.
– Bài thơ Viếng lăng Bác được Viễn Phương viết với tất cả tấm lòng thành kính biết ơn và tự hào pha lẫn nỗi xót đau của một người con từ miền Nam ra viếng Bác lần đầu.
II. Thân bài
1. Khổ thơ thứ nhất
– Tác giả đã mở đầu bằng câu thơ tự sự “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”:
“Con” và “Bác” là cách xưng hô ngọt ngào thân thương rất Nam Bộ. Nó thể hiện sự gần gũi, kính yêu đối với Bác.
Con ở miền Nam xa xôi nghìn trùng, ra đây mong được gặp Bác. Nào ngờ đất nước đã thống nhất, Nam – Bắc đã sum họp một nhà, vậy mà Bác không còn nữa.
Nhà thơ đã cố tình thay từ viếng bằng từ thăm để giảm nhẹ nỗi đau thương mà vẫn không che giấu được nỗi xúc động của cảnh từ biệt sinh li.
Đây còn là nỗi xúc động của một người con từ chiến trường miền Nam sau bao năm mong mỏi bây giờ mới được ra viếng Bác.
– Hình ảnh đầu tiên mà tác giả thấy được và là một dấu ấn đậm nét là hàng tre quanh lăng Bác: Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát.
Hình ảnh “hàng tre trong sương” đã khiến câu thơ vừa thực vừa ảo. Đến lăng Bác, nhà thơ lại gặp một hình ảnh hết sức thân thuộc của làng quê đất Việt: là cây tre. Cây tre đã trở thành biểu tượng của dân tộc Việt Nam.
“Bão táp mưa sa” là một thành ngữ mang tính ẩn dụ để chỉ sự khó khăn gian khổ. Nhưng dù khó khăn gian khổ đến mấy cây tre vẫn đứng thẳng hàng. Đây là một ẩn dụ mang tính khẳng định tinh thần hiên ngang bất khuất, sức sống bền bỉ của dân tộc.
2. Khổ thơ thứ hai
– Hai câu thơ đầu: “Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng/Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ”.
Hai câu thơ được tạo nên với những hình ảnh thực và hình ảnh ẩn dụ sóng đôi. Câu trên là một hình ảnh thực, câu dưới là hình ảnh ẩn dụ.
Ví Bác như mặt trời là để nói lên sự trường tồn vĩnh cửu của Bác, giống như sự tồn tại vĩnh viễn của mặt trời tự nhiên.
Ví Bác như mặt trời là để nói lên sự vĩ đại của Bác, người đã đem lại cuộc sống tự do cho dân tộc Việt Nam thoát khỏi đêm dài nô lệ.
Nhận thấy Bác là một mặt trời trong lăng rất đỏ, đây chính là sáng tạo riêng của Viễn Phương, nó thể hiện được sự tôn kính của tác giả, của nhân dân đối với Bác.
– Ở hai câu thơ tiếp theo: “Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ/Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân…”
Đó là sự hình dung về dòng người đang nối tiếp dài vô tận hàng ngày đến viếng lăng Bác bằng tất cả tấm lòng thành kính và thương nhớ, hình ảnh đó như những tràng hoa kết lại dâng người. Hai từ ngày ngày được lặp lại trong câu thơ như tạo nên một cảm xúc về cõi trường sinh vĩnh cửu.
Hình ảnh dòng người vào lăng viếng Bác được tác giả ví như tràng hoa, dâng lên Bác. Cách so sánh này vừa thích hợp và mới lạ, diễn ra được sự thương nhớ, tôn kính của nhân dân đối với Bác.
Tràng hoa là hình ảnh ẩn dụ những người con từ khắp miền đất nước về đây viếng Bác giống như những bông hoa trong vườn Bác được Bác ươm trồng, chăm sóc nảy nở rộ ngát hương về đây tụ hội kính dâng lên Bác.
3. Khổ thơ thứ ba
– Khung cảnh và không khí thanh tĩnh như ngưng kết cả thời gian và không gian trong lăng:
“Bác nằm trong giấc ngủ bình yênGiữa một vầng trăng sáng dịu hiền”
Cả cuộc đời Bác ăn không ngon, ngủ không yên khi đồng bào miền Nam còn đang bị quân thù giày xéo. Nay miền Nam đã được giải phóng, đất nước thống nhất mà Bác đã đi xa. Nhà thơ muốn quên đi sự thực đau lòng đó và mong sao nó chỉ là một giấc ngủ thật bình yên.
Từ cảm xúc thành kính ngưỡng mộ, ở khổ thơ thứ ba là những cảm xúc thương xót và ước nguyện của nhà thơ. Hình ảnh Bác như vầng trăng sáng dịu hiền trong giấc ngủ bình yên là một hình ảnh tượng trưng cho vẻ đẹp thanh thản, phong thái ung dung và thanh cao của Bác. Người vẫn đang sống cùng với nhân dân đất nước Việt Nam thanh bình tươi đẹp. Mạch cảm xúc của nhà thơ như trầm lắng xuống để nhường chỗ cho nỗi xót xa qua hai câu thơ: vẫn biết… ở trong tim…
Hình ảnh trời xanh là hình ảnh ẩn dụ nói lên sự trường tồn bất tử của Bác. Trời xanh thì còn mãi mãi trên đầu, cũng giống như Bác vẫn còn sống mãi mãi với non sông đất nước. Đó là một thực tế.
Thế nhưng, nhìn di hài của Bác trong lăng, cảm thấy Bác đang trong giấc ngủ ngon lành, bình yên mà vẫn thấy đau đớn xót xa mà sao nghe nhói ở trong tim! Dù rằng Người đã hóa thân vào thiên nhiên, đất nước, nhưng sự ra đi của Bác vẫn không sao xoá đi được nỗi đau xót vô hạn của cả dân tộc, ý thơ này diễn tả rất điển hình cho tâm trạng và cảm xúc của bất kì ai đã từng đến viếng lăng Bác.
4. Khổ thơ cuối
– Cảm xúc của nhà thơ khi trở lại miền Nam đối với Bác vô cùng chân thành và xúc động Mai về miền Nam thương trào nước mắt.
Câu thơ như bộc lộ rất chân thành nỗi xót thương vô hạn bị kèm nén cho tới phút chia tay và tuôn thành dòng lệ.
Trong cảm xúc nghẹn ngào, tâm trạng lưu luyến ấy, nhà thơ như muốn được hoá thân để mãi mãi bên Người.
