Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng

Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng là một trong những bài soạn sẽ giúp các em củng cố lại kiến ​​thức trước khi bước vào kì thi THPT quốc gia đầy cam go. Qua bài phân tích này, học sinh sẽ khám phá được vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ ở nhiều khía cạnh khác nhau.

Chủ đề: Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng

Mục lục bài viết:
I. Đề cương chi tiết
II. Bài văn mẫu

Tả vẻ đẹp của người phụ nữ trong bài hát

Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng

I. Dàn ý Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng (Chuẩn)

1. Mở bài:

– Giới thiệu về tác giả Xuân Quỳnh, bài thơ “Sóng” và vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ “Sóng”.

2. Thân bài:

một. Vài nét về tác giả và tác phẩm:
– Xuân Quỳnh là nhà thơ trẻ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước. Thơ của cô nổi bật ở vẻ đẹp nữ tính, ở niềm tin trìu mến vào tất cả những gì nhỏ bé, mong manh và dễ bị tổn thương.
– Bài thơ Sóng được nhà thơ sáng tác trong chuyến đi thực tế ở Diêm Điền ngày 29/12/1967 và được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”.

b. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 1 và 2:
– Nhà thơ mượn hình ảnh sóng để nói lên những mặt đối lập trong tình yêu, để nói lên tâm hồn người phụ nữ luôn khao khát tìm lại chính mình.
– Đàn bà cũng giống như sóng, muốn tìm một khoảng trời rộng lớn để được là chính mình, sống thật với cảm xúc và trái tim mình.
Sóng và tôi luôn gắn liền với khát vọng tình yêu khám phá, suy ngẫm, bồi hồi và lắng đọng, khát vọng ấy sẽ trường tồn như đi tìm một quy luật mới.

c. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 3 và 4:
– Người phụ nữ muốn tìm lại định nghĩa của tình yêu nhưng lại rơi vào bế tắc.
– Người phụ nữ khám phá tình yêu bằng trực giác, bằng cả trái tim như một lời thổ lộ chân thật, hồn nhiên nhưng sâu sắc, tinh tế.

d. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 5 và 6:
– Người phụ nữ đã chỉ ra rằng bản chất của tình yêu là gắn liền với nỗi nhớ. Nỗi nhớ ấy bao trùm cả không gian, thời gian và len lỏi vào cả những giấc mơ của những người phụ nữ.
– Người phụ nữ đã khẳng khái chung thủy trong tình yêu, yêu say đắm, tha thiết và chỉ nhìn “hướng ta” vì “hướng ta” là bến đỗ của hạnh phúc.

e. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua các khổ thơ 7, 8, 9:
– Người phụ nữ nhạy cảm với thời gian và cuộc sống, hay lo lắng, băn khoăn và có những linh cảm mong manh về cuộc sống.
Tình yêu của đàn bà là tình cảm riêng tư, nhưng khái quát lại để trở thành tình yêu vĩnh cửu bất tử, giống như con sóng không biến mất mà hóa thân và tồn tại mãi trong muôn vàn con sóng khác.

f. Thúc giục:
Sóng là bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ và giọng thơ Xuân Quỳnh. Bài thơ đã thể hiện thành công vẻ đẹp của người phụ nữ trong tình yêu hiện đại nhưng cũng rất truyền thống.
– Nhà thơ đã sử dụng nghệ thuật ẩn dụ, từ ngữ sáng tạo với nhiều cung bậc cảm xúc để thể hiện tình yêu của tuổi trẻ.

3. Kết luận:

– Khái quát vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ “Sóng”.

II. Bài văn mẫu Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng (Chuẩn)

“Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Nó không có ý nghĩa gì cả, một buổi chiều
Nó chiếm lấy tâm hồn tôi với ánh sáng của mặt trời,
Có mây nhẹ nhàng, gió hiu hiu “

Từ lâu, các nhà thơ đã đi tìm định nghĩa về tình yêu bằng những cảm xúc riêng. Nếu Xuân Diệu được mệnh danh là “ông hoàng thơ tình” thì “bà hoàng thơ tình” của chúng ta chính là Xuân Quỳnh. Nhắc đến nhà thơ Xuân Quỳnh, mỗi chúng ta đều vang vọng tiếng sóng vỗ bờ. “Sóng” được coi là một trong những bài thơ tình hay nhất của nhà thơ, qua bài thơ này, tác giả đã làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ dịu dàng nhưng cũng rất mãnh liệt trong tình yêu.

Xuân Quỳnh là một nhà thơ trẻ, trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Thơ của cô nổi bật ở vẻ đẹp nữ tính, ở niềm tin trìu mến vào tất cả những gì nhỏ bé, mong manh và dễ bị tổn thương. Xuân Quỳnh mang đến cho người đọc một tình yêu nồng nàn, da diết nhưng cũng rất tha thiết, dịu dàng, giàu trực cảm và sâu sắc trải nghiệm, suy tư. Bài thơ “Sóng” được nhà thơ sáng tác trong chuyến đi thực tế ở Diêm Điền ngày 29/12/1967 và được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”. Bài thơ đã tạo được âm vang về sóng lòng, sóng tình trào dâng như tâm tình của người phụ nữ đang yêu.

Mở đầu bài thơ, nhà thơ đã mượn hình ảnh sóng để miêu tả những mặt đối lập trong tình yêu:

“Bạo lực và êm dịu
Ồn ào và yên tĩnh
Dòng sông không hiểu tôi
Sóng tìm về đại dương “

Các đối cực của sóng “dữ dội” – “êm dịu”, “ồn ào” – “lặng lẽ” hoàn toàn phù hợp với trạng thái và quy luật tình cảm của con người. Vì không có tình yêu trọn vẹn một chiều, nên trái tim người con gái khi yêu không đập theo một chiều mà họ yêu với những trạng thái trái ngược nhau. Hai câu thơ đầu là lời bộc bạch chân thật, táo bạo đến lạ thường của tâm hồn người phụ nữ đang yêu. Nếu “sông” là giới hạn của sóng thì sóng sẽ phá bỏ giới hạn đó để tìm đến đại dương bao la, vùng vẫy. Khi thoát ra khỏi giới hạn nhỏ bé của dòng sông, sóng có thể làm mới mình với những khát vọng lớn hơn. Cũng giống như sóng, trái tim người phụ nữ khi yêu cũng không chấp nhận sự chật hẹp, tầm thường mà luôn khao khát vươn tới không gian rộng lớn, chân trời bao la để mở rộng trái tim đón nhận yêu thương.

“Ôi sóng xưa
Và ngày hôm sau vẫn vậy
Khao khát tình yêu
Sự hồi phục trong lồng ngực của một đứa trẻ “

Sóng luôn trường tồn mãi với thời gian cũng như khát vọng tình yêu luôn là khát vọng của tuổi trẻ. Sóng và tôi đều gắn với khát vọng tình yêu khám phá, suy ngẫm, bồi hồi và lắng đọng, khát vọng ấy sẽ trường tồn như thể nó đang tìm kiếm một quy luật mới. “Sóng ngày xưa” và “ngày sau” vẫn thế, cứ lay động, tuôn chảy để hòa mình vào biển cả. “Em” như những con sóng, khát vọng tình yêu luôn thường trực trong tim như muốn trào dâng.

