Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Nói với con (3 mẫu)

Bài văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ “Nói với con” của Y Phương gồm 3 dàn ý chi tiết, giúp các em học sinh lớp 9 nhanh chóng lập dàn ý theo cảm nghĩ. Nói với con bạn một cách chi tiết, đầy đủ các ý tưởng quan trọng.

Nói với tôi

Bài thơ “Nói với con” cho ta hiểu sâu sắc hơn về tình cha con, cùng với đó là niềm tự hào của người cha về truyền thống tốt đẹp của quê hương, dân tộc. Vì vậy, mời các bạn cùng theo dõi 3 bài cảm nhận. Mách các em tham khảo bài Dữ liệu lớn sau đây để học tốt và tốt hơn môn Ngữ Văn 9:

Lập dàn ý Cảm nhận bài thơ Trò chuyện với con

1. Mở bài

  • Đôi nét về tác giả: Y Phương là nhà thơ dân tộc Tày, sinh ra và lớn lên tại Trùng Khánh – Cao Bằng, anh là một nhà thơ chiến sĩ. Thơ ông hấp dẫn người đọc bằng vẻ đẹp vừa mộc mạc, giản dị mà vừa mạnh mẽ, trong sáng. Ngôn ngữ và hình ảnh thơ của ông in đậm những suy tư hồn nhiên, giàu hình ảnh con người miền núi.
  • Giới thiệu bài thơ: “Nói với con” ra đời năm 1980, in trong tuyển tập “Những bài thơ Việt Nam 1945-1975” khi đời sống vật chất tinh thần của nhân dân cả nước nói chung và đồng bào các dân tộc thiểu số nói riêng còn vô cùng khó khăn. thiếu xót. Từ thực tế đó, Y Phương viết bài thơ này để thể hiện tình yêu quê hương đất nước, niềm tự hào về sức sống bền bỉ, mãnh liệt của dân tộc; để giãi bày tâm sự và nhắc nhở con cháu sau này.
  • Giới thiệu đoạn trích: Đoạn trích là khổ thơ đầu của bài là lời tâm sự, lời dặn dò của một người cha đối với con mình về cội nguồn sinh thành, dưỡng dục con.

2. Cơ thể

a) Lời người cha nói với con trai mình

Nguồn gốc của việc sinh ra và nuôi dưỡng con cái trước hết là gia đình:

Bước chân phải về phía cha
Bước chân trái về phía mẹ
Một bước để chạm vào giọng nói
người bước đến cười.

  • Những hình ảnh thơ giàu giá trị tượng hình: “chân phải / chân trái / một bước / hai bước” đã khắc họa những bước đi chập chững, chập chững của trẻ thơ. Đó là hình ảnh một đứa trẻ với những bước đi đầu tiên trong cuộc đời.
  • Phương pháp liệt kê “giọng nói / mỉm cười”, “với cha mẹ” gợi lên hình ảnh một em bé đang học nói, tập đi và không khí gia đình ấm áp yêu thương. Qua đó, chúng ta cũng cảm nhận được những ánh mắt dõi theo, động viên và những vòng tay chờ đợi, sẵn sàng nâng đỡ con của những người cha, người mẹ.

=> Bằng lời lẽ giản dị, người cha nói với con: gia đình là cội nguồn tinh thần, nuôi dưỡng con, là cái nôi cho con yêu thương đầu đời ấm áp.

Bài thơ còn có ý nghĩa khái quát: Phải học nói, học đi, mới lớn. Trên hành trình đó, sự vững vàng của “một bước / hai bước”, sự hiểu biết về “tiếng nói / tiếng cười” đều có được nhờ sự sinh thành và nuôi dạy của cha mẹ. Vì vậy, con cái không được quên công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ.

– Cội nguồn sinh thành và nuôi dạy con cái vẫn là quê hương:

Người đàn ông của tôi mà tôi yêu rất nhiều
… Con đường cho trái tim

  • Sự “liên minh” với cuộc sống lao động, thói quen hàng ngày và không gian sống (rừng, đường về, làng) đã mang lại tình yêu quê hương đất nước.
  • Hình ảnh “đan bằng nan hoa” vừa gợi tả hiện thực công cụ lao động được trang trí đẹp mắt, vừa gợi bàn tay cần cù, khéo léo, tài hoa, sáng tạo của con người. “Vách nhà lồng tiếng hát” tả sinh hoạt văn nghệ của quan họ, tả cảnh hát đối với nhau thâu đêm, khiến vách đình như dày lên những câu hát say đắm, tinh tế; gợi lên tâm hồn tinh tế, phong phú, lạc quan của đồng loại.
  • Biện pháp nhân hoá: “rừng cho hoa” là vẻ đẹp của thiên nhiên, cũng là niềm vui, hạnh phúc mà quê hương ban tặng, qua đó ca ngợi sự giàu có, hào sảng của thiên nhiên quê hương. “Con đường cho những trái tim” gợi tình cảm gắn bó, tình cảm của người với nhà, với làng; khơi gợi những bàn chân, tấm lòng hướng về quê hương.

=> Cùng với gia đình, truyền thống văn hóa, tình yêu quê hương đất nước đã nuôi con khôn lớn, trưởng thành.

– Tôi vẫn lớn lên từ những kỷ niệm ngọt ngào và hạnh phúc nhất của bố mẹ tôi:

Cha mẹ luôn nhớ ngày cưới
Ngày đầu tiên đẹp nhất trên thế giới

  • “Ngày cưới” – “ngày đẹp nhất”: vì cha mẹ không chỉ tìm thấy nhau mà còn gắn bó khăng khít; là ngày minh chứng cho tình yêu và hạnh phúc; là hình ảnh của một gia đình đầm ấm, yêu thương.
  • Từ đó, tôi sinh ra và lớn lên trong những điều tuyệt vời và tươi đẹp nhất của cuộc đời. Con cái là trái ngọt tình yêu của cha mẹ, là hạnh phúc của gia đình. Hai từ “Mẹ xin lỗi con” thể hiện sự cảm thông sâu sắc của người cha đối với cuộc sống vất vả, khó khăn của họ.

b) Nghệ thuật

  • Từ ngữ, hình ảnh giản dị, giàu sức gợi, in đậm cách nghĩ trong sáng, hồn nhiên, sống động của người miền núi.
  • Giọng điệu ân cần, tha thiết, dễ đi sâu, lay động lòng người.

3. Kết luận

  • Bài thơ nói riêng và bài thơ “Nói với con” nói chung thể hiện tình yêu thương sâu sắc mà người cha dành cho con mình. Mẹ nâng niu con từng bước, nâng niu từng nụ cười, giọng nói, dạy con vững bước trên đường đời, sống xứng đáng với gia đình, quê hương.
  • Thể hiện tình yêu quê hương đất nước và niềm tự hào về những người đồng đội của tác giả.

Lập dàn ý Cảm nhận về bài thơ Nói với em

I. Giới thiệu

  • Giới thiệu tác giả Y Phương và bài thơ Nói với con.
  • Bài thơ giúp ta hiểu thêm về sức sống và vẻ đẹp tâm hồn của người dân miền núi, nhắc nhở ta về truyền thống gắn bó với quê hương và ý chí vươn lên mạnh mẽ trong cuộc sống.

II. Thân hình

1. Mạch cảm xúc của tác phẩm

  • Mượn lời của những người con, Y Phương nhắc lại cội nguồn sinh thành dưỡng dục của mỗi người, qua đó bày tỏ niềm tự hào về cuộc sống bền bỉ của quê hương.
  • Bài thơ đi từ tình cảm gia đình mà mở rộng ra là tình yêu quê hương đất nước, từ những kỉ niệm thân quen gần gũi nâng lên thành lẽ sống.

2. Phân tích thơ

* Tình yêu thương, đùm bọc của gia đình, quê hương với trẻ thơ

– Người cha nhắc con nhớ về cội nguồn sinh dưỡng, người cha muốn nhắc con nhớ và hướng về tình cảm gia đình, là cái nôi nuôi con khôn lớn.

