Ruộng đất, thuế má và kinh tế thời phong kiến Việt Nam

Thuế là nguồn thu nhập chính của đất nước. Chỉ khi ngân khố nhà nước đầy thì mới chiêu binh được, chiêu binh trấn giữ biên giới, trả lương cho quan lại và phủ, xây dựng đường xá, thành lũy công cộng. chỉ để có thể cứu trợ những người gặp thiên tai, vân vân và vân vân, ở mọi nơi đều cần tiền. Cho nên nếu nói là vua hiền chăm lo giảm thuế, bớt công cho dân, thì loại vua hiền lành nhân hậu này mà ngày mất nước không còn xa.

Vì vậy, vấn đề ở đây không phải là đánh hay không đánh, giảm hay không giảm mà vấn đề là: Đánh thuế như thế nào?

Không giống như thời hiện đại, thuế suất mang tính chất lũy tiến: người có thu nhập cao thì trả cao, người có thu nhập thấp thì trả thấp, ở thời phong kiến ​​thường hoàn toàn ngược lại. Vào thời phong kiến, hầu như chỉ có một mức thuế cho toàn dân, hoặc tùy theo sản lượng và chất lượng của ruộng đất. Ví dụ như thuế quan nhà Nguyễn đánh theo vùng, phân chia hạn ngạch theo mức độ thu hoạch tốt và xấu.

Trong khi đó: Tầng lớp quan lại – quý tộc – công chức – địa chủ nhờ là tầng lớp đặc quyền trong xã hội nên có tiền, có quyền và có “thế lực”, thuế thường không tới đầu được, có nhiều cách để những tầng lớp này tránh phải nộp thuế. Vì vậy, trong xã hội phong kiến ​​đã hình thành một sự bất công: ai nhiều tiền, nhiều ruộng tốt thì thuế ít, ruộng ít, ruộng xấu, thậm chí không có ruộng phải đi làm tá điền, bị thu thuế. . rất cao.

Vấn đề này sẽ trở nên nghiêm trọng hơn vào cuối mỗi triều đại khi vấn đề thu hồi và tập trung đất đai xảy ra.

Xem thêm:  Dự báo quý cuối năm, nhà đầu tư F0 sẽ “xông pha” thị trường BĐS, lực cầu có thể tăng vọt 50% so với các năm trước

Chinh phục và tập trung ruộng đất là xu thế tất yếu của bất kỳ triều đại phong kiến ​​nào. Nó có cả nguyên nhân kinh tế và chính trị.

Nguyên nhân kinh tế là cùng với quá trình sản xuất nông nghiệp, đất đai sẽ dần tập trung vào tay một số ít người có khả năng làm ăn, quản lý giỏi. Ai làm tốt thì có nhiều tiền, mua được nhiều đất của dân nghèo, tài sản cứ thế tích tụ dần, tạo ra quá trình thôn tính và tập trung ruộng đất vào tay một số ít người. , hình thành giai cấp: địa chủ, không có ruộng đất phải đi làm thuê và hình thành giai cấp tá điền.

Ban đầu, việc sáp nhập này sẽ làm tăng hiệu quả canh tác và sản xuất vì tăng hiệu quả và lợi ích theo quy mô lớn.

Nhưng dần dần, càng về sau nó càng bộc lộ những mặt tối của mình. Bởi lẽ, thường những người tham gia vào quá trình thôn tính đất đai này là những gia đình công thần khai quốc, hoặc tầng lớp quý tộc – địa chủ, họ nắm trong tay quyền lực rất lớn. Cho dù đối với triều đình không quan trọng nhưng khi tiền bạc tích lũy đến một lúc nào đó sẽ trở thành thế lực, có quyền lực thì sẽ có quyền lực. Hình thành tình trạng là: Bọn cường hào, địa chủ cấu kết với nhau để trốn thuế, phần thuế dân đen không thu được thì phải gánh chịu.