Với trái tim non nớt cháy bỏng tình yêu, người phụ nữ muốn tìm lại định nghĩa của tình yêu nhưng lại rơi vào bế tắc:

“Trước muôn trùng sóng gió
Tôi nghĩ về bạn, tôi
Tôi nghĩ về biển lớn
Sóng từ đâu đến?

Nhà thơ muốn tìm hiểu nguyên nhân và cội nguồn của tình yêu, nhưng tình yêu có từ bao giờ, tình yêu có từ khi nào thì không ai lý giải được. Câu hỏi suy tư và trăn trở “Sóng từ đâu đến” có sự tương phản và giao thoa. Bạn xuất hiện sau những con sóng để chiêm nghiệm, để nghĩ về tình yêu. Trong cảm nhận về tình yêu, nhân vật trữ tình suy ngẫm về mối quan hệ tình cảm và mối quan hệ tự nhiên. Chính vì vậy, nhà thơ đã đặt mình vào một không gian rộng lớn “Trước mặt là sóng biển” để suy nghĩ về nỗi lo âu của thiên nhiên trước sóng và gió. Ở khổ thơ này, ta thấy tình yêu được đặt trong khát vọng tự giác, nhân vật trữ tình đã trăn trở về nguồn gốc của tình yêu mà chưa tìm được câu trả lời như ý muốn. Nhà thơ muốn tìm ra một quy luật tâm lý, muốn lý giải về tình yêu, nhưng càng đi sâu vào lý giải càng thấy bế tắc. Xuân Quỳnh cũng như Xuân Diệu, cả hai nhà thơ đều biết suy tư cảm xúc để chiêm nghiệm, khám phá nhưng đều không tìm được câu trả lời về định nghĩa tình yêu.

“Sóng bắt đầu từ gió
gió bắt đầu từ đâu?
tôi cũng không biết
Khi nào chúng ta yêu nhau? “

Sau một hành trình dài đi tìm định nghĩa của tình yêu, Xuân Quỳnh đã khám phá ra nguồn gốc của tình yêu bằng trực giác và bằng cả trái tim mình là một lời bộc bạch chân thật, hồn nhiên nhưng sâu sắc, đầy suy tư. Tình yêu giống như sóng biển và gió, nó tự nhiên như tự nhiên và khó hiểu như tự nhiên. Nhà thơ thổn thức với nỗi lòng không biết “Yêu nhau đến bao giờ”. Tình yêu như một phép màu làm cho cuộc sống của chúng ta tươi đẹp và hạnh phúc mà chúng ta chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim chứ không thể định nghĩa cụ thể được.

Người phụ nữ đã chỉ ra rằng bản chất của tình yêu là gắn liền với nỗi nhớ. Nỗi nhớ ấy bao trùm không gian, thời gian và len lỏi vào cả những giấc mơ của những người phụ nữ:

“Sóng trên mặt nước
Sóng ở vực sâu
Ôi sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Trái tim tôi nhớ bạn
Ngay cả trong giấc mơ, tôi vẫn thức “

Ở khổ thơ này, sóng trở về với bản chất vốn có, có nhớ bờ và ta cũng nhớ về con. Hình ảnh con sóng được lặp đi lặp lại như một nỗi nhớ đong đưa tâm trạng thể hiện tấm lòng của người phụ nữ đang yêu một cách mạnh dạn, chân thành bộc lộ những khao khát nội tâm của mình. Giữa đại dương bao la, dẫu xa xôi, sóng vẫn vượt qua mọi khó khăn để đến được bến bờ, cũng như sóng người con gái đang yêu cũng vượt qua mọi khoảng cách vô tận để đến nơi hạnh phúc. Hình ảnh sóng và em có sức lan tỏa trong nỗi nhớ để nói lên tiếng nói trữ tình của cảm xúc.

Từ việc khẳng định bản chất của tình yêu là nỗi nhớ, Xuân Quỳnh đã đi đến khẳng định sự chung thủy trong tình yêu:

“Mặc dù về phía Bắc
Ngay cả khi nó trở lại miền Nam
Mọi nơi tôi nghĩ
Hướng về bạn – một hướng ”

Tác giả sử dụng cách diễn đạt bằng hình ảnh nhấn mạnh sự bao la của đất trời vốn đã có “Bắc”, “Nam” nay có thêm “Anh” vì “Anh” là hướng của tâm trạng. nơi tình yêu ngự trị. Người phụ nữ đã khẳng định sự chung thủy của mình trong tình yêu, cô ấy yêu say đắm, tha thiết và chỉ nhìn “hướng tôi” vì “hướng tôi” là bến đỗ của hạnh phúc. Đó là nét đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam, là sự thủy chung, son sắt với người mình yêu dù có trôi dạt về đâu.

Ham muốn và mãnh liệt trong tình yêu là thế, nhưng phụ nữ cũng rất nhạy cảm với thời gian và cuộc sống. Cô ấy lo lắng, lo lắng và có những linh cảm mờ nhạt về tương lai:

“Ngoài kia, đại dương
Những con sóng trăm ngàn
Con nào không vào bờ?
Bất chấp mọi trở ngại “

Giống như một vòng tuần hoàn đến với đại dương bao la, sóng lại trở về với chính mình. Xuân Quỳnh đã vĩnh viễn hóa sóng trong hành trình ra đại dương. Tình yêu là một thử thách đối với Xuân Quỳnh, nếm nhiều ngọt bùi nhưng cũng không ít cay đắng nên cô hiểu rất rõ quy luật tồn tại và phát triển của chúng. Trước mọi thử thách, người phụ nữ luôn tràn đầy niềm tin vào cuộc sống, vào năm tháng, vào tình yêu và hạnh phúc ở tương lai phía trước. Vì vậy trong “trăm ngàn con sóng”, “một bến chưa tới bờ” dù phải trải qua muôn vàn khó khăn.

“Cuộc đời còn dài lắm
Năm tháng vẫn trôi qua
Như biển dù rộng
Mây vẫn bay xa

Nhân vật tôi nhạy cảm với thời gian và cuộc sống nên nhà thơ đã có những linh cảm mong manh về cuộc đời. Nhà thơ ý thức được sự hữu hạn của cuộc đời trước vòng quay vô hạn của tạo hóa. Thời gian luôn tuần hoàn, trôi chảy, “năm tháng vẫn trôi” cho thấy đời người tuy dài nhưng không trường tồn bằng thời gian. Người ra đi thì tình vẫn còn, dẫu “biển rộng” mây vẫn quay về.

Tình yêu của đàn bà là tình yêu cá nhân, nhưng khái quát để trở thành tình yêu bất tử mãi mãi:

“Làm sao nó có thể bị nấu chảy?
Trở thành một trăm con sóng nhỏ
Trong biển lớn tình yêu
Để ngàn năm vẫn vỗ về ”.

Xuân Quỳnh đắm mình vào hình ảnh sóng để rồi tan thành “trăm con sóng nhỏ” giữa đại dương tình yêu. Tình yêu ấy như một con sóng, không biến mất mà hóa thân và tồn tại mãi trong muôn vàn con sóng khác “Cho ngàn năm vẫn đập”.

Sóng là bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ và giọng thơ Xuân Quỳnh. Bài thơ đã thể hiện thành công vẻ đẹp của người phụ nữ trong tình yêu hiện đại nhưng cũng rất truyền thống. Nhà thơ đã sử dụng nghệ thuật ẩn dụ, ngôn từ sáng tạo với nhiều cung bậc cảm xúc để thể hiện tình yêu của tuổi trẻ.