Bước chân phải về phía cha
Bước chân trái về phía mẹ
Một bước để chạm vào giọng nói
Hai bước để cười

  • Con cái lớn lên trong tình yêu thương, sự chăm sóc và kỳ vọng của cha mẹ
  • Nhiều từ lóng, kết hợp với nhịp thơ 2/3 tạo nên âm điệu vui tươi, đan xen với những hình ảnh cụ thể: chân phải – chân trái; giọng nói- tiếng cười; một bước- hai bước…

→ Tác giả tạo không khí đầm ấm, bao bọc, vui vẻ. Từng bước đi, từng tiếng nói, từng tiếng cười của con đều được bố mẹ quan tâm và đón nhận.

– Người cha kể cho con nghe niềm vui lao động và lòng biết ơn của quê hương đất nước.

  • Các em sẽ lớn lên trong câu hát, nhịp sống và lao động của đồng đội: một cuộc sống vui tươi: “Dệt nan hoa / Vách nhà lồng tiếng hát”.
  • Tác giả miêu tả những động tác cụ thể trong lao động, vừa thể hiện cuộc sống lao động gần gũi, vừa là niềm vui hòa quyện.
  • Hình ảnh thiên nhiên che chở, nuôi dưỡng trẻ thơ về tâm hồn và lối sống.
  • Người cha nhắc đến ngày cưới – ngày đầu tiên đẹp đẽ nhất trong cuộc đời – như điểm tựa của hạnh phúc.

→ Người cha muốn nói với con mình vẻ đẹp của vùng quê giàu truyền thống và tình nghĩa.

* Những phẩm chất đáng quý, tốt đẹp và truyền thống văn hóa của đồng bào cả nước

– Khi nói về quê hương, người cha tự hào khi nói về sức sống bền bỉ, mạnh mẽ, tươi đẹp của quê hương với mong muốn con cháu tiếp nối, phát triển.

  • Điệp ngữ “liên minh” được lặp đi lặp lại nhiều lần khẳng định phẩm chất của những người bạn đồng minh, những từ ngữ giản dị, mộc mạc mà gợi lên sự thân thương, gần gũi.
  • Những phẩm chất đồng đội dần hiện lên qua những lời tâm sự chân thành của người cha
  • Đó là tấm lòng thủy chung với nơi chôn nhau cắt rốn, một cuộc sống tràn ngập niềm vui và lạc quan.

Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh

  • Bằng cách sử dụng phép điệp ngữ, điệp ngữ và so sánh cụ thể kết hợp nhiều kiểu câu dài ngắn khác nhau, lời tâm sự của người cha góp phần khẳng định người dân miền núi dù còn nhiều khó khăn, gian khổ nhưng vẫn luôn kiên trung. mạnh mẽ, sống mạnh mẽ, cống hiến cho quê hương đất nước.

* Mong muốn của cha:

  • Mong các bạn trung thành với quê hương đất nước.
  • Biết chấp nhận khó khăn, thử thách bằng ý chí, nghị lực và niềm tin.
  • Đồng chí mộc mạc, giản dị, giàu ý chí và niềm tin, có thể thô sơ bằng xương bằng thịt nhưng không nhỏ nhen, yếu ớt.
  • Đồng minh biết nâng cao quê hương, xây dựng và duy trì thuần phong mỹ tục.

Đồng bào tự mình đục đá nâng tầm quê hương
Và quê hương làm tục

  • Người cha muốn nhắn nhủ con trai tự hào về truyền thống tốt đẹp và cách sống yêu thương của quê hương, đồng bào.
  • Người cha muốn con mình sống cao thượng, tự trọng, trung thực dù đơn giản, giản dị để xứng đáng là bạn đồng hành của mình.
  • Tôi tự tin bước đi, vì phía sau tôi còn gia đình, quê hương, vì trong trái tim tôi có những phẩm chất đáng quý của một “người bạn đồng hành”.

3. Suy nghĩ về trách nhiệm của đứa trẻ

Công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ là không gì có thể so sánh được. Cha mẹ từ khi để chúng ta chào đón cuộc sống đã là một điều tuyệt vời. Quá trình nuôi nấng chúng ta, bao nhiêu mồ hôi nước mắt đã làm mất đi bao nhiêu mồ hôi nước mắt, làm cha mẹ thêm nhiều nếp nhăn, tóc bạc. Vì vậy, chúng ta hãy luôn phấn đấu để trở thành niềm tự hào của bố mẹ, để bố mẹ luôn vui vì đã cưu mang chúng ta vào đời.

III. Chấm dứt

  • Bài thơ “Nói với con” giàu hình ảnh, mộc mạc nhưng vẫn đậm chất thơ khi Y Phương thấu hiểu và thể hiện được tâm hồn, bản sắc của người dân tộc.
  • Người cha dặn dò con trai là phải truyền lại cho thế hệ sau truyền thống, lòng tự hào và khả năng chịu đựng của những con người dù “thô lỗ”, “nhỏ nhen” nhưng đầy bản lĩnh và kiên định.
  • Liên hệ với bản thân về trách nhiệm của mối quan hệ họ hàng.

Lập dàn ý Cảm nhận của em về bài thơ Nói với con

1. Mở bài

  • Vài nét về tác giả và phong cách viết.
  • Giới thiệu tác phẩm.

2. Thân bài:

một. Là lời nhắc nhở về tình cảm ấm áp của gia đình, cộng đồng dân tộc, quê hương đối với mỗi người.

* Trong gia đình “chân phải… tiếng cười”:

  • Mở đầu quá trình trưởng thành của trẻ trong vòng tay yêu thương của gia đình, gợi nhớ về một mái ấm vô cùng hạnh phúc, niềm hạnh phúc tuy giản đơn nhưng lại vô cùng quý giá.
  • Người cha cũng muốn nhắn nhủ đến đứa con bé bỏng của mình về công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, con cái là món quà vô giá mà tạo hóa đã ban tặng cho cha mẹ, là niềm tin và hy vọng dành cho người cha. mẹ phấn đấu suốt cuộc đời.

* Trong không gian làng quê, quê hương: “Đồng bào … vì lòng người”:

  • Gợi ra vẻ đẹp của “người bạn đồng minh” trong quá trình lao động là sự khéo léo, tài hoa; trong văn hóa là lòng yêu đời, yêu cuộc sống, sự bình dị, thấm đẫm trong không gian sống của làng quê.
  • Gợi vẻ đẹp giàu có, sung túc của quê hương qua “Rừng cho hoa”, vẻ đẹp tình nghĩa, thấm đượm tình quê hương qua câu “Con đường cho lòng người”.
  • Gợi cho con vẻ đẹp và hạnh phúc của mái ấm gia đình qua lời nhắc về ngày cưới của cha mẹ.

=> Từ những hình ảnh đời thường về cuộc sống lao động, sinh hoạt thường ngày của đồng bào dân tộc thiểu số phía Bắc, nhưng khi đi vào thơ Y Phương, người ta thấy những hình ảnh đó mang một vẻ đẹp khác, rất khác nhau. thơ mộng và rất đậm chất tự hào, tình yêu, niềm xúc động của một người con vùng núi Cao Bằng.

b. Vẻ đẹp tâm hồn của người “bạn đồng hành”:

  • Vẻ đẹp của sự bền bỉ, sức mạnh, ý chí phấn đấu vượt qua mọi điều kiện khắc nghiệt, tạo nên một cộng đồng dân tộc giàu bản sắc.
  • Qua niềm tự hào sâu sắc về vẻ đẹp tâm hồn của “người đồng đội”, người cha đã hết lòng chỉ bảo, dạy dỗ con trai, mong con mình sau này lớn lên sẽ kế thừa và phát huy những nét đẹp đó. , “Sống trên núi không ghét đá gập ghềnh / Sống trong thung lũng không ghét thung lũng nghèo khó / Sống như sông như suối / Lên xuống ghềnh thác / Không lo nhọc nhằn”.
  • “Đồng minh” còn xuất hiện với tinh thần tự lực, tự cường, dù còn nghèo khó, đời sống còn khó khăn, thiếu thốn đủ đường, “liệu ​​da có thịt” nhưng đồng minh không được nhiều người đồng tình. bị khuất phục, nhưng tất cả đều trở nên mạnh mẽ, kiên cường trong công cuộc xây dựng và kiến ​​thiết quê hương.
  • Xây dựng những phong tục tập quán tốt đẹp của dân tộc mình, được gìn giữ và truyền lại cho các thế hệ, xây dựng cộng đồng dân tộc thống nhất.

3. Kết luận:

  • Nêu cảm nghĩ chung của bạn.