III. Kết bài
– Với lời thơ cô đọng, giọng thơ trang nghiêm thành kính, tha thiết và rất giàu cảm xúc, bài thơ đã để lại ấn tượng rất sâu đậm trong lòng người đọc. Bởi lẽ, bài thơ không những chỉ bộc lộ tình cảm sâu sắc của tác giả đối với Bác Hồ mà còn nói lên tình cảm chân thành tha thiết của hàng triệu con người Việt Nam đối với vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.
– Em rất cảm động mỗi khi đọc bài thơ này và thầm cảm ơn nhà thơ Viễn Phương đã đóng góp vào thơ ca viết về Bác những vần thơ xúc động mạnh mẽ.
Dàn ý cảm nhận bài thơ Viếng lăng Bác
1. Mở bài
– Giới thiệu tác giả, tác phẩm:
Viễn Phương là một trong số tác giả ra nhập sớm nhất vào đội ngũ văn nghệ sĩ thời kì kháng chiến chống Mĩ.
Bài thơ được sáng tác năm 1976, khi nhà thơ cùng đoàn đại biểu nhân dân ra thăm miền Bắc và đến viếng Bác.
2. Thân bài
a, Cảm xúc của nhà thơ khi tới thăm lăng Bác, trước khung cảnh bên ngoài lăng
Đại từ nhân xưng “con”: dùng trong quan hệ gia đình, tạo cảm giác gần gũi thân thiết và tình cảm yêu mến, kính trọng của người dân với Bác.
Miền Nam: từ xa tới lăng Bác.
“Thăm”: gợi tình cảm chân thành, thân thuộc như con dành cho cha.
⇒ câu thơ chứa đựng bao tình cảm chân thành, yêu kính cùng sự xúc động như thỏa nỗi mong ước của tác giả.
– Hình ảnh hàng tre:
Hàng tre “xanh xanh Việt Nam”: loại cây quen thuộc với làng quê Việt Nam, biểu tượng cho sự yên bình.
Dáng tre “đứng thẳng hàng”: biểu tượng cho tính kiên cường, bất khuất của dân tộc.
⇒ Hàng tre như những người lính gác hàng ngày canh giữ cho giấc ngủ của Bác.
– Hình ảnh Mặt trời:
Mặt trời đi qua trên lăng: vật thể vĩnh hằng của vũ trụ, giúp duy trì sự sống cho muôn loài trên trái đất.
Mặt trời trong lăng: ẩn dụ về Bác Hồ, ví Bác như là mặt trời của dân tộc Việt Nam, thể hiện sự sự ngưỡng mộ, biết ơn đối với Bác.
– Hình ảnh dòng người – tràng hoa: hình ảnh mang 2 ý nghĩa
Dòng người đkính đến viếng Bác chính là những tràng hoa đẹp nhất tưởng nhớ Người.
– Nghệ thuật:
Sử dụng hệ thống tính từ, từ láy: xanh xanh, ngày ngày
Sử dụng biện pháp ẩn dụ, hình ảnh đa nghĩa: mặt trời, tràng hoa.

Xem thêm:  Cách cài đặt camera Kbvision trên máy tính

b, Cảm xúc của nhà thơ khi vào trong lăng viếng Bác
– Bác đã ra đi nhưng nhìn Người như đang trong một giấc ngủ bình yên.
– Hình ảnh vầng trăng, trời xanh: không gian vĩnh hằng
Trăng thường xuất hiện trong thơ của Bác khi Người còn sống. Trăng từng bầu bạn với Người trong những năm tháng bị giam trong tù ngục, trong năm tháng nơi núi rừng chiến khu… nay cũng bầu bạn cùng Người trong cõi vĩnh hằng.
Trời xanh: tấm lòng, đạo đức của Người cao vợi, vẫn “mãi mãi” xanh trong cao cả dù Người đã ra đi
– Cảm xúc dâng trào: nghe nhói ở trong tim. Dù khẳng định tinh thần, lí tưởng, tâm hồn của Bác còn mãi, nhưng nhà thơ vẫn đau lòng vô hạn trước sự thật Bác không còn nữa.
– Nghệ thuật: sử dụng hệ thống hình ảnh ẩn dụ tượng trưng, giọng thơ lắng đọng, giàu cảm xúc.
c, Ước nguyện của tác giả
Cảm xúc: thương trào nước mắt ⇒ bối cảnh thời kì đó, tác giả từ biệt mà không biết được ngày trở lại thăm viếng lăng Bác.
Điệp ngữ “muốn làm”: thể hiện tâm trạng bâng khuâng, lưu luyến cùng sự xúc động dâng trào của tác giả, ao ước biến thành đóa hoa, con chim, cây tre trung hiếu mãi ở lại bên Bác, canh giấc ngủ nghìn thu của người.
– Nghệ thuật:
Sử dụng điệp ngữ nhấn mạnh cảm xúc
Nhắc lại hình ảnh cây tre, nhấn mạnh sự trung hiếu của dân tộc Việt Nam, đối lại với hình ảnh cây tre ở đầu bài thơ: đầu bài thơ từ hình ảnh hàng tre cụ thể, tác giả khái quát thành hình ảnh tượng trưng cho cả dân tộc; cuối bài thơ từ cảm xúc vô hình của mình, tác giả cụ thể hóa thành hình ảnh cây tre.
3. Kết bài
Tổng kết về tác phẩm:
Giọng thơ trang nghiêm, sâu lắng, vừa thiết tha, tự hào, xúc động.
Bài thơ phản ánh tâm trạng chung của những người con Việt Nam khi đến viếng Bác, sự biết ơn vô hạn đối với Người.
Dàn ý Cảm nhận Viếng lăng Bác
1. Mở Bài
Giới thiệu đôi nét về nhà thơ Viễn Phương.
Hoàn cảnh ra đời của bài thơ.
2. Thân Bài
a) Cảm xúc của tác giả trước cảnh quan bên ngoài lăng (khổ 1)
* Câu thơ thứ nhất như một lời thông báo giản dị mà chứa đựng nhiều tình cảm lớn lao.
Cách xưng hô “Con – Bác”: Thể hiện sự gần gũi, thân thiết, không có khoảng cách.
Tác giả dùng từ thay thế “thăm” không phải “viếng” làm vơi bớt đi nỗi đau đớn ẩn sâu trong đáy lòng mỗi người dân Việt Nam: Bác Hồ vẫn còn sống.