Nhà thơ Xuân Quỳnh đã mang đến một làn gió mới cho nền văn học hiện đại Việt Nam về đề tài thơ tình. Qua bài thơ Sóng, nhà thơ muốn khẳng định vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ Việt Nam đó là tấm lòng son sắt, thủy chung và sự mãnh liệt, tràn đầy cảm xúc trong tình yêu.

——KẾT THÚC——

https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-ve-dep-tam-hon-nguoi-phu-nu-trong-bai-tho-song-69322n.aspx
Hi vọng qua bài Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng trên đây sẽ giúp các em nắm chắc kiến ​​thức khi làm bài văn Phân tích về bài thơ Sóng. Ngoài ra, bạn không thể bỏ lỡ những bài viết hấp dẫn sau: Phân tích hình tượng sóng trong bài thơ cùng tên của Xuân QuỳnhCảm nhận bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh, Phân tích bài thơ Sóng của Xuân QuỳnhCảm nhận về khổ 5, 6, 7 trong bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh.

Nội dung trên đây,admin Abcland.Vn đã tổng hợp và gửi tới bạn đọc chi tiết về chủ đề “Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng❤️️”. Admin hy vọng bài viết chúng tôi chia sẻ về “Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng” sẽ giúp có nhiều thông tin hơn về “Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng [ ❤️️❤️️ ]”. Hãy đóng góp ý kiến để abcland.vn biên soạn bài viết chất lượng hơn về “Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng” bạn nhé.

Xem thêm:  Vocabulary - từ vựng - unit 19 sgk tiếng anh 5 mới

Bài viết “Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng” được đăng bởi vào ngày 2022-05-02 13:09:38. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại ABC Land – Kênh thông tin BDS uy tín nhất Việt Nam

Xem thêm về Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng
#Phân #tích #vẻ #đẹp #tâm #hồn #người #phụ #nữ #trong #bài #thơ #Sóng