Nội dung trên đây,admin Abcland.Vn đã tổng hợp và gửi tới bạn đọc chi tiết về chủ đề “Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Nói với con (3 mẫu)❤️️”. Admin hy vọng bài viết chúng tôi chia sẻ về “Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Nói với con (3 mẫu)” sẽ giúp có nhiều thông tin hơn về “Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Nói với con (3 mẫu) [ ❤️️❤️️ ]”. Hãy đóng góp ý kiến để abcland.vn biên soạn bài viết chất lượng hơn về “Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Nói với con (3 mẫu)” bạn nhé.

Xem thêm:  Lịch chiếu phim Quân trang thân yêu

Bài viết “Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Nói với con (3 mẫu)” được đăng bởi vào ngày 2022-05-02 16:05:46. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại ABC Land – Kênh thông tin BDS uy tín nhất Việt Nam

Xem thêm về Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Nói với con (3 mẫu)
#Văn #mẫu #lớp #Dàn #cảm #nhận #về #bài #thơ #Nói #với #con #mẫu

Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Nói với con của Y Phương mang tới 3 dàn ý chi tiết, giúp các em học sinh lớp 9 nhanh chóng lập dàn ý cảm nhận Nói với con thật chi tiết, đầy đủ những ý quan trọng.

Bài thơ Nói với con cho chúng ta hiểu sâu sắc hơn về tình cảm cha con, cùng với đó là niềm tự hào của người cha về truyền thống tốt đẹp của quê hương, dân tộc mình. Vậy mời các em cùng theo dõi 3 dàn ý cảm nhận Nói với con trong bài viết dưới đây của ABC Land để ngày càng học tốt môn Văn 9:
Dàn ý Cảm nhận bài thơ Nói với con
1. Mở bài
Giới thiệu tác giả:Y Phương là nhà thơ người dân tộc Tày, sinh ra và lớn lên ở Trùng Khánh – Cao Bằng, ông một nhà thơ chiến sĩ. Thơ ông cuốn hút người đọc bằng vẻ đẹp vừa chất phác, mộc mạc, vừa mạnh mẽ, trong sáng. Ngôn ngữ và hình ảnh thơ của ông in đậm dấu ấn tư duy hồn nhiên và lối nói rất giàu hình ảnh của người miền núi.
Giới thiệu bài thơ: “Nói với con”ra đời vào năm 1980, in trong tập “Thơ Việt Nam 1945 – 1975″khi đời sống tinh thần và vật chất của nhân dân cả nước nói chung và đồng bào các dân tộc thiểu số nói riêng còn vô cùng khó khăn, thiếu thốn. Từ hiện thực ấy, Y Phương viết bài thơ này để bày tỏ tình yêu quê hương và niềm tự hào về sức sống mạnh mẽ, bền bỉ của dân tộc mình; để tâm sự với chính mình và nhắc nhở con cái sau này.
Giới thiệu đoạn trích: Đoạn trích là khổ một của bài, là lời tâm sự, dặn dò của cha với con con về cội nguồn sinh thành và nuôi dưỡng con.
2. Thân bài
a) Lời người cha dặn con
– Cội nguồn sinh thành, nuôi dưỡng con trước hết là gia đình:
Chân phải bước tới chaChân trái bước tới mẹMột bước chạm tiếng nóiai bước tới tiếng cười.
Những hình ảnh thơ giàu giá trị tạo hình: “chân phải/chân trái/một bước/hai bước” đã khắc họa những bước chân trẻ thơ chập chững, non nớt. Đó là hình ảnh của con với những bước đi đầu tiên trong cuộc đời.
Thủ pháp liệt kê “tiếng nói/cười”, “tới cha/mẹ”gợi hình ảnh em bé đang tuổi tập nói, tập đi và không khí gia đình ấm áp, yêu thương. Qua đó, ta cũng cảm nhận được ánh mắt dõi theo, khích lệ và vòng tay đón đợi, sẵn sàng nâng đỡ con của người cha, người mẹ.
=> Bằng những lời lẽ giản dị, người cha nói với con: gia đình chính là cội nguồn tinh thần, nuôi dưỡng con, là cái nôi cho con những yêu thương, ấm áp đầu đời.
Đoạn thơ còn mang ý nghĩa khái quát: Con phải học nói, học đi, để khôn lớn trưởng thành. Trên hành trình ấy, sự vững vàng “một bước/hai bước”, sự hiểu biết “tiếng nói/tiếng cười” đều có được do công sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Vì thế, con không được phép quên công lao của mẹ cha.
– Cội nguồn sinh thành, nuôi dưỡng con còn là quê hương:
Người đồng mình yêu lắm con ơi…Con đường cho những tấm lòng
“Người đồng mình”với cuộc sống lao động, nếp sinh hoạt hàng ngày và không gian sống (cánh rừng, con đường về nhà, về bản) đã mang đến tình yêu quê hương xứ sở.
Hình ảnh giàu sức gợi “đan lờ cài nan hoa” vừa tả thực công cụ lao động được trang trí đẹp đẽ, vừa gợi đôi bàn tay cần cù, khéo léo, tài hoa và óc sáng tạo của con người. “Vách nhà ken câu hát” tả thực sinh hoạt văn hóa của người đồng mình, tả cảnh hát cho nhau nghe tràn đêm, suốt sáng khiến vách nhà như được ken dày những câu hát say sưa, tinh tế; gợi tâm hồn tinh tế, phong phú, tràn đầy lạc quan của người đồng mình.
Thủ pháp nhân hóa: “rừng cho hoa”là vẻ đẹp của thiên nhiên, cũng là niềm vui, hạnh phúc mà quê hương ban tặng, qua đó ngợi ca sự giàu có và hào phóng của thiên nhiên quê hương. “Con đường cho những tấm lòng” gợi được tình cảm gắn bó, keo sơn thắm thiết của người đồng mình với căn nhà, với làng bản; gợi những bàn chân, những tấm lòng trở về với quê hương, xứ sở.
=> Cùng với gia đình, truyền thống văn hóa, nghĩa tình quê hương đã nuôi dưỡng con khôn lớn, trưởng thành.
– Con còn lớn khôn từ những kỉ niệm êm đềm, hạnh phúc nhất của cha mẹ:
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cướiNgày đầu tiên đẹp nhất trên đời
“Ngày cưới”-“ngày đẹp nhất”: vì cha mẹ không chỉ tìm thấy nhau mà còn gắn bó khăng khít; là ngày minh chứng cho tình yêu, hạnh phúc; là hình ảnh của một gia đình đầm ấm, yêu thương.
Từ đó, con được sinh ra, lớn lên trong những điều kì diệu nhất, đẹp đẽ nhất trong đời. Con là quả ngọt của tình yêu của cha mẹ, là hạnh phúc của gia đình. Hai chữ “Thương lắm” bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc của người cha với cuộc sống nhiều vất vả, gian khó của họ.
b) Nghệ thuật
Từ ngữ, hình ảnh giản dị, giàu sức gợi, in đậm lối tư duy trong sáng, hồn nhiên, sinh động của người miền núi.
Giọng điệu khi ân cần, tha thiết, dễ đi sâu và làm lay động lòng người.
3. Kết bài
Đoạn thơ nói riêng và bài “Nói với con” nói chung thể hiện tình yêu thương sâu nặng mà người cha dành cho con. Cha chăm nom con từng bước đi, nâng niu con từng tiếng cười, giọng nói và dạy dỗ con biết vững bước trên đường đời, biết sống sao cho xứng đáng với gia đình, quê hương.
Bộc lộ tình yêu quê hương xứ sở và niềm tự hào về người đồng mình của tác giả.
Dàn ý Cảm nhận về bài thơ Nói với con
I. Mở bài
Giới thiệu tác giả Y Phương và bài thơ Nói với con.
Bài thơ giúp ta hiểu thêm về sức sống và vẻ đẹp tâm hồn của một dân tộc miền núi, gợi nhắc tình cảm gắn bó truyền thống, với quê hương cùng ý chí vươn lên mạnh mẽ trong cuộc sống.
II. Thân bài
1. Mạch cảm xúc của tác phẩm
Mượn lời nói với con, Y Phương gợi về cội nguồn sinh dưỡng mỗi con người, qua đó bộc lộ niềm tự hào về sự sống bền bỉ của quê hương mình.
Bài thơ đi từ tình cảm gia đình, mà mở rộng ra tình cảm quê hương, từ những kỉ niệm gần gũi thân thuộc nâng lên thành lẽ sống