Và cũng do chính sách thuế má vốn có của thời kỳ phong kiến ​​nên đến giai đoạn này, nguồn thu thuế của triều đình sẽ giảm sút, xảy ra tình trạng chênh lệch khi người nghèo nộp thuế cao, người giàu nộp thuế thấp. Câu nói nước giàu không còn đúng nữa, bởi thực tế có nhiều gia đình công – quan – địa chủ vẫn rất giàu có, nhưng ngân khố quốc gia ngày càng trống rỗng.

Xem thêm:  Tình tiết giảm nhẹ trong vi phạm hành chính về thuế

Ngay cả khi các vị vua nhận ra vấn đề, vẫn khó xử lý vì việc điều chỉnh thuế và ruộng đất sẽ ảnh hưởng rất lớn đến quyền lợi của những người hầu – chủ đất, điều mà một vị vua nào đó có tư tưởng ban tặng. bị giết bởi các cận thần phản quốc và thay thế bởi những người khác không phải là hiếm trong lịch sử.

Trong khi đó, triều đình cần tiền, chiến tranh cần chiêu mộ binh lính, dẹp loạn nông dân cũng cần binh lính, đỡ thiên tai người ta phải mở kho lương. Thuế chồng đổ lên đầu dân nghèo, được mùa còn khó sống, huống hồ đến những năm mùa màng thất bát, dân không sống được thì phải phản bội, phải dứt ra, cái vòng luẩn quẩn này sẽ khiến triều đại phong kiến ​​suy tàn. cuối cùng cũng sụp đổ.

Nhiều triều đại hết tiền nên phải dùng thủ đoạn: Cho phép mua bán quan lại để lấy tiền điền vào ngân khố quốc gia, việc này xảy ra rầm rộ vào cuối triều Nguyễn ở nước ta, nhưng tiếc thay, điều này là không khác nhau. Uống rượu độc để giải cơn khát, bọn quan lại bỏ tiền mua chức đã tăng cường chèn ép dân đen để “thu hồi vốn” khiến tình hình càng trở nên tồi tệ hơn trước. Hay như Hồ Quý Ly giở trò lừa tiền giấy để thu tiền của dân, làm sụp đổ cả nền kinh tế vốn đang rất yếu và mong manh.

Vì vậy, khi một triều đại cũ sụp đổ, một triều đại mới thay thế bằng lực lượng mới, công chức mới tất yếu sẽ thiết lập lại và phân chia lại đất đai từ đầu, quá trình phân phối này càng hợp lý thì triều đại đó càng phát triển. nó càng kéo dài, nhưng cuối cùng nó sẽ đi xuống con đường giống như các triều đại trước.

Xem thêm:  Conference exhibitor checklist

==========================================

Để giải quyết vấn đề này trong thời phong kiến, cách khả dĩ nhất là đa dạng hoá ngành nghề, phát triển thương mại.

Xu hướng thu hồi và tập trung đất đai là một xu hướng không thể đảo ngược, vì vậy thay vì phân chia đất đai ngược lại, cần có công ăn việc làm và ngành nghề kiếm sống cho những người không có ruộng, đó có thể là mở nhà máy. sản xuất thủ công mỹ nghệ, khai thác quặng, khai thác lâm sản, dệt vải, trồng chè, nuôi trồng thủy sản và các sản phẩm từ biển, đồng thời phát triển thương mại trong và ngoài nước. buôn bán với nước ngoài.

Tuy nhiên, nói thì dễ nhưng làm thì không dễ chút nào, nhất là với trình độ kỹ thuật và hạn chế về địa lý của nước ta lúc bấy giờ.

Minh Đức

Bài viết trên đây, Abcland.Vn đã cập nhật cho bạn thông tin về “Ruộng đất, thuế má và kinh tế thời phong kiến Việt Nam❤️️”. Hy vọng qua bài viết “Ruộng đất, thuế má và kinh tế thời phong kiến Việt Nam” sẽ giúp các bạn đọc có thêm nhiều thông tin về “Ruộng đất, thuế má và kinh tế thời phong kiến Việt Nam [ ❤️️❤️️ ]”.

Bài viết “Ruộng đất, thuế má và kinh tế thời phong kiến Việt Nam” được đăng bởi vào ngày 2022-06-02 00:52:12. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại ABC Land – Kênh thông tin BDS uy tín nhất Việt Nam

Back to top button