Bài Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng là một trong những bài văn sẽ giúp các em củng cố kiến thức trước khi bước vào kì thi Trung học phổ thông quốc gia đầy cam go. Qua bài phân tích này, các em sẽ khám phá ra được vẻ đẹp của tâm hồn người phụ nữ ở nhiều phương diện khác nhau.
Đề bài: Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng
I. Dàn ý Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu về tác giả Xuân Quỳnh, bài thơ “Sóng” và vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ “Sóng”.
2. Thân bài:
a. Trình bày khái quát về tác giả, tác phẩm:– Xuân Quỳnh là nhà thơ trẻ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Mĩ cứu nước. Thơ của bà nổi bật ở vẻ đẹp nữ tính, của niềm tin trìu mến với tất cả những gì bé nhỏ, mỏng manh, dễ bị tổn thương.– Bài thơ “Sóng” được nhà thơ sáng tác trong chuyến đi thực tế ở vùng biển Diêm Điền ngày 29/12/1967 và được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”.
b. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 1 và 2:– Nhà thơ mượn hình ảnh sóng để diễn tả những đối cực trong tình yêu, để biểu đạt tâm hồn người phụ nữ luôn khát khao kiếm tìm bản thể.– Người phụ nữ cũng như sóng, muốn tìm đến một không gian rộng lớn để được là chính mình, sống với cảm xúc và trái tim của mình.– Sóng và em luôn gắn liền với khát vọng của tình yêu là tìm tòi, trăn trở, bồi hồi và lắng sâu, khát vọng ấy sẽ còn bất tử như muốn kiếm tìm một quy luật mới.
c. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 3 và 4:– Người phụ nữ muốn đi tìm định nghĩa về tình yêu nhưng rơi vào bế tắc.– Người phụ nữ phát hiện ra tình yêu bằng trực cảm, bằng tất cả lòng mình như một lời thú nhận thành thật, hồn nhiên mà sâu xa, ý nhị.
d. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 5 và 6:– Người phụ nữ đã chỉ ra bản chất của tình yêu gắn liền với nỗi nhớ. Nỗi nhớ ấy bao trùm lên cả không gian, thời gian và len lỏi cả vào những giấc mơ của người phụ nữ.– Người phụ nữ đã khẳng định sự thủy chung trong tình yêu, người phụ nữ ấy yêu say đắm, thiết tha và chỉ hướng về “phương anh” vì “phương anh” chính là bến đỗ của hạnh phúc.
e. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 7, 8, 9:– Người phụ nữ nhạy cảm trước thời gian và cuộc đời, khắc khoải, lo âu và có những dự cảm mong manh về cuộc đời.– Tình yêu của người phụ nữ là tình cảm cá nhân nhưng được khái quát để trở thành tình yêu bất tử muôn đời cũng giống như sóng không mất đi mà nó hóa thân, tồn tại vĩnh viễn trong vô vàn con sóng khác.
f. Đánh giá:– Sóng là bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ, giọng thơ Xuân Quỳnh. Bài thơ đã thể hiện thành công vẻ đẹp của người phụ nữ trong tình yêu hiện đại nhưng cũng rất đỗi truyền thống.– Nhà thơ đã sử dụng biện pháp nghệ thuật ẩn dụ, ngôn từ sáng tạo với nhiều cung bậc cảm xúc để thể hiện tình yêu của tuổi trẻ.
3. Kết bài:
– Khái quát lại vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ “Sóng”.
II. Bài văn mẫu Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng (Chuẩn)
“Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!Có nghĩa gì đâu, một buổi chiềuNó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu”
Từ lâu, các nhà thơ đã đi tìm một định nghĩa về tình yêu với những cảm xúc riêng biệt của mình. Nếu như Xuân Diệu được mệnh danh là “ông hoàng thơ tình” thì “bà hoàng thơ tình” của chúng ta chính là Xuân Quỳnh. Nhắc đến nhà thơ Xuân Quỳnh là trong lòng mỗi chúng ta lại vang lên âm hưởng của những tiếng sóng vỗ bờ. “Sóng” được đánh giá là một trong những bài thơ tình hay nhất của nhà thơ, qua bài thơ này, tác giả đã làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ dịu dàng nhưng cũng rất mãnh liệt trong tình yêu.
Xuân Quỳnh là nhà thơ trẻ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Mĩ cứu nước. Thơ của bà nổi bật ở vẻ đẹp nữ tính, của niềm tin trìu mến với tất cả những gì bé nhỏ, mỏng manh, dễ bị tổn thương. Xuân Quỳnh đem đến cho bạn đọc một tình yêu nồng nhiệt, táo bạo nhưng cũng rất đỗi tha thiết, dịu dàng vừa giàu trực cảm, vừa lắng sâu những trải nghiệm, suy tư. Bài thơ “Sóng” được nhà thơ sáng tác trong chuyến đi thực tế ở vùng biển Diêm Điền ngày 29/12/1967 và được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”. Bài thơ đã tạo nên được âm hưởng về sóng lòng, sóng tình dạt dào sôi nổi giống như nỗi niềm của người phụ nữ trong tình yêu.
Mở đầu bài thơ, nhà thơ đã mượn hình ảnh sóng để diễn tả những đối cực trong tình yêu:
“Dữ dội và dịu êmỒn ào và lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bể”
Những đối cực của sóng “dữ dội” – “dịu êm”, “ồn ào” – “lặng lẽ” hoàn toàn phù hợp với trạng thái, quy luật tình cảm của con người. Bởi lẽ không có tình yêu trọn vẹn nào là một chiều cho nên trái tim của người con gái đang yêu cũng không đập một chiều mà họ yêu với những trạng thái trái ngược nhau. Hai câu thơ đầu là lời tự bạch chân thật, táo bạo khác thường của tâm hồn người phụ nữ đang yêu. Nếu như “sông” là giới hạn của sóng thì sóng sẽ phá vỡ giới hạn ấy để tìm đến đại dương mênh mông, để vùng vẫy. Khi ra khỏi giới hạn nhỏ bé của sông thì sóng mới có thể tự làm mới mình với những khát vọng lớn lao hơn. Cũng giống như sóng, trái tim của người phụ nữ đang yêu cũng không chấp nhận sự nhỏ hẹp, tầm thường mà luôn khát khao vươn tới một không gian rộng lớn, một chân trời bạt ngàn để mở rộng lòng mình đón nhận yêu thương.
“Ôi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻ”
Sóng luôn trường tồn vĩnh vằng với thời gian cũng như khát vọng của tình yêu luôn luôn là khát vọng của tuổi trẻ. Sóng và em đều gắn liền với khát vọng của tình yêu là tìm tòi, trăn trở, bồi hồi và lắng sâu, khát vọng ấy sẽ còn bất tử như muốn kiếm tìm một quy luật mới. Con “sóng ngày xưa” và “ngày sau” vẫn vậy, chúng vẫn luôn vận động chảy trôi để hòa mình vào biển cả. “Em” cũng như sóng, nỗi khát vọng về tình yêu lúc nào cũng thường trực trong lòng như muốn trào dâng.
Với trái tim đang rực lửa yêu thương của tuổi trẻ, người phụ nữ muốn đi tìm định nghĩa về tình yêu nhưng rơi vào bế tắc:
“Trước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển lớnTừ nơi nào sóng lên”