2. Phân tích bài thơ
* Tình yêu thương, sự che chở đùm bọc của gia đình và quê hương với đứa con
– Người cha nhắc nhở con về cội nguồn sinh dưỡng, cha muốn nhắc nhở đứa con nhớ và hướng tới tình cảm gia đình, cái nôi nuôi dưỡng con trưởng thành
Chân phải bước tới chaChân trái bước tới mẹMột bước chạm tiếng nóiHai bước tới tiếng cười
Con lớn lên trong tình yêu thương, sự nâng niu và mong chờ của cha mẹ
Nhiều từ láy, kết hợp với nhịp thơ 2/3 tạo ra âm điệu tươi vui, quấn quýt bằng những hình ảnh cụ thể: chân phải- chân trái; tiếng nói- tiếng cười; một bước- hai bước…
→ Tác giả tạo ra được không khí ấm áp, quấn quýt và hạnh phúc. Từng bước đi, từng tiếng nói, tiếng cười đều được cha mẹ chăm chút, đón nhận.
– Người cha cho con biết niềm vui của lao động và tình nghĩa của quê hương
Con sẽ lớn lên trong câu hát, nhịp sống và lao động của người đồng mình: cuộc sống tươi vui: “Đan lờ cài nan hoa/ Vách nhà ken câu hát”.
Tác giả diễn tả những động tác cụ thể trong lao động, vừa nói lên cuộc sống lao động gắn bó, vừa hòa quyện niềm vui.
Hình ảnh thiên nhiên che chở, nuôi dưỡng con về tâm hồn và lối sống.
Người cha nhắc tới ngày cưới- ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời- đó là điểm tựa của hạnh phúc.
→ Người cha muốn nói với người con vẻ đẹp của vùng quê giàu truyền thống và nghĩa tình.
* Phẩm chất đáng quý, tốt đẹp và truyền thống văn hóa của người đồng mình
– Khi nói về quê hương, người cha tự hào khi nói về sức sống bền bỉ, mạnh mẽ mà cao đẹp của quê hương với mong muốn con tiếp nối, phát triển.
Cụm từ “người đồng mình” được nhắc nhiều lần khẳng định phẩm chất của người đồng mình, những người có lời nói giản dị, mộc mạc gợi sự yêu thương, gần gũi.
Phẩm chất của những người đồng mình hiện dần qua lời nói tâm tình của người cha
Đó là tấm lòng thủy chung với nơi chôn rau cắt rốn, một cuộc sống tràn ngập niềm vui và sự lạc quan.
Sống như sông như suốiLên thác xuống ghềnh
Bằng việc sử dụng điệp từ, điệp ngữ và cách so sánh cụ thể kết hợp nhiều kiểu câu ngắn dài khác nhau, lời tâm tình của người cha góp phần khẳng định người miền núi tuy có nhiều khó khăn vất vả nhưng họ vẫn luôn kiên cường, sống mạnh mẽ, thiết tha với quê hương.
* Ước muốn của cha:
Mong con thủy chung với quê hương.
Biết chấp nhận khó khăn, thử thách bằng ý chí, nghị lực và niềm tin của mình.
Người đồng mình mộc mạc, dung dị, giàu ý chí và niềm tin, họ có thể thô sơ da thịt nhưng không hề nhỏ bé, yếu đuối về ý chí.
Người đồng mình biết cách nâng cao quê hương, xây dựng và duy trì truyền thống phong tục tập quán của mình.
Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hươngCòn quê hương thì làm phong tục
Người cha muốn nhắn nhủ con phải biết tự hào vào truyền thống tốt đẹp và lối sống nghĩa tình của quê hương và người đồng mình.
Cha mong mỏi đứa con sống cao thượng, tự trọng, chân thật dù mộc mạc, đơn sơ để xứng đáng với người đồng mình.
Con tự tin bước đi, bởi sau lưng con còn có gia đình, quê hương, bởi trong tim con sẵn có những phẩm chất quý báu của “người đồng mình”.
3. Suy nghĩ về trách nhiệm của người làm con
Công ơn của cha mẹ không điều gì có thể sánh bằng và không thứ gì có thể so sánh được. Cha mẹ ngay từ khi cho chúng ta chào đón cuộc đời đã là một điều tuyệt diệu. Quá trình nuôi nấng dưỡng dục chúng ta, đã mất bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, làm cho cha mẹ thêm nhiều nếp nhăn và sợi tóc bạc. Bởi vậy chúng ta hãy luôn luôn phấn đấu để trở thành niềm tự hào của ba mẹ, để ba mẹ mãi hạnh phúc vì đã đem chúng ta đến với cuộc đời.
III. Kết bài
Bài thơ Nói với con giàu hình ảnh, mộc mạc mà vẫn thơ mộng khi Y Phương thấu hiểu và thể hiện được hồn cốt, bản sắc của người dân tộc.
Người cha nói với con chính là trao gửi tới thế hệ tiếp nối về truyền thống, niềm tự hào, khả năng sống bền bỉ của những con người dù “thô sơ”, “nhỏ bé” nhưng đầy tự trọng và kiên định.
Liên hệ với bản thân về trách nhiệm của đạo làm con.
Dàn ý Cảm nhận của em về bài thơ Nói với con
1. Mở bài
Sơ lược về tác giả và phong cách sáng tác.
Giới thiệu tác phẩm.
2. Thân bài:
a. Lời gợi nhắc về tình cảm đùm bọc, che chở, yêu thương đầy ấm áp của gia đình, cộng đồng dân tộc và quê hương đối với mỗi con người.
* Trong gia đình “ Chân phải…tiếng cười”:
Mở ra quá trình sinh trưởng của đứa con trong vòng tay yêu thương của gia đình, gợi liên tưởng đến một mái ấm vô cùng hạnh phúc, những niềm hạnh phúc dẫu giản đơn nhưng là quý giá vô cùng.
Người cha còn muốn nhắn nhủ với đứa con bé bỏng của mình về công lao dưỡng dục sinh thành của cha mẹ, con cái chính là món quà vô giá mà tạo hóa đã ban cho cha mẹ, là niềm tin, niềm hy vọng để cha mẹ phấn đấu trong suốt cuộc đời.
* Trong không gian làng, bản quê hương: “Người đồng mình…cho những tấm lòng”:
Gợi ra vẻ đẹp của “người đồng mình” trong công cuộc lao động là sự khéo léo, tài hoa; trong nền nếp văn hóa là sự yêu đời, yêu cuộc sống, chân phương giản dị, thấm đẫm trong không gian sinh hoạt làng bản.
Gợi ra vẻ đẹp trù phú, sung túc của quê hương thông qua “Rừng cho hoa”, vẻ đẹp tình nghĩa, thấm đẫm thân tình của quê hương thông qua câu “Con đường cho những tấm lòng”.
Nhắc nhở đứa con về vẻ đẹp, niềm hạnh phúc của một mái ấm gia đình thông qua lời nhắc về ngày cưới của cha mẹ.
=> Từ những hình ảnh thông thường của cuộc sống lao động, sinh hoạt hằng ngày của người dân tộc miền núi phía Bắc, thế nhưng khi bước vào thơ của Y Phương người ta thấy những hình ấy có một vẻ đẹp khác hẳn, rất thơ và rất đậm vẻ tự hào, yêu thương, xúc động của một người con miền núi Cao Bằng.
b. Vẻ đẹp tâm hồn của “người đồng mình”:
Vẻ đẹp của lòng kiên trì, sức mạnh, ý chí phấn đấu khắc phục mọi điều kiện khắc nghiệt, để tạo nên một cộng đồng dân tộc giàu bản sắc.
Thông qua niềm tự hào sâu sắc về vẻ đẹp tâm hồn của “người đồng mình”, người cha đã dặn dò, dạy bảo con bằng tất cả tấm lòng, mong con sau này lớn lên kế thừa và phát huy được những vẻ đẹp ấy, “Sống trên đá không chê đá gập ghềnh/Sống trong thung không chê thung nghèo đói/Sống như sông như suối/Lên thác xuống ghềnh/Không lo cực nhọc”.
“người đồng mình” còn hiện lên với vẻ đẹp tự lực, tự cường, dẫu có nghèo khó, cuộc sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn đủ đường, “thô sơ da thịt” nhưng người đồng mình chẳng có mấy ai chấp nhận, khuất phục mà họ đều tự trở nên mạnh mẽ, cường đại trong công cuộc kiến thiết và xây dựng quê hương.
Xây dựng riêng cho mình những phong tục tập quán tốt đẹp, gìn giữ và lưu truyền biết bao đời, xây dựng lên một cộng đồng dân tộc thống nhất.
3. Kết bài:
Nêu cảm nhận chung.