Cụm từ “Con ở miền Nam” vừa thể hiện nỗi đau mất mát, vừa thể hiện niềm tự hào lớn lao: Miền Nam gian khổ mà anh dũng.
Hình ảnh ấn tượng: “hàng tre” vừa có nghĩa thực (là loài cây quen thuộc của mỗi làng quê Việt Nam), vừa có nghĩa biểu tượng (hình ảnh con người Việt Nam với bao phẩm chất tốt đẹp…)
Dùng từ cảm thán: “Ôi!” biểu thị niềm xúc động xen lẫn tự hào trước hình ảnh hàng tre.
b) Cảm xúc của nhà thơ trước hình ảnh dòng người chầm chậm vào lăng viếng Bác ( khổ 2)
– 2 câu thơ đầu: Cách dùng từ đặc sắc, giàu sức sáng tạo: cặp từ tả thực và ẩn dụ sóng đôi.
“Mặt trời” thứ nhất: Là mặt trời từ thiên nhiên của tạo hóa.
“Mặt trời” thứ 2: Là hình ảnh ẩn dụ để chỉ Bác.
Chi tiết “rất đỏ” đã gợi lên một trái tim đầy yêu thương, nhiệt huyết vì nhân dân của Bác.
– 2 câu thơ sau:
Điệp từ “ngày ngày”
Hình ảnh “dòng người đi trong thương nhớ” là hình ảnh tả thực gợi tả hằng ngày dòng người vào lăng viếng Bác trong niềm xúc động, tiếc thương.
Hình ảnh “tràng hoa” là hình ảnh ẩn dụ: Tác giả ví dòng người dài như kết thành tràng hoa để dâng lên Người.
c) Cảm xúc của tác giả khi đứng trước di hài của Bác trong lăng (4 câu tiếp theo)
– Tình cảm bị dồn nén bấy lâu nay đã trào dâng, thổn thức:
Từ ngữ “giấc ngủ bình yên”: Chỉ là giấc ngủ bình thường, không phải giấc ngủ vĩnh viễn. Bình yên trong niềm yêu thương của con người và vạn vật.
Hình ảnh “vầng trăng” được nhà thơ dùng để ví với Bác.
Hình ảnh ẩn dụ “trời xanh” gợi lên những suy ngẫm về con người vĩ đại, cao cả, bất diệt.
Câu thơ cuối là một sự thật: Bác đã ra đi mãi mãi. Đó là một nỗi đau vô hạn, xót thương. Dù lí trí đã không muốn tin đó là sự thật.
d) Cảm xúc của tác giả trước lúc sắp phải về miền Nam (khổ cuối)
Lòng thương nhớ bấy lâu nay đã vỡ òa trong tiếng khóc nghẹn ngào. Đó là những giọt nước mắt của nhớ thương, lưu luyến không nỡ rời xa.
Điệp từ “muốn làm” cùng các hình ảnh đứng sau đó đã tạo nên nhịp thơ dồn dập diễn tả tình cảm tha thiết, khát vọng trào dâng mãnh liệt và ước nguyện chân thành của nhà thơ và của tất cả mọi người.
Hình ảnh cây tre được lặp lại ở câu thơ cuối mang thêm một ý nghĩa mới.
3. Kết Bài
Bài thơ là nỗi lòng không chỉ của nhà thơ mà của hàng triệu trái tim nhân loại muốn thể hiện sự thành kính, biết ơn sâu sắc tới vị lãnh tụ kính yêu của cả nước.

#Văn #mẫu #lớp #Dàn #cảm #nhận #về #bài #thơ #Viếng #lăng #Bác #mẫu

Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương mang tới 3 dàn ý chi tiết, giúp các em học sinh lớp 9 nắm được cấu trúc, biết cách lập dàn ý chi tiết bài văn Cảm nhận Viếng lăng Bác thật chi tiết, đầy đủ những ý quan trọng.

Bài thơ Viếng lăng Bác thể hiện tấm lòng thành kính, niềm xúc động sâu sắc của nhà thơ cũng như của nhân dân miền Nam, dân tộc Việt Nam dành cho bác Hồ kính yêu. Chi tiết mời các em cùng theo dõi 3 dàn ý cảm nhận Viếng lăng Bác trong bài viết dưới đây của ABC Land:
Dàn ý cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác
I. Mở bài
– Viễn Phương là một nhà thơ tiêu biểu của miền Nam. Tháng 4/1976 sau một năm giải phóng đất nước. Khi lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh vừa khánh thành, nhà thơ cùng đoàn đại biểu miền Nam ra thăm Hà Nội vào lăng viếng Bác.
– Bài thơ Viếng lăng Bác được Viễn Phương viết với tất cả tấm lòng thành kính biết ơn và tự hào pha lẫn nỗi xót đau của một người con từ miền Nam ra viếng Bác lần đầu.
II. Thân bài
1. Khổ thơ thứ nhất
– Tác giả đã mở đầu bằng câu thơ tự sự “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”:
“Con” và “Bác” là cách xưng hô ngọt ngào thân thương rất Nam Bộ. Nó thể hiện sự gần gũi, kính yêu đối với Bác.
Con ở miền Nam xa xôi nghìn trùng, ra đây mong được gặp Bác. Nào ngờ đất nước đã thống nhất, Nam – Bắc đã sum họp một nhà, vậy mà Bác không còn nữa.
Nhà thơ đã cố tình thay từ viếng bằng từ thăm để giảm nhẹ nỗi đau thương mà vẫn không che giấu được nỗi xúc động của cảnh từ biệt sinh li.
Đây còn là nỗi xúc động của một người con từ chiến trường miền Nam sau bao năm mong mỏi bây giờ mới được ra viếng Bác.
– Hình ảnh đầu tiên mà tác giả thấy được và là một dấu ấn đậm nét là hàng tre quanh lăng Bác: Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát.
Hình ảnh “hàng tre trong sương” đã khiến câu thơ vừa thực vừa ảo. Đến lăng Bác, nhà thơ lại gặp một hình ảnh hết sức thân thuộc của làng quê đất Việt: là cây tre. Cây tre đã trở thành biểu tượng của dân tộc Việt Nam.
“Bão táp mưa sa” là một thành ngữ mang tính ẩn dụ để chỉ sự khó khăn gian khổ. Nhưng dù khó khăn gian khổ đến mấy cây tre vẫn đứng thẳng hàng. Đây là một ẩn dụ mang tính khẳng định tinh thần hiên ngang bất khuất, sức sống bền bỉ của dân tộc.