Nhà thơ muốn truy tìm nguyên nhân, ngọn nguồn của tình yêu nhưng tình yêu đến từ lúc nào, tình yêu đến từ bao giờ thì đố ai cắt nghĩa được. Câu hỏi suy tư, trăn trở “Từ nơi nào sóng lên” có sự đăng đối, giao thoa. Em xuất hiện phía sau sóng để chiêm nghiệm, để nghĩ suy về tình yêu. Trong cảm thức về tình yêu, nhân vật trữ tình đã chiêm nghiệm về quan hệ tình cảm và quan hệ tự nhiên. Bởi vậy mà nhà thơ đã đặt mình vào một không gian rộng lớn “Trước muôn trùng sóng bể” để nghĩ về sự trăn trở tự nhiên của sóng, của gió. Ở khổ thơ này ta thấy, tình yêu được đặt trong một khát vọng tự ý thức, nhân vật trữ tình đã tự vấn về nguồn gốc của tình yêu nhưng chưa tìm được câu trả lời như ý muốn. Nhà thơ muốn tìm kiếm một quy luật tâm lí, muốn cắt nghĩa về tình yêu nhưng càng đi vào lí giải thì càng bế tắc hơn. Xuân Quỳnh cũng như Xuân Diệu, cả hai nhà thơ đều biết bồi hồi trước xúc cảm để chiêm nghiệm, tìm tòi nhưng họ đều không tìm thấy câu trả lời về định nghĩa của tình yêu.
“Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâu?Em cũng không biết nữaKhi nào ta yêu nhau”
Sau một hành trình dài đi tìm định nghĩa về tình yêu thì Xuân Quỳnh đã phát hiện ra nguồn gốc của tình yêu bằng trực cảm và bằng tất cả lòng mình như một lời thú nhận thành thật, hồn nhiên mà sâu xa, ý nhị. Tình yêu như sóng biển, gió trời vậy thôi, nó tự nhiên như thiên nhiên và cũng khó hiểu như thiên nhiên vậy. Nhà thơ thổn thức với lòng mình rằng không biết “Khi nào ta yêu nhau”. Tình yêu vốn như phép màu giúp cho cuộc sống của chúng ta trở nên tươi đẹp và hạnh phúc cho nên chúng ta chỉ có thể cảm nhận nó bằng trái tim của mình chứ không thể nào định nghĩa được nó một cách cụ thể.
Người phụ nữ đã chỉ ra bản chất của tình yêu gắn liền với nỗi nhớ. Nỗi nhớ ấy bao trùm lên cả không gian, thời gian và len lỏi cả vào những giấc mơ của người phụ nữ:
“Con sóng trên mặt nướcCon sóng dưới lòng sâuÔi con sóng nhớ bờNgày đêm không ngủ đượcLòng em nhớ đến anhCả trong mơ còn thức”
Ở khổ thơ này, sóng lại trở về vẹn nguyên bản chất của mình là nhớ bờ và em cũng nhớ đến anh. Hình ảnh con sóng được lặp đi lặp lại giống như những vòng xoáy tâm trạng nỗi nhớ cho thấy trái tim của người phụ nữ đang yêu mạnh bạo, chân thành bày tỏ những khao khát trong lòng. Giữa đại dương mênh mông tuy xa vời, cách trở nhưng con sóng vẫn vượt qua mọi khó khăn để tới bờ cũng như sóng của người con gái đang yêu cũng vượt qua mọi cách li vô tận để cập bến hạnh phúc. Hình tượng sóng và em có sự cộng hưởng lan tỏa trong nỗi nhớ để cất lên tiếng nói trữ tình của cảm xúc.
Từ việc khẳng định bản chất của tình yêu là nỗi nhớ, Xuân Quỳnh đã đi đến khẳng định sự thủy chung trong tình yêu:
“Dẫu xuôi về phương BắcDẫu ngược về phương NamNơi nào em cũng nghĩHướng về anh – một phương”
Tác giả sử dụng cách nói hình ảnh trong sự nhấn mạnh cái mênh mông của đất trời đã có “phương Bắc”, “phương Nam”, nay có thêm cả “phương anh” bởi “phương anh” chính là phương của tâm trạng, là nơi có sự ngự trị của tình yêu. Người phụ nữ đã khẳng định sự thủy chung trong tình yêu, người phụ nữ ấy yêu say đắm, thiết tha và chỉ hướng về “phương anh” vì “phương anh” chính là bến đỗ của hạnh phúc. Đó chính là nét đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam, là sự thủy chung một lòng gắn bó với người mình yêu dù có trôi dạt về bất cứ nơi đâu.
Khao khát, mãnh liệt trong tình yêu là thế nhưng người phụ nữ cũng rất nhạy cảm trước thời gian và cuộc đời. Nàng khắc khoải, lo âu và có những dự cảm mong manh về tương lai:
“Ở ngoài kia đại dươngTrăm ngàn con sóng đóCon nào chẳng tới bờDẫu muôn vời cách trở”
Như một chu trình tròn đến với biển cả bao la, sóng lại được trở về là chính mình. Xuân Quỳnh đã vĩnh viễn hóa sự bất tử của sóng trong hành trình tìm đến với biển lớn đại dương. Tình yêu là một thử thách đối với Xuân Quỳnh, nếm nhiều ngọt ngào nhưng cũng không ít đắng cay cho nên bà hiểu rõ về quy luật tồn tại và phát triển của chúng. Đứng trước mọi thử thách, người phụ nữ vẫn luôn dạt dào niềm tin vào cuộc đời, vào năm tháng, vào tình yêu và vào hạnh phúc ở tương lai phía trước. Vậy nên trong “trăm ngàn con sóng” thì “con nào chẳng tới bờ” dù có phải trải qua muôn vàn khó khăn đi chăng nữa.
“Cuộc đời tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển kia dẫu rộngMây vẫn bay về xa”
Nhân vật em đã nhạy cảm với thời gian và cuộc đời, do vậy nhà thơ đã có những dự cảm mong manh về cuộc đời của mình. Nhà thơ ý thức được cái hữu hạn của cuộc đời trước vòng quay vô hạn của tạo hóa. Thời gian thì luôn tuần hoàn, chảy trôi, “năm tháng vẫn đi qua” cho thấy cuộc đời con người tuy dài nhưng không phải là vĩnh viễn như thời gian. Khi con người ra đi thì tình yêu của họ vẫn ở lại cho dù “biển kia dẫu rộng” thì mây cũng vẫn tìm về.
Tình yêu của người phụ nữ là tình cảm cá nhân nhưng được khái quát để trở thành tình yêu bất tử muôn đời:
“Làm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuĐể ngàn năm còn vỗ.”
Xuân Quỳnh đã hòa mình vào hình tượng sóng để được tan ra thành “trăm con sóng nhỏ” giữa đại dương tình yêu. Tình yêu ấy cũng giống như sóng, nó không mất đi mà nó hóa thân, tồn tại vĩnh viễn trong vô vàn con sóng khác “Để ngàn năm còn vỗ”.
Sóng là bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ, giọng thơ Xuân Quỳnh. Bài thơ đã thể hiện thành công vẻ đẹp của người phụ nữ trong tình yêu hiện đại nhưng cũng rất đỗi truyền thống. Nhà thơ đã sử dụng biện pháp nghệ thuật ẩn dụ, ngôn từ sáng tạo với nhiều cung bậc cảm xúc để thể hiện tình yêu của tuổi trẻ.
Nhà thơ Xuân Quỳnh đã đem đến cho nền văn học hiện đại Việt Nam một làn gió mới về chủ đề thơ ca tình yêu. Qua bài thơ Sóng, nhà thơ muốn khẳng định vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ Việt Nam đó chính là tấm lòng sắt son, thủy chung và sự mãnh liệt, dạt dào cảm xúc trong tình yêu.
—————–HẾT—————–
https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-ve-dep-tam-hon-nguoi-phu-nu-trong-bai-tho-song-69322n.aspx Hy vọng qua bài Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng trên đây sẽ giúp các em nắm chắc kiến thức khi viết văn phân tích về bài thơ “Sóng”. Ngoài ra, các em cũng không thể bỏ lỡ những bài viết thú vị sau: Phân tích hình tượng sóng trong bài thơ cùng tên của Xuân Quỳnh, Cảm nhận bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh, Phân tích bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh, Cảm nhận về khổ thơ thứ 5,6,7 bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh.