Xem thêm:  Thông tư 09/2015/TT-BXD hướng dẫn việc quản lý sử dụng nhà ở công vụ

#Văn #mẫu #lớp #Dàn #cảm #nhận #về #bài #thơ #Nói #với #con #mẫu

Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Nói với con của Y Phương mang tới 3 dàn ý chi tiết, giúp các em học sinh lớp 9 nhanh chóng lập dàn ý cảm nhận Nói với con thật chi tiết, đầy đủ những ý quan trọng.

Bài thơ Nói với con cho chúng ta hiểu sâu sắc hơn về tình cảm cha con, cùng với đó là niềm tự hào của người cha về truyền thống tốt đẹp của quê hương, dân tộc mình. Vậy mời các em cùng theo dõi 3 dàn ý cảm nhận Nói với con trong bài viết dưới đây của ABC Land để ngày càng học tốt môn Văn 9:
Dàn ý Cảm nhận bài thơ Nói với con
1. Mở bài
Giới thiệu tác giả:Y Phương là nhà thơ người dân tộc Tày, sinh ra và lớn lên ở Trùng Khánh – Cao Bằng, ông một nhà thơ chiến sĩ. Thơ ông cuốn hút người đọc bằng vẻ đẹp vừa chất phác, mộc mạc, vừa mạnh mẽ, trong sáng. Ngôn ngữ và hình ảnh thơ của ông in đậm dấu ấn tư duy hồn nhiên và lối nói rất giàu hình ảnh của người miền núi.
Giới thiệu bài thơ: “Nói với con”ra đời vào năm 1980, in trong tập “Thơ Việt Nam 1945 – 1975″khi đời sống tinh thần và vật chất của nhân dân cả nước nói chung và đồng bào các dân tộc thiểu số nói riêng còn vô cùng khó khăn, thiếu thốn. Từ hiện thực ấy, Y Phương viết bài thơ này để bày tỏ tình yêu quê hương và niềm tự hào về sức sống mạnh mẽ, bền bỉ của dân tộc mình; để tâm sự với chính mình và nhắc nhở con cái sau này.
Giới thiệu đoạn trích: Đoạn trích là khổ một của bài, là lời tâm sự, dặn dò của cha với con con về cội nguồn sinh thành và nuôi dưỡng con.
2. Thân bài
a) Lời người cha dặn con
– Cội nguồn sinh thành, nuôi dưỡng con trước hết là gia đình:
Chân phải bước tới chaChân trái bước tới mẹMột bước chạm tiếng nóiai bước tới tiếng cười.
Những hình ảnh thơ giàu giá trị tạo hình: “chân phải/chân trái/một bước/hai bước” đã khắc họa những bước chân trẻ thơ chập chững, non nớt. Đó là hình ảnh của con với những bước đi đầu tiên trong cuộc đời.
Thủ pháp liệt kê “tiếng nói/cười”, “tới cha/mẹ”gợi hình ảnh em bé đang tuổi tập nói, tập đi và không khí gia đình ấm áp, yêu thương. Qua đó, ta cũng cảm nhận được ánh mắt dõi theo, khích lệ và vòng tay đón đợi, sẵn sàng nâng đỡ con của người cha, người mẹ.
=> Bằng những lời lẽ giản dị, người cha nói với con: gia đình chính là cội nguồn tinh thần, nuôi dưỡng con, là cái nôi cho con những yêu thương, ấm áp đầu đời.
Đoạn thơ còn mang ý nghĩa khái quát: Con phải học nói, học đi, để khôn lớn trưởng thành. Trên hành trình ấy, sự vững vàng “một bước/hai bước”, sự hiểu biết “tiếng nói/tiếng cười” đều có được do công sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Vì thế, con không được phép quên công lao của mẹ cha.
– Cội nguồn sinh thành, nuôi dưỡng con còn là quê hương:
Người đồng mình yêu lắm con ơi…Con đường cho những tấm lòng
“Người đồng mình”với cuộc sống lao động, nếp sinh hoạt hàng ngày và không gian sống (cánh rừng, con đường về nhà, về bản) đã mang đến tình yêu quê hương xứ sở.
Hình ảnh giàu sức gợi “đan lờ cài nan hoa” vừa tả thực công cụ lao động được trang trí đẹp đẽ, vừa gợi đôi bàn tay cần cù, khéo léo, tài hoa và óc sáng tạo của con người. “Vách nhà ken câu hát” tả thực sinh hoạt văn hóa của người đồng mình, tả cảnh hát cho nhau nghe tràn đêm, suốt sáng khiến vách nhà như được ken dày những câu hát say sưa, tinh tế; gợi tâm hồn tinh tế, phong phú, tràn đầy lạc quan của người đồng mình.
Thủ pháp nhân hóa: “rừng cho hoa”là vẻ đẹp của thiên nhiên, cũng là niềm vui, hạnh phúc mà quê hương ban tặng, qua đó ngợi ca sự giàu có và hào phóng của thiên nhiên quê hương. “Con đường cho những tấm lòng” gợi được tình cảm gắn bó, keo sơn thắm thiết của người đồng mình với căn nhà, với làng bản; gợi những bàn chân, những tấm lòng trở về với quê hương, xứ sở.
=> Cùng với gia đình, truyền thống văn hóa, nghĩa tình quê hương đã nuôi dưỡng con khôn lớn, trưởng thành.
– Con còn lớn khôn từ những kỉ niệm êm đềm, hạnh phúc nhất của cha mẹ:
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cướiNgày đầu tiên đẹp nhất trên đời
“Ngày cưới”-“ngày đẹp nhất”: vì cha mẹ không chỉ tìm thấy nhau mà còn gắn bó khăng khít; là ngày minh chứng cho tình yêu, hạnh phúc; là hình ảnh của một gia đình đầm ấm, yêu thương.
Từ đó, con được sinh ra, lớn lên trong những điều kì diệu nhất, đẹp đẽ nhất trong đời. Con là quả ngọt của tình yêu của cha mẹ, là hạnh phúc của gia đình. Hai chữ “Thương lắm” bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc của người cha với cuộc sống nhiều vất vả, gian khó của họ.
b) Nghệ thuật
Từ ngữ, hình ảnh giản dị, giàu sức gợi, in đậm lối tư duy trong sáng, hồn nhiên, sinh động của người miền núi.
Giọng điệu khi ân cần, tha thiết, dễ đi sâu và làm lay động lòng người.
3. Kết bài
Đoạn thơ nói riêng và bài “Nói với con” nói chung thể hiện tình yêu thương sâu nặng mà người cha dành cho con. Cha chăm nom con từng bước đi, nâng niu con từng tiếng cười, giọng nói và dạy dỗ con biết vững bước trên đường đời, biết sống sao cho xứng đáng với gia đình, quê hương.
Bộc lộ tình yêu quê hương xứ sở và niềm tự hào về người đồng mình của tác giả.
Dàn ý Cảm nhận về bài thơ Nói với con
I. Mở bài
Giới thiệu tác giả Y Phương và bài thơ Nói với con.
Bài thơ giúp ta hiểu thêm về sức sống và vẻ đẹp tâm hồn của một dân tộc miền núi, gợi nhắc tình cảm gắn bó truyền thống, với quê hương cùng ý chí vươn lên mạnh mẽ trong cuộc sống.
II. Thân bài
1. Mạch cảm xúc của tác phẩm
Mượn lời nói với con, Y Phương gợi về cội nguồn sinh dưỡng mỗi con người, qua đó bộc lộ niềm tự hào về sự sống bền bỉ của quê hương mình.
Bài thơ đi từ tình cảm gia đình, mà mở rộng ra tình cảm quê hương, từ những kỉ niệm gần gũi thân thuộc nâng lên thành lẽ sống
2. Phân tích bài thơ
* Tình yêu thương, sự che chở đùm bọc của gia đình và quê hương với đứa con
– Người cha nhắc nhở con về cội nguồn sinh dưỡng, cha muốn nhắc nhở đứa con nhớ và hướng tới tình cảm gia đình, cái nôi nuôi dưỡng con trưởng thành
Chân phải bước tới chaChân trái bước tới mẹMột bước chạm tiếng nóiHai bước tới tiếng cười
Con lớn lên trong tình yêu thương, sự nâng niu và mong chờ của cha mẹ