2. Khổ thơ thứ hai
– Hai câu thơ đầu: “Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng/Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ”.
Hai câu thơ được tạo nên với những hình ảnh thực và hình ảnh ẩn dụ sóng đôi. Câu trên là một hình ảnh thực, câu dưới là hình ảnh ẩn dụ.
Ví Bác như mặt trời là để nói lên sự trường tồn vĩnh cửu của Bác, giống như sự tồn tại vĩnh viễn của mặt trời tự nhiên.
Ví Bác như mặt trời là để nói lên sự vĩ đại của Bác, người đã đem lại cuộc sống tự do cho dân tộc Việt Nam thoát khỏi đêm dài nô lệ.
Nhận thấy Bác là một mặt trời trong lăng rất đỏ, đây chính là sáng tạo riêng của Viễn Phương, nó thể hiện được sự tôn kính của tác giả, của nhân dân đối với Bác.
– Ở hai câu thơ tiếp theo: “Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ/Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân…”
Đó là sự hình dung về dòng người đang nối tiếp dài vô tận hàng ngày đến viếng lăng Bác bằng tất cả tấm lòng thành kính và thương nhớ, hình ảnh đó như những tràng hoa kết lại dâng người. Hai từ ngày ngày được lặp lại trong câu thơ như tạo nên một cảm xúc về cõi trường sinh vĩnh cửu.
Hình ảnh dòng người vào lăng viếng Bác được tác giả ví như tràng hoa, dâng lên Bác. Cách so sánh này vừa thích hợp và mới lạ, diễn ra được sự thương nhớ, tôn kính của nhân dân đối với Bác.
Tràng hoa là hình ảnh ẩn dụ những người con từ khắp miền đất nước về đây viếng Bác giống như những bông hoa trong vườn Bác được Bác ươm trồng, chăm sóc nảy nở rộ ngát hương về đây tụ hội kính dâng lên Bác.
3. Khổ thơ thứ ba
– Khung cảnh và không khí thanh tĩnh như ngưng kết cả thời gian và không gian trong lăng:
“Bác nằm trong giấc ngủ bình yênGiữa một vầng trăng sáng dịu hiền”
Cả cuộc đời Bác ăn không ngon, ngủ không yên khi đồng bào miền Nam còn đang bị quân thù giày xéo. Nay miền Nam đã được giải phóng, đất nước thống nhất mà Bác đã đi xa. Nhà thơ muốn quên đi sự thực đau lòng đó và mong sao nó chỉ là một giấc ngủ thật bình yên.
Từ cảm xúc thành kính ngưỡng mộ, ở khổ thơ thứ ba là những cảm xúc thương xót và ước nguyện của nhà thơ. Hình ảnh Bác như vầng trăng sáng dịu hiền trong giấc ngủ bình yên là một hình ảnh tượng trưng cho vẻ đẹp thanh thản, phong thái ung dung và thanh cao của Bác. Người vẫn đang sống cùng với nhân dân đất nước Việt Nam thanh bình tươi đẹp. Mạch cảm xúc của nhà thơ như trầm lắng xuống để nhường chỗ cho nỗi xót xa qua hai câu thơ: vẫn biết… ở trong tim…
Hình ảnh trời xanh là hình ảnh ẩn dụ nói lên sự trường tồn bất tử của Bác. Trời xanh thì còn mãi mãi trên đầu, cũng giống như Bác vẫn còn sống mãi mãi với non sông đất nước. Đó là một thực tế.
Thế nhưng, nhìn di hài của Bác trong lăng, cảm thấy Bác đang trong giấc ngủ ngon lành, bình yên mà vẫn thấy đau đớn xót xa mà sao nghe nhói ở trong tim! Dù rằng Người đã hóa thân vào thiên nhiên, đất nước, nhưng sự ra đi của Bác vẫn không sao xoá đi được nỗi đau xót vô hạn của cả dân tộc, ý thơ này diễn tả rất điển hình cho tâm trạng và cảm xúc của bất kì ai đã từng đến viếng lăng Bác.
4. Khổ thơ cuối
– Cảm xúc của nhà thơ khi trở lại miền Nam đối với Bác vô cùng chân thành và xúc động Mai về miền Nam thương trào nước mắt.
Câu thơ như bộc lộ rất chân thành nỗi xót thương vô hạn bị kèm nén cho tới phút chia tay và tuôn thành dòng lệ.
Trong cảm xúc nghẹn ngào, tâm trạng lưu luyến ấy, nhà thơ như muốn được hoá thân để mãi mãi bên Người.
III. Kết bài
– Với lời thơ cô đọng, giọng thơ trang nghiêm thành kính, tha thiết và rất giàu cảm xúc, bài thơ đã để lại ấn tượng rất sâu đậm trong lòng người đọc. Bởi lẽ, bài thơ không những chỉ bộc lộ tình cảm sâu sắc của tác giả đối với Bác Hồ mà còn nói lên tình cảm chân thành tha thiết của hàng triệu con người Việt Nam đối với vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.
– Em rất cảm động mỗi khi đọc bài thơ này và thầm cảm ơn nhà thơ Viễn Phương đã đóng góp vào thơ ca viết về Bác những vần thơ xúc động mạnh mẽ.
Dàn ý cảm nhận bài thơ Viếng lăng Bác
1. Mở bài
– Giới thiệu tác giả, tác phẩm:
Viễn Phương là một trong số tác giả ra nhập sớm nhất vào đội ngũ văn nghệ sĩ thời kì kháng chiến chống Mĩ.
Bài thơ được sáng tác năm 1976, khi nhà thơ cùng đoàn đại biểu nhân dân ra thăm miền Bắc và đến viếng Bác.
2. Thân bài
a, Cảm xúc của nhà thơ khi tới thăm lăng Bác, trước khung cảnh bên ngoài lăng
Đại từ nhân xưng “con”: dùng trong quan hệ gia đình, tạo cảm giác gần gũi thân thiết và tình cảm yêu mến, kính trọng của người dân với Bác.
Miền Nam: từ xa tới lăng Bác.
“Thăm”: gợi tình cảm chân thành, thân thuộc như con dành cho cha.
⇒ câu thơ chứa đựng bao tình cảm chân thành, yêu kính cùng sự xúc động như thỏa nỗi mong ước của tác giả.