Xem thêm:  speaking – trang 31 unit 4 sbt tiếng anh 8 mới

#Phân #tích #vẻ #đẹp #tâm #hồn #người #phụ #nữ #trong #bài #thơ #Sóng

Bài Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng là một trong những bài văn sẽ giúp các em củng cố kiến thức trước khi bước vào kì thi Trung học phổ thông quốc gia đầy cam go. Qua bài phân tích này, các em sẽ khám phá ra được vẻ đẹp của tâm hồn người phụ nữ ở nhiều phương diện khác nhau.
Đề bài: Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng
I. Dàn ý Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu về tác giả Xuân Quỳnh, bài thơ “Sóng” và vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ “Sóng”.
2. Thân bài:
a. Trình bày khái quát về tác giả, tác phẩm:– Xuân Quỳnh là nhà thơ trẻ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Mĩ cứu nước. Thơ của bà nổi bật ở vẻ đẹp nữ tính, của niềm tin trìu mến với tất cả những gì bé nhỏ, mỏng manh, dễ bị tổn thương.– Bài thơ “Sóng” được nhà thơ sáng tác trong chuyến đi thực tế ở vùng biển Diêm Điền ngày 29/12/1967 và được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”.
b. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 1 và 2:– Nhà thơ mượn hình ảnh sóng để diễn tả những đối cực trong tình yêu, để biểu đạt tâm hồn người phụ nữ luôn khát khao kiếm tìm bản thể.– Người phụ nữ cũng như sóng, muốn tìm đến một không gian rộng lớn để được là chính mình, sống với cảm xúc và trái tim của mình.– Sóng và em luôn gắn liền với khát vọng của tình yêu là tìm tòi, trăn trở, bồi hồi và lắng sâu, khát vọng ấy sẽ còn bất tử như muốn kiếm tìm một quy luật mới.
c. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 3 và 4:– Người phụ nữ muốn đi tìm định nghĩa về tình yêu nhưng rơi vào bế tắc.– Người phụ nữ phát hiện ra tình yêu bằng trực cảm, bằng tất cả lòng mình như một lời thú nhận thành thật, hồn nhiên mà sâu xa, ý nhị.
d. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 5 và 6:– Người phụ nữ đã chỉ ra bản chất của tình yêu gắn liền với nỗi nhớ. Nỗi nhớ ấy bao trùm lên cả không gian, thời gian và len lỏi cả vào những giấc mơ của người phụ nữ.– Người phụ nữ đã khẳng định sự thủy chung trong tình yêu, người phụ nữ ấy yêu say đắm, thiết tha và chỉ hướng về “phương anh” vì “phương anh” chính là bến đỗ của hạnh phúc.
e. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 7, 8, 9:– Người phụ nữ nhạy cảm trước thời gian và cuộc đời, khắc khoải, lo âu và có những dự cảm mong manh về cuộc đời.– Tình yêu của người phụ nữ là tình cảm cá nhân nhưng được khái quát để trở thành tình yêu bất tử muôn đời cũng giống như sóng không mất đi mà nó hóa thân, tồn tại vĩnh viễn trong vô vàn con sóng khác.
f. Đánh giá:– Sóng là bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ, giọng thơ Xuân Quỳnh. Bài thơ đã thể hiện thành công vẻ đẹp của người phụ nữ trong tình yêu hiện đại nhưng cũng rất đỗi truyền thống.– Nhà thơ đã sử dụng biện pháp nghệ thuật ẩn dụ, ngôn từ sáng tạo với nhiều cung bậc cảm xúc để thể hiện tình yêu của tuổi trẻ.
3. Kết bài:
– Khái quát lại vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ “Sóng”.
II. Bài văn mẫu Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng (Chuẩn)
“Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!Có nghĩa gì đâu, một buổi chiềuNó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu”
Từ lâu, các nhà thơ đã đi tìm một định nghĩa về tình yêu với những cảm xúc riêng biệt của mình. Nếu như Xuân Diệu được mệnh danh là “ông hoàng thơ tình” thì “bà hoàng thơ tình” của chúng ta chính là Xuân Quỳnh. Nhắc đến nhà thơ Xuân Quỳnh là trong lòng mỗi chúng ta lại vang lên âm hưởng của những tiếng sóng vỗ bờ. “Sóng” được đánh giá là một trong những bài thơ tình hay nhất của nhà thơ, qua bài thơ này, tác giả đã làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ dịu dàng nhưng cũng rất mãnh liệt trong tình yêu.
Xuân Quỳnh là nhà thơ trẻ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Mĩ cứu nước. Thơ của bà nổi bật ở vẻ đẹp nữ tính, của niềm tin trìu mến với tất cả những gì bé nhỏ, mỏng manh, dễ bị tổn thương. Xuân Quỳnh đem đến cho bạn đọc một tình yêu nồng nhiệt, táo bạo nhưng cũng rất đỗi tha thiết, dịu dàng vừa giàu trực cảm, vừa lắng sâu những trải nghiệm, suy tư. Bài thơ “Sóng” được nhà thơ sáng tác trong chuyến đi thực tế ở vùng biển Diêm Điền ngày 29/12/1967 và được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”. Bài thơ đã tạo nên được âm hưởng về sóng lòng, sóng tình dạt dào sôi nổi giống như nỗi niềm của người phụ nữ trong tình yêu.
Mở đầu bài thơ, nhà thơ đã mượn hình ảnh sóng để diễn tả những đối cực trong tình yêu:
“Dữ dội và dịu êmỒn ào và lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bể”
Những đối cực của sóng “dữ dội” – “dịu êm”, “ồn ào” – “lặng lẽ” hoàn toàn phù hợp với trạng thái, quy luật tình cảm của con người. Bởi lẽ không có tình yêu trọn vẹn nào là một chiều cho nên trái tim của người con gái đang yêu cũng không đập một chiều mà họ yêu với những trạng thái trái ngược nhau. Hai câu thơ đầu là lời tự bạch chân thật, táo bạo khác thường của tâm hồn người phụ nữ đang yêu. Nếu như “sông” là giới hạn của sóng thì sóng sẽ phá vỡ giới hạn ấy để tìm đến đại dương mênh mông, để vùng vẫy. Khi ra khỏi giới hạn nhỏ bé của sông thì sóng mới có thể tự làm mới mình với những khát vọng lớn lao hơn. Cũng giống như sóng, trái tim của người phụ nữ đang yêu cũng không chấp nhận sự nhỏ hẹp, tầm thường mà luôn khát khao vươn tới một không gian rộng lớn, một chân trời bạt ngàn để mở rộng lòng mình đón nhận yêu thương.
“Ôi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻ”
Sóng luôn trường tồn vĩnh vằng với thời gian cũng như khát vọng của tình yêu luôn luôn là khát vọng của tuổi trẻ. Sóng và em đều gắn liền với khát vọng của tình yêu là tìm tòi, trăn trở, bồi hồi và lắng sâu, khát vọng ấy sẽ còn bất tử như muốn kiếm tìm một quy luật mới. Con “sóng ngày xưa” và “ngày sau” vẫn vậy, chúng vẫn luôn vận động chảy trôi để hòa mình vào biển cả. “Em” cũng như sóng, nỗi khát vọng về tình yêu lúc nào cũng thường trực trong lòng như muốn trào dâng.
Với trái tim đang rực lửa yêu thương của tuổi trẻ, người phụ nữ muốn đi tìm định nghĩa về tình yêu nhưng rơi vào bế tắc:
“Trước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển lớnTừ nơi nào sóng lên”