Nhiều từ láy, kết hợp với nhịp thơ 2/3 tạo ra âm điệu tươi vui, quấn quýt bằng những hình ảnh cụ thể: chân phải- chân trái; tiếng nói- tiếng cười; một bước- hai bước…
→ Tác giả tạo ra được không khí ấm áp, quấn quýt và hạnh phúc. Từng bước đi, từng tiếng nói, tiếng cười đều được cha mẹ chăm chút, đón nhận.
– Người cha cho con biết niềm vui của lao động và tình nghĩa của quê hương
Con sẽ lớn lên trong câu hát, nhịp sống và lao động của người đồng mình: cuộc sống tươi vui: “Đan lờ cài nan hoa/ Vách nhà ken câu hát”.
Tác giả diễn tả những động tác cụ thể trong lao động, vừa nói lên cuộc sống lao động gắn bó, vừa hòa quyện niềm vui.
Hình ảnh thiên nhiên che chở, nuôi dưỡng con về tâm hồn và lối sống.
Người cha nhắc tới ngày cưới- ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời- đó là điểm tựa của hạnh phúc.
→ Người cha muốn nói với người con vẻ đẹp của vùng quê giàu truyền thống và nghĩa tình.
* Phẩm chất đáng quý, tốt đẹp và truyền thống văn hóa của người đồng mình
– Khi nói về quê hương, người cha tự hào khi nói về sức sống bền bỉ, mạnh mẽ mà cao đẹp của quê hương với mong muốn con tiếp nối, phát triển.
Cụm từ “người đồng mình” được nhắc nhiều lần khẳng định phẩm chất của người đồng mình, những người có lời nói giản dị, mộc mạc gợi sự yêu thương, gần gũi.
Phẩm chất của những người đồng mình hiện dần qua lời nói tâm tình của người cha
Đó là tấm lòng thủy chung với nơi chôn rau cắt rốn, một cuộc sống tràn ngập niềm vui và sự lạc quan.
Sống như sông như suốiLên thác xuống ghềnh
Bằng việc sử dụng điệp từ, điệp ngữ và cách so sánh cụ thể kết hợp nhiều kiểu câu ngắn dài khác nhau, lời tâm tình của người cha góp phần khẳng định người miền núi tuy có nhiều khó khăn vất vả nhưng họ vẫn luôn kiên cường, sống mạnh mẽ, thiết tha với quê hương.
* Ước muốn của cha:
Mong con thủy chung với quê hương.
Biết chấp nhận khó khăn, thử thách bằng ý chí, nghị lực và niềm tin của mình.
Người đồng mình mộc mạc, dung dị, giàu ý chí và niềm tin, họ có thể thô sơ da thịt nhưng không hề nhỏ bé, yếu đuối về ý chí.
Người đồng mình biết cách nâng cao quê hương, xây dựng và duy trì truyền thống phong tục tập quán của mình.
Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hươngCòn quê hương thì làm phong tục
Người cha muốn nhắn nhủ con phải biết tự hào vào truyền thống tốt đẹp và lối sống nghĩa tình của quê hương và người đồng mình.
Cha mong mỏi đứa con sống cao thượng, tự trọng, chân thật dù mộc mạc, đơn sơ để xứng đáng với người đồng mình.
Con tự tin bước đi, bởi sau lưng con còn có gia đình, quê hương, bởi trong tim con sẵn có những phẩm chất quý báu của “người đồng mình”.
3. Suy nghĩ về trách nhiệm của người làm con
Công ơn của cha mẹ không điều gì có thể sánh bằng và không thứ gì có thể so sánh được. Cha mẹ ngay từ khi cho chúng ta chào đón cuộc đời đã là một điều tuyệt diệu. Quá trình nuôi nấng dưỡng dục chúng ta, đã mất bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, làm cho cha mẹ thêm nhiều nếp nhăn và sợi tóc bạc. Bởi vậy chúng ta hãy luôn luôn phấn đấu để trở thành niềm tự hào của ba mẹ, để ba mẹ mãi hạnh phúc vì đã đem chúng ta đến với cuộc đời.
III. Kết bài
Bài thơ Nói với con giàu hình ảnh, mộc mạc mà vẫn thơ mộng khi Y Phương thấu hiểu và thể hiện được hồn cốt, bản sắc của người dân tộc.
Người cha nói với con chính là trao gửi tới thế hệ tiếp nối về truyền thống, niềm tự hào, khả năng sống bền bỉ của những con người dù “thô sơ”, “nhỏ bé” nhưng đầy tự trọng và kiên định.
Liên hệ với bản thân về trách nhiệm của đạo làm con.
Dàn ý Cảm nhận của em về bài thơ Nói với con
1. Mở bài
Sơ lược về tác giả và phong cách sáng tác.
Giới thiệu tác phẩm.
2. Thân bài:
a. Lời gợi nhắc về tình cảm đùm bọc, che chở, yêu thương đầy ấm áp của gia đình, cộng đồng dân tộc và quê hương đối với mỗi con người.
* Trong gia đình “ Chân phải…tiếng cười”:
Mở ra quá trình sinh trưởng của đứa con trong vòng tay yêu thương của gia đình, gợi liên tưởng đến một mái ấm vô cùng hạnh phúc, những niềm hạnh phúc dẫu giản đơn nhưng là quý giá vô cùng.
Người cha còn muốn nhắn nhủ với đứa con bé bỏng của mình về công lao dưỡng dục sinh thành của cha mẹ, con cái chính là món quà vô giá mà tạo hóa đã ban cho cha mẹ, là niềm tin, niềm hy vọng để cha mẹ phấn đấu trong suốt cuộc đời.
* Trong không gian làng, bản quê hương: “Người đồng mình…cho những tấm lòng”:
Gợi ra vẻ đẹp của “người đồng mình” trong công cuộc lao động là sự khéo léo, tài hoa; trong nền nếp văn hóa là sự yêu đời, yêu cuộc sống, chân phương giản dị, thấm đẫm trong không gian sinh hoạt làng bản.
Gợi ra vẻ đẹp trù phú, sung túc của quê hương thông qua “Rừng cho hoa”, vẻ đẹp tình nghĩa, thấm đẫm thân tình của quê hương thông qua câu “Con đường cho những tấm lòng”.
Nhắc nhở đứa con về vẻ đẹp, niềm hạnh phúc của một mái ấm gia đình thông qua lời nhắc về ngày cưới của cha mẹ.
=> Từ những hình ảnh thông thường của cuộc sống lao động, sinh hoạt hằng ngày của người dân tộc miền núi phía Bắc, thế nhưng khi bước vào thơ của Y Phương người ta thấy những hình ấy có một vẻ đẹp khác hẳn, rất thơ và rất đậm vẻ tự hào, yêu thương, xúc động của một người con miền núi Cao Bằng.
b. Vẻ đẹp tâm hồn của “người đồng mình”:
Vẻ đẹp của lòng kiên trì, sức mạnh, ý chí phấn đấu khắc phục mọi điều kiện khắc nghiệt, để tạo nên một cộng đồng dân tộc giàu bản sắc.
Thông qua niềm tự hào sâu sắc về vẻ đẹp tâm hồn của “người đồng mình”, người cha đã dặn dò, dạy bảo con bằng tất cả tấm lòng, mong con sau này lớn lên kế thừa và phát huy được những vẻ đẹp ấy, “Sống trên đá không chê đá gập ghềnh/Sống trong thung không chê thung nghèo đói/Sống như sông như suối/Lên thác xuống ghềnh/Không lo cực nhọc”.
“người đồng mình” còn hiện lên với vẻ đẹp tự lực, tự cường, dẫu có nghèo khó, cuộc sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn đủ đường, “thô sơ da thịt” nhưng người đồng mình chẳng có mấy ai chấp nhận, khuất phục mà họ đều tự trở nên mạnh mẽ, cường đại trong công cuộc kiến thiết và xây dựng quê hương.
Xây dựng riêng cho mình những phong tục tập quán tốt đẹp, gìn giữ và lưu truyền biết bao đời, xây dựng lên một cộng đồng dân tộc thống nhất.
3. Kết bài:
Nêu cảm nhận chung.