– Hình ảnh hàng tre:
Hàng tre “xanh xanh Việt Nam”: loại cây quen thuộc với làng quê Việt Nam, biểu tượng cho sự yên bình.
Dáng tre “đứng thẳng hàng”: biểu tượng cho tính kiên cường, bất khuất của dân tộc.
⇒ Hàng tre như những người lính gác hàng ngày canh giữ cho giấc ngủ của Bác.
– Hình ảnh Mặt trời:
Mặt trời đi qua trên lăng: vật thể vĩnh hằng của vũ trụ, giúp duy trì sự sống cho muôn loài trên trái đất.
Mặt trời trong lăng: ẩn dụ về Bác Hồ, ví Bác như là mặt trời của dân tộc Việt Nam, thể hiện sự sự ngưỡng mộ, biết ơn đối với Bác.
– Hình ảnh dòng người – tràng hoa: hình ảnh mang 2 ý nghĩa
Dòng người đkính đến viếng Bác chính là những tràng hoa đẹp nhất tưởng nhớ Người.
– Nghệ thuật:
Sử dụng hệ thống tính từ, từ láy: xanh xanh, ngày ngày
Sử dụng biện pháp ẩn dụ, hình ảnh đa nghĩa: mặt trời, tràng hoa.

Xem thêm:  Lẩu vịt ăn với rau gì ngon và đậm đà hương vị nhất? Những nguyên liệu phải có khi nấu lẩu vịt

b, Cảm xúc của nhà thơ khi vào trong lăng viếng Bác
– Bác đã ra đi nhưng nhìn Người như đang trong một giấc ngủ bình yên.
– Hình ảnh vầng trăng, trời xanh: không gian vĩnh hằng
Trăng thường xuất hiện trong thơ của Bác khi Người còn sống. Trăng từng bầu bạn với Người trong những năm tháng bị giam trong tù ngục, trong năm tháng nơi núi rừng chiến khu… nay cũng bầu bạn cùng Người trong cõi vĩnh hằng.
Trời xanh: tấm lòng, đạo đức của Người cao vợi, vẫn “mãi mãi” xanh trong cao cả dù Người đã ra đi
– Cảm xúc dâng trào: nghe nhói ở trong tim. Dù khẳng định tinh thần, lí tưởng, tâm hồn của Bác còn mãi, nhưng nhà thơ vẫn đau lòng vô hạn trước sự thật Bác không còn nữa.
– Nghệ thuật: sử dụng hệ thống hình ảnh ẩn dụ tượng trưng, giọng thơ lắng đọng, giàu cảm xúc.
c, Ước nguyện của tác giả
Cảm xúc: thương trào nước mắt ⇒ bối cảnh thời kì đó, tác giả từ biệt mà không biết được ngày trở lại thăm viếng lăng Bác.
Điệp ngữ “muốn làm”: thể hiện tâm trạng bâng khuâng, lưu luyến cùng sự xúc động dâng trào của tác giả, ao ước biến thành đóa hoa, con chim, cây tre trung hiếu mãi ở lại bên Bác, canh giấc ngủ nghìn thu của người.
– Nghệ thuật:
Sử dụng điệp ngữ nhấn mạnh cảm xúc
Nhắc lại hình ảnh cây tre, nhấn mạnh sự trung hiếu của dân tộc Việt Nam, đối lại với hình ảnh cây tre ở đầu bài thơ: đầu bài thơ từ hình ảnh hàng tre cụ thể, tác giả khái quát thành hình ảnh tượng trưng cho cả dân tộc; cuối bài thơ từ cảm xúc vô hình của mình, tác giả cụ thể hóa thành hình ảnh cây tre.
3. Kết bài
Tổng kết về tác phẩm:
Giọng thơ trang nghiêm, sâu lắng, vừa thiết tha, tự hào, xúc động.
Bài thơ phản ánh tâm trạng chung của những người con Việt Nam khi đến viếng Bác, sự biết ơn vô hạn đối với Người.
Dàn ý Cảm nhận Viếng lăng Bác
1. Mở Bài
Giới thiệu đôi nét về nhà thơ Viễn Phương.
Hoàn cảnh ra đời của bài thơ.
2. Thân Bài
a) Cảm xúc của tác giả trước cảnh quan bên ngoài lăng (khổ 1)
* Câu thơ thứ nhất như một lời thông báo giản dị mà chứa đựng nhiều tình cảm lớn lao.
Cách xưng hô “Con – Bác”: Thể hiện sự gần gũi, thân thiết, không có khoảng cách.
Tác giả dùng từ thay thế “thăm” không phải “viếng” làm vơi bớt đi nỗi đau đớn ẩn sâu trong đáy lòng mỗi người dân Việt Nam: Bác Hồ vẫn còn sống.
Cụm từ “Con ở miền Nam” vừa thể hiện nỗi đau mất mát, vừa thể hiện niềm tự hào lớn lao: Miền Nam gian khổ mà anh dũng.
Hình ảnh ấn tượng: “hàng tre” vừa có nghĩa thực (là loài cây quen thuộc của mỗi làng quê Việt Nam), vừa có nghĩa biểu tượng (hình ảnh con người Việt Nam với bao phẩm chất tốt đẹp…)
Dùng từ cảm thán: “Ôi!” biểu thị niềm xúc động xen lẫn tự hào trước hình ảnh hàng tre.
b) Cảm xúc của nhà thơ trước hình ảnh dòng người chầm chậm vào lăng viếng Bác ( khổ 2)
– 2 câu thơ đầu: Cách dùng từ đặc sắc, giàu sức sáng tạo: cặp từ tả thực và ẩn dụ sóng đôi.
“Mặt trời” thứ nhất: Là mặt trời từ thiên nhiên của tạo hóa.
“Mặt trời” thứ 2: Là hình ảnh ẩn dụ để chỉ Bác.
Chi tiết “rất đỏ” đã gợi lên một trái tim đầy yêu thương, nhiệt huyết vì nhân dân của Bác.
– 2 câu thơ sau:
Điệp từ “ngày ngày”
Hình ảnh “dòng người đi trong thương nhớ” là hình ảnh tả thực gợi tả hằng ngày dòng người vào lăng viếng Bác trong niềm xúc động, tiếc thương.