Nhà thơ muốn truy tìm nguyên nhân, ngọn nguồn của tình yêu nhưng tình yêu đến từ lúc nào, tình yêu đến từ bao giờ thì đố ai cắt nghĩa được. Câu hỏi suy tư, trăn trở “Từ nơi nào sóng lên” có sự đăng đối, giao thoa. Em xuất hiện phía sau sóng để chiêm nghiệm, để nghĩ suy về tình yêu. Trong cảm thức về tình yêu, nhân vật trữ tình đã chiêm nghiệm về quan hệ tình cảm và quan hệ tự nhiên. Bởi vậy mà nhà thơ đã đặt mình vào một không gian rộng lớn “Trước muôn trùng sóng bể” để nghĩ về sự trăn trở tự nhiên của sóng, của gió. Ở khổ thơ này ta thấy, tình yêu được đặt trong một khát vọng tự ý thức, nhân vật trữ tình đã tự vấn về nguồn gốc của tình yêu nhưng chưa tìm được câu trả lời như ý muốn. Nhà thơ muốn tìm kiếm một quy luật tâm lí, muốn cắt nghĩa về tình yêu nhưng càng đi vào lí giải thì càng bế tắc hơn. Xuân Quỳnh cũng như Xuân Diệu, cả hai nhà thơ đều biết bồi hồi trước xúc cảm để chiêm nghiệm, tìm tòi nhưng họ đều không tìm thấy câu trả lời về định nghĩa của tình yêu.
“Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâu?Em cũng không biết nữaKhi nào ta yêu nhau”
Sau một hành trình dài đi tìm định nghĩa về tình yêu thì Xuân Quỳnh đã phát hiện ra nguồn gốc của tình yêu bằng trực cảm và bằng tất cả lòng mình như một lời thú nhận thành thật, hồn nhiên mà sâu xa, ý nhị. Tình yêu như sóng biển, gió trời vậy thôi, nó tự nhiên như thiên nhiên và cũng khó hiểu như thiên nhiên vậy. Nhà thơ thổn thức với lòng mình rằng không biết “Khi nào ta yêu nhau”. Tình yêu vốn như phép màu giúp cho cuộc sống của chúng ta trở nên tươi đẹp và hạnh phúc cho nên chúng ta chỉ có thể cảm nhận nó bằng trái tim của mình chứ không thể nào định nghĩa được nó một cách cụ thể.
Người phụ nữ đã chỉ ra bản chất của tình yêu gắn liền với nỗi nhớ. Nỗi nhớ ấy bao trùm lên cả không gian, thời gian và len lỏi cả vào những giấc mơ của người phụ nữ:
“Con sóng trên mặt nướcCon sóng dưới lòng sâuÔi con sóng nhớ bờNgày đêm không ngủ đượcLòng em nhớ đến anhCả trong mơ còn thức”
Ở khổ thơ này, sóng lại trở về vẹn nguyên bản chất của mình là nhớ bờ và em cũng nhớ đến anh. Hình ảnh con sóng được lặp đi lặp lại giống như những vòng xoáy tâm trạng nỗi nhớ cho thấy trái tim của người phụ nữ đang yêu mạnh bạo, chân thành bày tỏ những khao khát trong lòng. Giữa đại dương mênh mông tuy xa vời, cách trở nhưng con sóng vẫn vượt qua mọi khó khăn để tới bờ cũng như sóng của người con gái đang yêu cũng vượt qua mọi cách li vô tận để cập bến hạnh phúc. Hình tượng sóng và em có sự cộng hưởng lan tỏa trong nỗi nhớ để cất lên tiếng nói trữ tình của cảm xúc.
Từ việc khẳng định bản chất của tình yêu là nỗi nhớ, Xuân Quỳnh đã đi đến khẳng định sự thủy chung trong tình yêu:
“Dẫu xuôi về phương BắcDẫu ngược về phương NamNơi nào em cũng nghĩHướng về anh – một phương”
Tác giả sử dụng cách nói hình ảnh trong sự nhấn mạnh cái mênh mông của đất trời đã có “phương Bắc”, “phương Nam”, nay có thêm cả “phương anh” bởi “phương anh” chính là phương của tâm trạng, là nơi có sự ngự trị của tình yêu. Người phụ nữ đã khẳng định sự thủy chung trong tình yêu, người phụ nữ ấy yêu say đắm, thiết tha và chỉ hướng về “phương anh” vì “phương anh” chính là bến đỗ của hạnh phúc. Đó chính là nét đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam, là sự thủy chung một lòng gắn bó với người mình yêu dù có trôi dạt về bất cứ nơi đâu.
Khao khát, mãnh liệt trong tình yêu là thế nhưng người phụ nữ cũng rất nhạy cảm trước thời gian và cuộc đời. Nàng khắc khoải, lo âu và có những dự cảm mong manh về tương lai:
“Ở ngoài kia đại dươngTrăm ngàn con sóng đóCon nào chẳng tới bờDẫu muôn vời cách trở”
Như một chu trình tròn đến với biển cả bao la, sóng lại được trở về là chính mình. Xuân Quỳnh đã vĩnh viễn hóa sự bất tử của sóng trong hành trình tìm đến với biển lớn đại dương. Tình yêu là một thử thách đối với Xuân Quỳnh, nếm nhiều ngọt ngào nhưng cũng không ít đắng cay cho nên bà hiểu rõ về quy luật tồn tại và phát triển của chúng. Đứng trước mọi thử thách, người phụ nữ vẫn luôn dạt dào niềm tin vào cuộc đời, vào năm tháng, vào tình yêu và vào hạnh phúc ở tương lai phía trước. Vậy nên trong “trăm ngàn con sóng” thì “con nào chẳng tới bờ” dù có phải trải qua muôn vàn khó khăn đi chăng nữa.
“Cuộc đời tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển kia dẫu rộngMây vẫn bay về xa”
Nhân vật em đã nhạy cảm với thời gian và cuộc đời, do vậy nhà thơ đã có những dự cảm mong manh về cuộc đời của mình. Nhà thơ ý thức được cái hữu hạn của cuộc đời trước vòng quay vô hạn của tạo hóa. Thời gian thì luôn tuần hoàn, chảy trôi, “năm tháng vẫn đi qua” cho thấy cuộc đời con người tuy dài nhưng không phải là vĩnh viễn như thời gian. Khi con người ra đi thì tình yêu của họ vẫn ở lại cho dù “biển kia dẫu rộng” thì mây cũng vẫn tìm về.
Tình yêu của người phụ nữ là tình cảm cá nhân nhưng được khái quát để trở thành tình yêu bất tử muôn đời:
“Làm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuĐể ngàn năm còn vỗ.”
Xuân Quỳnh đã hòa mình vào hình tượng sóng để được tan ra thành “trăm con sóng nhỏ” giữa đại dương tình yêu. Tình yêu ấy cũng giống như sóng, nó không mất đi mà nó hóa thân, tồn tại vĩnh viễn trong vô vàn con sóng khác “Để ngàn năm còn vỗ”.
Sóng là bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ, giọng thơ Xuân Quỳnh. Bài thơ đã thể hiện thành công vẻ đẹp của người phụ nữ trong tình yêu hiện đại nhưng cũng rất đỗi truyền thống. Nhà thơ đã sử dụng biện pháp nghệ thuật ẩn dụ, ngôn từ sáng tạo với nhiều cung bậc cảm xúc để thể hiện tình yêu của tuổi trẻ.
Nhà thơ Xuân Quỳnh đã đem đến cho nền văn học hiện đại Việt Nam một làn gió mới về chủ đề thơ ca tình yêu. Qua bài thơ Sóng, nhà thơ muốn khẳng định vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ Việt Nam đó chính là tấm lòng sắt son, thủy chung và sự mãnh liệt, dạt dào cảm xúc trong tình yêu.
—————–HẾT—————–
https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-ve-dep-tam-hon-nguoi-phu-nu-trong-bai-tho-song-69322n.aspx Hy vọng qua bài Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng trên đây sẽ giúp các em nắm chắc kiến thức khi viết văn phân tích về bài thơ “Sóng”. Ngoài ra, các em cũng không thể bỏ lỡ những bài viết thú vị sau: Phân tích hình tượng sóng trong bài thơ cùng tên của Xuân Quỳnh, Cảm nhận bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh, Phân tích bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh, Cảm nhận về khổ thơ thứ 5,6,7 bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh.