Xem thêm:  Top 8 Thức ăn cho Vịt con giá rẻ, tốt nhất 2022

#Văn #mẫu #lớp #Dàn #cảm #nhận #về #bài #thơ #Nói #với #con #mẫu

Văn mẫu lớp 9: Dàn ý cảm nhận về bài thơ Nói với con của Y Phương mang tới 3 dàn ý chi tiết, giúp các em học sinh lớp 9 nhanh chóng lập dàn ý cảm nhận Nói với con thật chi tiết, đầy đủ những ý quan trọng.

Bài thơ Nói với con cho chúng ta hiểu sâu sắc hơn về tình cảm cha con, cùng với đó là niềm tự hào của người cha về truyền thống tốt đẹp của quê hương, dân tộc mình. Vậy mời các em cùng theo dõi 3 dàn ý cảm nhận Nói với con trong bài viết dưới đây của ABC Land để ngày càng học tốt môn Văn 9:
Dàn ý Cảm nhận bài thơ Nói với con
1. Mở bài
Giới thiệu tác giả:Y Phương là nhà thơ người dân tộc Tày, sinh ra và lớn lên ở Trùng Khánh – Cao Bằng, ông một nhà thơ chiến sĩ. Thơ ông cuốn hút người đọc bằng vẻ đẹp vừa chất phác, mộc mạc, vừa mạnh mẽ, trong sáng. Ngôn ngữ và hình ảnh thơ của ông in đậm dấu ấn tư duy hồn nhiên và lối nói rất giàu hình ảnh của người miền núi.
Giới thiệu bài thơ: “Nói với con”ra đời vào năm 1980, in trong tập “Thơ Việt Nam 1945 – 1975″khi đời sống tinh thần và vật chất của nhân dân cả nước nói chung và đồng bào các dân tộc thiểu số nói riêng còn vô cùng khó khăn, thiếu thốn. Từ hiện thực ấy, Y Phương viết bài thơ này để bày tỏ tình yêu quê hương và niềm tự hào về sức sống mạnh mẽ, bền bỉ của dân tộc mình; để tâm sự với chính mình và nhắc nhở con cái sau này.
Giới thiệu đoạn trích: Đoạn trích là khổ một của bài, là lời tâm sự, dặn dò của cha với con con về cội nguồn sinh thành và nuôi dưỡng con.
2. Thân bài
a) Lời người cha dặn con
– Cội nguồn sinh thành, nuôi dưỡng con trước hết là gia đình:
Chân phải bước tới chaChân trái bước tới mẹMột bước chạm tiếng nóiai bước tới tiếng cười.
Những hình ảnh thơ giàu giá trị tạo hình: “chân phải/chân trái/một bước/hai bước” đã khắc họa những bước chân trẻ thơ chập chững, non nớt. Đó là hình ảnh của con với những bước đi đầu tiên trong cuộc đời.
Thủ pháp liệt kê “tiếng nói/cười”, “tới cha/mẹ”gợi hình ảnh em bé đang tuổi tập nói, tập đi và không khí gia đình ấm áp, yêu thương. Qua đó, ta cũng cảm nhận được ánh mắt dõi theo, khích lệ và vòng tay đón đợi, sẵn sàng nâng đỡ con của người cha, người mẹ.
=> Bằng những lời lẽ giản dị, người cha nói với con: gia đình chính là cội nguồn tinh thần, nuôi dưỡng con, là cái nôi cho con những yêu thương, ấm áp đầu đời.
Đoạn thơ còn mang ý nghĩa khái quát: Con phải học nói, học đi, để khôn lớn trưởng thành. Trên hành trình ấy, sự vững vàng “một bước/hai bước”, sự hiểu biết “tiếng nói/tiếng cười” đều có được do công sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Vì thế, con không được phép quên công lao của mẹ cha.
– Cội nguồn sinh thành, nuôi dưỡng con còn là quê hương:
Người đồng mình yêu lắm con ơi…Con đường cho những tấm lòng
“Người đồng mình”với cuộc sống lao động, nếp sinh hoạt hàng ngày và không gian sống (cánh rừng, con đường về nhà, về bản) đã mang đến tình yêu quê hương xứ sở.
Hình ảnh giàu sức gợi “đan lờ cài nan hoa” vừa tả thực công cụ lao động được trang trí đẹp đẽ, vừa gợi đôi bàn tay cần cù, khéo léo, tài hoa và óc sáng tạo của con người. “Vách nhà ken câu hát” tả thực sinh hoạt văn hóa của người đồng mình, tả cảnh hát cho nhau nghe tràn đêm, suốt sáng khiến vách nhà như được ken dày những câu hát say sưa, tinh tế; gợi tâm hồn tinh tế, phong phú, tràn đầy lạc quan của người đồng mình.
Thủ pháp nhân hóa: “rừng cho hoa”là vẻ đẹp của thiên nhiên, cũng là niềm vui, hạnh phúc mà quê hương ban tặng, qua đó ngợi ca sự giàu có và hào phóng của thiên nhiên quê hương. “Con đường cho những tấm lòng” gợi được tình cảm gắn bó, keo sơn thắm thiết của người đồng mình với căn nhà, với làng bản; gợi những bàn chân, những tấm lòng trở về với quê hương, xứ sở.
=> Cùng với gia đình, truyền thống văn hóa, nghĩa tình quê hương đã nuôi dưỡng con khôn lớn, trưởng thành.
– Con còn lớn khôn từ những kỉ niệm êm đềm, hạnh phúc nhất của cha mẹ:
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cướiNgày đầu tiên đẹp nhất trên đời
“Ngày cưới”-“ngày đẹp nhất”: vì cha mẹ không chỉ tìm thấy nhau mà còn gắn bó khăng khít; là ngày minh chứng cho tình yêu, hạnh phúc; là hình ảnh của một gia đình đầm ấm, yêu thương.
Từ đó, con được sinh ra, lớn lên trong những điều kì diệu nhất, đẹp đẽ nhất trong đời. Con là quả ngọt của tình yêu của cha mẹ, là hạnh phúc của gia đình. Hai chữ “Thương lắm” bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc của người cha với cuộc sống nhiều vất vả, gian khó của họ.
b) Nghệ thuật
Từ ngữ, hình ảnh giản dị, giàu sức gợi, in đậm lối tư duy trong sáng, hồn nhiên, sinh động của người miền núi.
Giọng điệu khi ân cần, tha thiết, dễ đi sâu và làm lay động lòng người.
3. Kết bài
Đoạn thơ nói riêng và bài “Nói với con” nói chung thể hiện tình yêu thương sâu nặng mà người cha dành cho con. Cha chăm nom con từng bước đi, nâng niu con từng tiếng cười, giọng nói và dạy dỗ con biết vững bước trên đường đời, biết sống sao cho xứng đáng với gia đình, quê hương.
Bộc lộ tình yêu quê hương xứ sở và niềm tự hào về người đồng mình của tác giả.
Dàn ý Cảm nhận về bài thơ Nói với con
I. Mở bài
Giới thiệu tác giả Y Phương và bài thơ Nói với con.
Bài thơ giúp ta hiểu thêm về sức sống và vẻ đẹp tâm hồn của một dân tộc miền núi, gợi nhắc tình cảm gắn bó truyền thống, với quê hương cùng ý chí vươn lên mạnh mẽ trong cuộc sống.
II. Thân bài
1. Mạch cảm xúc của tác phẩm
Mượn lời nói với con, Y Phương gợi về cội nguồn sinh dưỡng mỗi con người, qua đó bộc lộ niềm tự hào về sự sống bền bỉ của quê hương mình.
Bài thơ đi từ tình cảm gia đình, mà mở rộng ra tình cảm quê hương, từ những kỉ niệm gần gũi thân thuộc nâng lên thành lẽ sống
2. Phân tích bài thơ
* Tình yêu thương, sự che chở đùm bọc của gia đình và quê hương với đứa con
– Người cha nhắc nhở con về cội nguồn sinh dưỡng, cha muốn nhắc nhở đứa con nhớ và hướng tới tình cảm gia đình, cái nôi nuôi dưỡng con trưởng thành
Chân phải bước tới chaChân trái bước tới mẹMột bước chạm tiếng nóiHai bước tới tiếng cười
Con lớn lên trong tình yêu thương, sự nâng niu và mong chờ của cha mẹ