Hình ảnh “tràng hoa” là hình ảnh ẩn dụ: Tác giả ví dòng người dài như kết thành tràng hoa để dâng lên Người.
c) Cảm xúc của tác giả khi đứng trước di hài của Bác trong lăng (4 câu tiếp theo)
– Tình cảm bị dồn nén bấy lâu nay đã trào dâng, thổn thức:
Từ ngữ “giấc ngủ bình yên”: Chỉ là giấc ngủ bình thường, không phải giấc ngủ vĩnh viễn. Bình yên trong niềm yêu thương của con người và vạn vật.
Hình ảnh “vầng trăng” được nhà thơ dùng để ví với Bác.
Hình ảnh ẩn dụ “trời xanh” gợi lên những suy ngẫm về con người vĩ đại, cao cả, bất diệt.
Câu thơ cuối là một sự thật: Bác đã ra đi mãi mãi. Đó là một nỗi đau vô hạn, xót thương. Dù lí trí đã không muốn tin đó là sự thật.
d) Cảm xúc của tác giả trước lúc sắp phải về miền Nam (khổ cuối)
Lòng thương nhớ bấy lâu nay đã vỡ òa trong tiếng khóc nghẹn ngào. Đó là những giọt nước mắt của nhớ thương, lưu luyến không nỡ rời xa.
Điệp từ “muốn làm” cùng các hình ảnh đứng sau đó đã tạo nên nhịp thơ dồn dập diễn tả tình cảm tha thiết, khát vọng trào dâng mãnh liệt và ước nguyện chân thành của nhà thơ và của tất cả mọi người.
Hình ảnh cây tre được lặp lại ở câu thơ cuối mang thêm một ý nghĩa mới.
3. Kết Bài
Bài thơ là nỗi lòng không chỉ của nhà thơ mà của hàng triệu trái tim nhân loại muốn thể hiện sự thành kính, biết ơn sâu sắc tới vị lãnh tụ kính yêu của cả nước.

#Văn #mẫu #lớp #Dàn #cảm #nhận #về #bài #thơ #Viếng #lăng #Bác #mẫu

Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương mang tới 3 dàn ý chi tiết, giúp các em học sinh lớp 9 nắm được cấu trúc, biết cách lập dàn ý chi tiết bài văn Cảm nhận Viếng lăng Bác thật chi tiết, đầy đủ những ý quan trọng.

Bài thơ Viếng lăng Bác thể hiện tấm lòng thành kính, niềm xúc động sâu sắc của nhà thơ cũng như của nhân dân miền Nam, dân tộc Việt Nam dành cho bác Hồ kính yêu. Chi tiết mời các em cùng theo dõi 3 dàn ý cảm nhận Viếng lăng Bác trong bài viết dưới đây của ABC Land:
Dàn ý cảm nhận về bài thơ Viếng lăng Bác
I. Mở bài
– Viễn Phương là một nhà thơ tiêu biểu của miền Nam. Tháng 4/1976 sau một năm giải phóng đất nước. Khi lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh vừa khánh thành, nhà thơ cùng đoàn đại biểu miền Nam ra thăm Hà Nội vào lăng viếng Bác.
– Bài thơ Viếng lăng Bác được Viễn Phương viết với tất cả tấm lòng thành kính biết ơn và tự hào pha lẫn nỗi xót đau của một người con từ miền Nam ra viếng Bác lần đầu.
II. Thân bài
1. Khổ thơ thứ nhất
– Tác giả đã mở đầu bằng câu thơ tự sự “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”:
“Con” và “Bác” là cách xưng hô ngọt ngào thân thương rất Nam Bộ. Nó thể hiện sự gần gũi, kính yêu đối với Bác.
Con ở miền Nam xa xôi nghìn trùng, ra đây mong được gặp Bác. Nào ngờ đất nước đã thống nhất, Nam – Bắc đã sum họp một nhà, vậy mà Bác không còn nữa.
Nhà thơ đã cố tình thay từ viếng bằng từ thăm để giảm nhẹ nỗi đau thương mà vẫn không che giấu được nỗi xúc động của cảnh từ biệt sinh li.
Đây còn là nỗi xúc động của một người con từ chiến trường miền Nam sau bao năm mong mỏi bây giờ mới được ra viếng Bác.
– Hình ảnh đầu tiên mà tác giả thấy được và là một dấu ấn đậm nét là hàng tre quanh lăng Bác: Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát.
Hình ảnh “hàng tre trong sương” đã khiến câu thơ vừa thực vừa ảo. Đến lăng Bác, nhà thơ lại gặp một hình ảnh hết sức thân thuộc của làng quê đất Việt: là cây tre. Cây tre đã trở thành biểu tượng của dân tộc Việt Nam.
“Bão táp mưa sa” là một thành ngữ mang tính ẩn dụ để chỉ sự khó khăn gian khổ. Nhưng dù khó khăn gian khổ đến mấy cây tre vẫn đứng thẳng hàng. Đây là một ẩn dụ mang tính khẳng định tinh thần hiên ngang bất khuất, sức sống bền bỉ của dân tộc.
2. Khổ thơ thứ hai
– Hai câu thơ đầu: “Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng/Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ”.
Hai câu thơ được tạo nên với những hình ảnh thực và hình ảnh ẩn dụ sóng đôi. Câu trên là một hình ảnh thực, câu dưới là hình ảnh ẩn dụ.
Ví Bác như mặt trời là để nói lên sự trường tồn vĩnh cửu của Bác, giống như sự tồn tại vĩnh viễn của mặt trời tự nhiên.
Ví Bác như mặt trời là để nói lên sự vĩ đại của Bác, người đã đem lại cuộc sống tự do cho dân tộc Việt Nam thoát khỏi đêm dài nô lệ.
Nhận thấy Bác là một mặt trời trong lăng rất đỏ, đây chính là sáng tạo riêng của Viễn Phương, nó thể hiện được sự tôn kính của tác giả, của nhân dân đối với Bác.
– Ở hai câu thơ tiếp theo: “Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ/Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân…”
Đó là sự hình dung về dòng người đang nối tiếp dài vô tận hàng ngày đến viếng lăng Bác bằng tất cả tấm lòng thành kính và thương nhớ, hình ảnh đó như những tràng hoa kết lại dâng người. Hai từ ngày ngày được lặp lại trong câu thơ như tạo nên một cảm xúc về cõi trường sinh vĩnh cửu.
Hình ảnh dòng người vào lăng viếng Bác được tác giả ví như tràng hoa, dâng lên Bác. Cách so sánh này vừa thích hợp và mới lạ, diễn ra được sự thương nhớ, tôn kính của nhân dân đối với Bác.