Nhiều từ láy, kết hợp với nhịp thơ 2/3 tạo ra âm điệu tươi vui, quấn quýt bằng những hình ảnh cụ thể: chân phải- chân trái; tiếng nói- tiếng cười; một bước- hai bước…
→ Tác giả tạo ra được không khí ấm áp, quấn quýt và hạnh phúc. Từng bước đi, từng tiếng nói, tiếng cười đều được cha mẹ chăm chút, đón nhận.
– Người cha cho con biết niềm vui của lao động và tình nghĩa của quê hương
Con sẽ lớn lên trong câu hát, nhịp sống và lao động của người đồng mình: cuộc sống tươi vui: “Đan lờ cài nan hoa/ Vách nhà ken câu hát”.
Tác giả diễn tả những động tác cụ thể trong lao động, vừa nói lên cuộc sống lao động gắn bó, vừa hòa quyện niềm vui.
Hình ảnh thiên nhiên che chở, nuôi dưỡng con về tâm hồn và lối sống.
Người cha nhắc tới ngày cưới- ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời- đó là điểm tựa của hạnh phúc.
→ Người cha muốn nói với người con vẻ đẹp của vùng quê giàu truyền thống và nghĩa tình.
* Phẩm chất đáng quý, tốt đẹp và truyền thống văn hóa của người đồng mình
– Khi nói về quê hương, người cha tự hào khi nói về sức sống bền bỉ, mạnh mẽ mà cao đẹp của quê hương với mong muốn con tiếp nối, phát triển.
Cụm từ “người đồng mình” được nhắc nhiều lần khẳng định phẩm chất của người đồng mình, những người có lời nói giản dị, mộc mạc gợi sự yêu thương, gần gũi.
Phẩm chất của những người đồng mình hiện dần qua lời nói tâm tình của người cha
Đó là tấm lòng thủy chung với nơi chôn rau cắt rốn, một cuộc sống tràn ngập niềm vui và sự lạc quan.
Sống như sông như suốiLên thác xuống ghềnh
Bằng việc sử dụng điệp từ, điệp ngữ và cách so sánh cụ thể kết hợp nhiều kiểu câu ngắn dài khác nhau, lời tâm tình của người cha góp phần khẳng định người miền núi tuy có nhiều khó khăn vất vả nhưng họ vẫn luôn kiên cường, sống mạnh mẽ, thiết tha với quê hương.
* Ước muốn của cha:
Mong con thủy chung với quê hương.
Biết chấp nhận khó khăn, thử thách bằng ý chí, nghị lực và niềm tin của mình.
Người đồng mình mộc mạc, dung dị, giàu ý chí và niềm tin, họ có thể thô sơ da thịt nhưng không hề nhỏ bé, yếu đuối về ý chí.
Người đồng mình biết cách nâng cao quê hương, xây dựng và duy trì truyền thống phong tục tập quán của mình.
Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hươngCòn quê hương thì làm phong tục
Người cha muốn nhắn nhủ con phải biết tự hào vào truyền thống tốt đẹp và lối sống nghĩa tình của quê hương và người đồng mình.
Cha mong mỏi đứa con sống cao thượng, tự trọng, chân thật dù mộc mạc, đơn sơ để xứng đáng với người đồng mình.
Con tự tin bước đi, bởi sau lưng con còn có gia đình, quê hương, bởi trong tim con sẵn có những phẩm chất quý báu của “người đồng mình”.
3. Suy nghĩ về trách nhiệm của người làm con
Công ơn của cha mẹ không điều gì có thể sánh bằng và không thứ gì có thể so sánh được. Cha mẹ ngay từ khi cho chúng ta chào đón cuộc đời đã là một điều tuyệt diệu. Quá trình nuôi nấng dưỡng dục chúng ta, đã mất bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, làm cho cha mẹ thêm nhiều nếp nhăn và sợi tóc bạc. Bởi vậy chúng ta hãy luôn luôn phấn đấu để trở thành niềm tự hào của ba mẹ, để ba mẹ mãi hạnh phúc vì đã đem chúng ta đến với cuộc đời.
III. Kết bài
Bài thơ Nói với con giàu hình ảnh, mộc mạc mà vẫn thơ mộng khi Y Phương thấu hiểu và thể hiện được hồn cốt, bản sắc của người dân tộc.
Người cha nói với con chính là trao gửi tới thế hệ tiếp nối về truyền thống, niềm tự hào, khả năng sống bền bỉ của những con người dù “thô sơ”, “nhỏ bé” nhưng đầy tự trọng và kiên định.
Liên hệ với bản thân về trách nhiệm của đạo làm con.
Dàn ý Cảm nhận của em về bài thơ Nói với con
1. Mở bài
Sơ lược về tác giả và phong cách sáng tác.
Giới thiệu tác phẩm.
2. Thân bài:
a. Lời gợi nhắc về tình cảm đùm bọc, che chở, yêu thương đầy ấm áp của gia đình, cộng đồng dân tộc và quê hương đối với mỗi con người.
* Trong gia đình “ Chân phải…tiếng cười”:
Mở ra quá trình sinh trưởng của đứa con trong vòng tay yêu thương của gia đình, gợi liên tưởng đến một mái ấm vô cùng hạnh phúc, những niềm hạnh phúc dẫu giản đơn nhưng là quý giá vô cùng.
Người cha còn muốn nhắn nhủ với đứa con bé bỏng của mình về công lao dưỡng dục sinh thành của cha mẹ, con cái chính là món quà vô giá mà tạo hóa đã ban cho cha mẹ, là niềm tin, niềm hy vọng để cha mẹ phấn đấu trong suốt cuộc đời.
* Trong không gian làng, bản quê hương: “Người đồng mình…cho những tấm lòng”:
Gợi ra vẻ đẹp của “người đồng mình” trong công cuộc lao động là sự khéo léo, tài hoa; trong nền nếp văn hóa là sự yêu đời, yêu cuộc sống, chân phương giản dị, thấm đẫm trong không gian sinh hoạt làng bản.
Gợi ra vẻ đẹp trù phú, sung túc của quê hương thông qua “Rừng cho hoa”, vẻ đẹp tình nghĩa, thấm đẫm thân tình của quê hương thông qua câu “Con đường cho những tấm lòng”.
Nhắc nhở đứa con về vẻ đẹp, niềm hạnh phúc của một mái ấm gia đình thông qua lời nhắc về ngày cưới của cha mẹ.
=> Từ những hình ảnh thông thường của cuộc sống lao động, sinh hoạt hằng ngày của người dân tộc miền núi phía Bắc, thế nhưng khi bước vào thơ của Y Phương người ta thấy những hình ấy có một vẻ đẹp khác hẳn, rất thơ và rất đậm vẻ tự hào, yêu thương, xúc động của một người con miền núi Cao Bằng.
b. Vẻ đẹp tâm hồn của “người đồng mình”:
Vẻ đẹp của lòng kiên trì, sức mạnh, ý chí phấn đấu khắc phục mọi điều kiện khắc nghiệt, để tạo nên một cộng đồng dân tộc giàu bản sắc.
Thông qua niềm tự hào sâu sắc về vẻ đẹp tâm hồn của “người đồng mình”, người cha đã dặn dò, dạy bảo con bằng tất cả tấm lòng, mong con sau này lớn lên kế thừa và phát huy được những vẻ đẹp ấy, “Sống trên đá không chê đá gập ghềnh/Sống trong thung không chê thung nghèo đói/Sống như sông như suối/Lên thác xuống ghềnh/Không lo cực nhọc”.
“người đồng mình” còn hiện lên với vẻ đẹp tự lực, tự cường, dẫu có nghèo khó, cuộc sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn đủ đường, “thô sơ da thịt” nhưng người đồng mình chẳng có mấy ai chấp nhận, khuất phục mà họ đều tự trở nên mạnh mẽ, cường đại trong công cuộc kiến thiết và xây dựng quê hương.
Xây dựng riêng cho mình những phong tục tập quán tốt đẹp, gìn giữ và lưu truyền biết bao đời, xây dựng lên một cộng đồng dân tộc thống nhất.
3. Kết bài:
Nêu cảm nhận chung.

Back to top button