Tràng hoa là hình ảnh ẩn dụ những người con từ khắp miền đất nước về đây viếng Bác giống như những bông hoa trong vườn Bác được Bác ươm trồng, chăm sóc nảy nở rộ ngát hương về đây tụ hội kính dâng lên Bác.
3. Khổ thơ thứ ba
– Khung cảnh và không khí thanh tĩnh như ngưng kết cả thời gian và không gian trong lăng:
“Bác nằm trong giấc ngủ bình yênGiữa một vầng trăng sáng dịu hiền”
Cả cuộc đời Bác ăn không ngon, ngủ không yên khi đồng bào miền Nam còn đang bị quân thù giày xéo. Nay miền Nam đã được giải phóng, đất nước thống nhất mà Bác đã đi xa. Nhà thơ muốn quên đi sự thực đau lòng đó và mong sao nó chỉ là một giấc ngủ thật bình yên.
Từ cảm xúc thành kính ngưỡng mộ, ở khổ thơ thứ ba là những cảm xúc thương xót và ước nguyện của nhà thơ. Hình ảnh Bác như vầng trăng sáng dịu hiền trong giấc ngủ bình yên là một hình ảnh tượng trưng cho vẻ đẹp thanh thản, phong thái ung dung và thanh cao của Bác. Người vẫn đang sống cùng với nhân dân đất nước Việt Nam thanh bình tươi đẹp. Mạch cảm xúc của nhà thơ như trầm lắng xuống để nhường chỗ cho nỗi xót xa qua hai câu thơ: vẫn biết… ở trong tim…
Hình ảnh trời xanh là hình ảnh ẩn dụ nói lên sự trường tồn bất tử của Bác. Trời xanh thì còn mãi mãi trên đầu, cũng giống như Bác vẫn còn sống mãi mãi với non sông đất nước. Đó là một thực tế.
Thế nhưng, nhìn di hài của Bác trong lăng, cảm thấy Bác đang trong giấc ngủ ngon lành, bình yên mà vẫn thấy đau đớn xót xa mà sao nghe nhói ở trong tim! Dù rằng Người đã hóa thân vào thiên nhiên, đất nước, nhưng sự ra đi của Bác vẫn không sao xoá đi được nỗi đau xót vô hạn của cả dân tộc, ý thơ này diễn tả rất điển hình cho tâm trạng và cảm xúc của bất kì ai đã từng đến viếng lăng Bác.
4. Khổ thơ cuối
– Cảm xúc của nhà thơ khi trở lại miền Nam đối với Bác vô cùng chân thành và xúc động Mai về miền Nam thương trào nước mắt.
Câu thơ như bộc lộ rất chân thành nỗi xót thương vô hạn bị kèm nén cho tới phút chia tay và tuôn thành dòng lệ.
Trong cảm xúc nghẹn ngào, tâm trạng lưu luyến ấy, nhà thơ như muốn được hoá thân để mãi mãi bên Người.
III. Kết bài
– Với lời thơ cô đọng, giọng thơ trang nghiêm thành kính, tha thiết và rất giàu cảm xúc, bài thơ đã để lại ấn tượng rất sâu đậm trong lòng người đọc. Bởi lẽ, bài thơ không những chỉ bộc lộ tình cảm sâu sắc của tác giả đối với Bác Hồ mà còn nói lên tình cảm chân thành tha thiết của hàng triệu con người Việt Nam đối với vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.
– Em rất cảm động mỗi khi đọc bài thơ này và thầm cảm ơn nhà thơ Viễn Phương đã đóng góp vào thơ ca viết về Bác những vần thơ xúc động mạnh mẽ.
Dàn ý cảm nhận bài thơ Viếng lăng Bác
1. Mở bài
– Giới thiệu tác giả, tác phẩm:
Viễn Phương là một trong số tác giả ra nhập sớm nhất vào đội ngũ văn nghệ sĩ thời kì kháng chiến chống Mĩ.
Bài thơ được sáng tác năm 1976, khi nhà thơ cùng đoàn đại biểu nhân dân ra thăm miền Bắc và đến viếng Bác.
2. Thân bài
a, Cảm xúc của nhà thơ khi tới thăm lăng Bác, trước khung cảnh bên ngoài lăng
Đại từ nhân xưng “con”: dùng trong quan hệ gia đình, tạo cảm giác gần gũi thân thiết và tình cảm yêu mến, kính trọng của người dân với Bác.
Miền Nam: từ xa tới lăng Bác.
“Thăm”: gợi tình cảm chân thành, thân thuộc như con dành cho cha.
⇒ câu thơ chứa đựng bao tình cảm chân thành, yêu kính cùng sự xúc động như thỏa nỗi mong ước của tác giả.
– Hình ảnh hàng tre:
Hàng tre “xanh xanh Việt Nam”: loại cây quen thuộc với làng quê Việt Nam, biểu tượng cho sự yên bình.
Dáng tre “đứng thẳng hàng”: biểu tượng cho tính kiên cường, bất khuất của dân tộc.
⇒ Hàng tre như những người lính gác hàng ngày canh giữ cho giấc ngủ của Bác.
– Hình ảnh Mặt trời:
Mặt trời đi qua trên lăng: vật thể vĩnh hằng của vũ trụ, giúp duy trì sự sống cho muôn loài trên trái đất.
Mặt trời trong lăng: ẩn dụ về Bác Hồ, ví Bác như là mặt trời của dân tộc Việt Nam, thể hiện sự sự ngưỡng mộ, biết ơn đối với Bác.
– Hình ảnh dòng người – tràng hoa: hình ảnh mang 2 ý nghĩa
Dòng người đkính đến viếng Bác chính là những tràng hoa đẹp nhất tưởng nhớ Người.
– Nghệ thuật:
Sử dụng hệ thống tính từ, từ láy: xanh xanh, ngày ngày
Sử dụng biện pháp ẩn dụ, hình ảnh đa nghĩa: mặt trời, tràng hoa.

Xem thêm:  Hiệu chuẩn máy đo nồng độ cồn

b, Cảm xúc của nhà thơ khi vào trong lăng viếng Bác
– Bác đã ra đi nhưng nhìn Người như đang trong một giấc ngủ bình yên.
– Hình ảnh vầng trăng, trời xanh: không gian vĩnh hằng
Trăng thường xuất hiện trong thơ của Bác khi Người còn sống. Trăng từng bầu bạn với Người trong những năm tháng bị giam trong tù ngục, trong năm tháng nơi núi rừng chiến khu… nay cũng bầu bạn cùng Người trong cõi vĩnh hằng.
Trời xanh: tấm lòng, đạo đức của Người cao vợi, vẫn “mãi mãi” xanh trong cao cả dù Người đã ra đi
– Cảm xúc dâng trào: nghe nhói ở trong tim. Dù khẳng định tinh thần, lí tưởng, tâm hồn của Bác còn mãi, nhưng nhà thơ vẫn đau lòng vô hạn trước sự thật Bác không còn nữa.
– Nghệ thuật: sử dụng hệ thống hình ảnh ẩn dụ tượng trưng, giọng thơ lắng đọng, giàu cảm xúc.
c, Ước nguyện của tác giả
Cảm xúc: thương trào nước mắt ⇒ bối cảnh thời kì đó, tác giả từ biệt mà không biết được ngày trở lại thăm viếng lăng Bác.
Điệp ngữ “muốn làm”: thể hiện tâm trạng bâng khuâng, lưu luyến cùng sự xúc động dâng trào của tác giả, ao ước biến thành đóa hoa, con chim, cây tre trung hiếu mãi ở lại bên Bác, canh giấc ngủ nghìn thu của người.
– Nghệ thuật:
Sử dụng điệp ngữ nhấn mạnh cảm xúc
Nhắc lại hình ảnh cây tre, nhấn mạnh sự trung hiếu của dân tộc Việt Nam, đối lại với hình ảnh cây tre ở đầu bài thơ: đầu bài thơ từ hình ảnh hàng tre cụ thể, tác giả khái quát thành hình ảnh tượng trưng cho cả dân tộc; cuối bài thơ từ cảm xúc vô hình của mình, tác giả cụ thể hóa thành hình ảnh cây tre.
3. Kết bài
Tổng kết về tác phẩm:
Giọng thơ trang nghiêm, sâu lắng, vừa thiết tha, tự hào, xúc động.
Bài thơ phản ánh tâm trạng chung của những người con Việt Nam khi đến viếng Bác, sự biết ơn vô hạn đối với Người.
Dàn ý Cảm nhận Viếng lăng Bác
1. Mở Bài
Giới thiệu đôi nét về nhà thơ Viễn Phương.
Hoàn cảnh ra đời của bài thơ.
2. Thân Bài
a) Cảm xúc của tác giả trước cảnh quan bên ngoài lăng (khổ 1)
* Câu thơ thứ nhất như một lời thông báo giản dị mà chứa đựng nhiều tình cảm lớn lao.
Cách xưng hô “Con – Bác”: Thể hiện sự gần gũi, thân thiết, không có khoảng cách.
Tác giả dùng từ thay thế “thăm” không phải “viếng” làm vơi bớt đi nỗi đau đớn ẩn sâu trong đáy lòng mỗi người dân Việt Nam: Bác Hồ vẫn còn sống.
Cụm từ “Con ở miền Nam” vừa thể hiện nỗi đau mất mát, vừa thể hiện niềm tự hào lớn lao: Miền Nam gian khổ mà anh dũng.
Hình ảnh ấn tượng: “hàng tre” vừa có nghĩa thực (là loài cây quen thuộc của mỗi làng quê Việt Nam), vừa có nghĩa biểu tượng (hình ảnh con người Việt Nam với bao phẩm chất tốt đẹp…)
Dùng từ cảm thán: “Ôi!” biểu thị niềm xúc động xen lẫn tự hào trước hình ảnh hàng tre.
b) Cảm xúc của nhà thơ trước hình ảnh dòng người chầm chậm vào lăng viếng Bác ( khổ 2)
– 2 câu thơ đầu: Cách dùng từ đặc sắc, giàu sức sáng tạo: cặp từ tả thực và ẩn dụ sóng đôi.
“Mặt trời” thứ nhất: Là mặt trời từ thiên nhiên của tạo hóa.
“Mặt trời” thứ 2: Là hình ảnh ẩn dụ để chỉ Bác.
Chi tiết “rất đỏ” đã gợi lên một trái tim đầy yêu thương, nhiệt huyết vì nhân dân của Bác.
– 2 câu thơ sau:
Điệp từ “ngày ngày”
Hình ảnh “dòng người đi trong thương nhớ” là hình ảnh tả thực gợi tả hằng ngày dòng người vào lăng viếng Bác trong niềm xúc động, tiếc thương.
Hình ảnh “tràng hoa” là hình ảnh ẩn dụ: Tác giả ví dòng người dài như kết thành tràng hoa để dâng lên Người.
c) Cảm xúc của tác giả khi đứng trước di hài của Bác trong lăng (4 câu tiếp theo)
– Tình cảm bị dồn nén bấy lâu nay đã trào dâng, thổn thức:
Từ ngữ “giấc ngủ bình yên”: Chỉ là giấc ngủ bình thường, không phải giấc ngủ vĩnh viễn. Bình yên trong niềm yêu thương của con người và vạn vật.
Hình ảnh “vầng trăng” được nhà thơ dùng để ví với Bác.
Hình ảnh ẩn dụ “trời xanh” gợi lên những suy ngẫm về con người vĩ đại, cao cả, bất diệt.
Câu thơ cuối là một sự thật: Bác đã ra đi mãi mãi. Đó là một nỗi đau vô hạn, xót thương. Dù lí trí đã không muốn tin đó là sự thật.
d) Cảm xúc của tác giả trước lúc sắp phải về miền Nam (khổ cuối)
Lòng thương nhớ bấy lâu nay đã vỡ òa trong tiếng khóc nghẹn ngào. Đó là những giọt nước mắt của nhớ thương, lưu luyến không nỡ rời xa.
Điệp từ “muốn làm” cùng các hình ảnh đứng sau đó đã tạo nên nhịp thơ dồn dập diễn tả tình cảm tha thiết, khát vọng trào dâng mãnh liệt và ước nguyện chân thành của nhà thơ và của tất cả mọi người.
Hình ảnh cây tre được lặp lại ở câu thơ cuối mang thêm một ý nghĩa mới.
3. Kết Bài
Bài thơ là nỗi lòng không chỉ của nhà thơ mà của hàng triệu trái tim nhân loại muốn thể hiện sự thành kính, biết ơn sâu sắc tới vị lãnh tụ kính yêu của cả nước.

Back to top button