Xem thêm:  Tải Mẫu biên bản dạy học theo chủ đề

#Phân #tích #vẻ #đẹp #tâm #hồn #người #phụ #nữ #trong #bài #thơ #Sóng

Bài Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng là một trong những bài văn sẽ giúp các em củng cố kiến thức trước khi bước vào kì thi Trung học phổ thông quốc gia đầy cam go. Qua bài phân tích này, các em sẽ khám phá ra được vẻ đẹp của tâm hồn người phụ nữ ở nhiều phương diện khác nhau.
Đề bài: Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng
I. Dàn ý Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu về tác giả Xuân Quỳnh, bài thơ “Sóng” và vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ “Sóng”.
2. Thân bài:
a. Trình bày khái quát về tác giả, tác phẩm:– Xuân Quỳnh là nhà thơ trẻ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Mĩ cứu nước. Thơ của bà nổi bật ở vẻ đẹp nữ tính, của niềm tin trìu mến với tất cả những gì bé nhỏ, mỏng manh, dễ bị tổn thương.– Bài thơ “Sóng” được nhà thơ sáng tác trong chuyến đi thực tế ở vùng biển Diêm Điền ngày 29/12/1967 và được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”.
b. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 1 và 2:– Nhà thơ mượn hình ảnh sóng để diễn tả những đối cực trong tình yêu, để biểu đạt tâm hồn người phụ nữ luôn khát khao kiếm tìm bản thể.– Người phụ nữ cũng như sóng, muốn tìm đến một không gian rộng lớn để được là chính mình, sống với cảm xúc và trái tim của mình.– Sóng và em luôn gắn liền với khát vọng của tình yêu là tìm tòi, trăn trở, bồi hồi và lắng sâu, khát vọng ấy sẽ còn bất tử như muốn kiếm tìm một quy luật mới.
c. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 3 và 4:– Người phụ nữ muốn đi tìm định nghĩa về tình yêu nhưng rơi vào bế tắc.– Người phụ nữ phát hiện ra tình yêu bằng trực cảm, bằng tất cả lòng mình như một lời thú nhận thành thật, hồn nhiên mà sâu xa, ý nhị.
d. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 5 và 6:– Người phụ nữ đã chỉ ra bản chất của tình yêu gắn liền với nỗi nhớ. Nỗi nhớ ấy bao trùm lên cả không gian, thời gian và len lỏi cả vào những giấc mơ của người phụ nữ.– Người phụ nữ đã khẳng định sự thủy chung trong tình yêu, người phụ nữ ấy yêu say đắm, thiết tha và chỉ hướng về “phương anh” vì “phương anh” chính là bến đỗ của hạnh phúc.
e. Vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ qua khổ thơ 7, 8, 9:– Người phụ nữ nhạy cảm trước thời gian và cuộc đời, khắc khoải, lo âu và có những dự cảm mong manh về cuộc đời.– Tình yêu của người phụ nữ là tình cảm cá nhân nhưng được khái quát để trở thành tình yêu bất tử muôn đời cũng giống như sóng không mất đi mà nó hóa thân, tồn tại vĩnh viễn trong vô vàn con sóng khác.
f. Đánh giá:– Sóng là bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ, giọng thơ Xuân Quỳnh. Bài thơ đã thể hiện thành công vẻ đẹp của người phụ nữ trong tình yêu hiện đại nhưng cũng rất đỗi truyền thống.– Nhà thơ đã sử dụng biện pháp nghệ thuật ẩn dụ, ngôn từ sáng tạo với nhiều cung bậc cảm xúc để thể hiện tình yêu của tuổi trẻ.
3. Kết bài:
– Khái quát lại vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ “Sóng”.
II. Bài văn mẫu Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng (Chuẩn)
“Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!Có nghĩa gì đâu, một buổi chiềuNó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu”
Từ lâu, các nhà thơ đã đi tìm một định nghĩa về tình yêu với những cảm xúc riêng biệt của mình. Nếu như Xuân Diệu được mệnh danh là “ông hoàng thơ tình” thì “bà hoàng thơ tình” của chúng ta chính là Xuân Quỳnh. Nhắc đến nhà thơ Xuân Quỳnh là trong lòng mỗi chúng ta lại vang lên âm hưởng của những tiếng sóng vỗ bờ. “Sóng” được đánh giá là một trong những bài thơ tình hay nhất của nhà thơ, qua bài thơ này, tác giả đã làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ dịu dàng nhưng cũng rất mãnh liệt trong tình yêu.
Xuân Quỳnh là nhà thơ trẻ trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Mĩ cứu nước. Thơ của bà nổi bật ở vẻ đẹp nữ tính, của niềm tin trìu mến với tất cả những gì bé nhỏ, mỏng manh, dễ bị tổn thương. Xuân Quỳnh đem đến cho bạn đọc một tình yêu nồng nhiệt, táo bạo nhưng cũng rất đỗi tha thiết, dịu dàng vừa giàu trực cảm, vừa lắng sâu những trải nghiệm, suy tư. Bài thơ “Sóng” được nhà thơ sáng tác trong chuyến đi thực tế ở vùng biển Diêm Điền ngày 29/12/1967 và được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”. Bài thơ đã tạo nên được âm hưởng về sóng lòng, sóng tình dạt dào sôi nổi giống như nỗi niềm của người phụ nữ trong tình yêu.
Mở đầu bài thơ, nhà thơ đã mượn hình ảnh sóng để diễn tả những đối cực trong tình yêu:
“Dữ dội và dịu êmỒn ào và lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bể”
Những đối cực của sóng “dữ dội” – “dịu êm”, “ồn ào” – “lặng lẽ” hoàn toàn phù hợp với trạng thái, quy luật tình cảm của con người. Bởi lẽ không có tình yêu trọn vẹn nào là một chiều cho nên trái tim của người con gái đang yêu cũng không đập một chiều mà họ yêu với những trạng thái trái ngược nhau. Hai câu thơ đầu là lời tự bạch chân thật, táo bạo khác thường của tâm hồn người phụ nữ đang yêu. Nếu như “sông” là giới hạn của sóng thì sóng sẽ phá vỡ giới hạn ấy để tìm đến đại dương mênh mông, để vùng vẫy. Khi ra khỏi giới hạn nhỏ bé của sông thì sóng mới có thể tự làm mới mình với những khát vọng lớn lao hơn. Cũng giống như sóng, trái tim của người phụ nữ đang yêu cũng không chấp nhận sự nhỏ hẹp, tầm thường mà luôn khát khao vươn tới một không gian rộng lớn, một chân trời bạt ngàn để mở rộng lòng mình đón nhận yêu thương.
“Ôi con sóng ngày xưaVà ngày sau vẫn thếNỗi khát vọng tình yêuBồi hồi trong ngực trẻ”
Sóng luôn trường tồn vĩnh vằng với thời gian cũng như khát vọng của tình yêu luôn luôn là khát vọng của tuổi trẻ. Sóng và em đều gắn liền với khát vọng của tình yêu là tìm tòi, trăn trở, bồi hồi và lắng sâu, khát vọng ấy sẽ còn bất tử như muốn kiếm tìm một quy luật mới. Con “sóng ngày xưa” và “ngày sau” vẫn vậy, chúng vẫn luôn vận động chảy trôi để hòa mình vào biển cả. “Em” cũng như sóng, nỗi khát vọng về tình yêu lúc nào cũng thường trực trong lòng như muốn trào dâng.
Với trái tim đang rực lửa yêu thương của tuổi trẻ, người phụ nữ muốn đi tìm định nghĩa về tình yêu nhưng rơi vào bế tắc:
“Trước muôn trùng sóng bểEm nghĩ về anh, emEm nghĩ về biển lớnTừ nơi nào sóng lên”
Nhà thơ muốn truy tìm nguyên nhân, ngọn nguồn của tình yêu nhưng tình yêu đến từ lúc nào, tình yêu đến từ bao giờ thì đố ai cắt nghĩa được. Câu hỏi suy tư, trăn trở “Từ nơi nào sóng lên” có sự đăng đối, giao thoa. Em xuất hiện phía sau sóng để chiêm nghiệm, để nghĩ suy về tình yêu. Trong cảm thức về tình yêu, nhân vật trữ tình đã chiêm nghiệm về quan hệ tình cảm và quan hệ tự nhiên. Bởi vậy mà nhà thơ đã đặt mình vào một không gian rộng lớn “Trước muôn trùng sóng bể” để nghĩ về sự trăn trở tự nhiên của sóng, của gió. Ở khổ thơ này ta thấy, tình yêu được đặt trong một khát vọng tự ý thức, nhân vật trữ tình đã tự vấn về nguồn gốc của tình yêu nhưng chưa tìm được câu trả lời như ý muốn. Nhà thơ muốn tìm kiếm một quy luật tâm lí, muốn cắt nghĩa về tình yêu nhưng càng đi vào lí giải thì càng bế tắc hơn. Xuân Quỳnh cũng như Xuân Diệu, cả hai nhà thơ đều biết bồi hồi trước xúc cảm để chiêm nghiệm, tìm tòi nhưng họ đều không tìm thấy câu trả lời về định nghĩa của tình yêu.
“Sóng bắt đầu từ gióGió bắt đầu từ đâu?Em cũng không biết nữaKhi nào ta yêu nhau”
Sau một hành trình dài đi tìm định nghĩa về tình yêu thì Xuân Quỳnh đã phát hiện ra nguồn gốc của tình yêu bằng trực cảm và bằng tất cả lòng mình như một lời thú nhận thành thật, hồn nhiên mà sâu xa, ý nhị. Tình yêu như sóng biển, gió trời vậy thôi, nó tự nhiên như thiên nhiên và cũng khó hiểu như thiên nhiên vậy. Nhà thơ thổn thức với lòng mình rằng không biết “Khi nào ta yêu nhau”. Tình yêu vốn như phép màu giúp cho cuộc sống của chúng ta trở nên tươi đẹp và hạnh phúc cho nên chúng ta chỉ có thể cảm nhận nó bằng trái tim của mình chứ không thể nào định nghĩa được nó một cách cụ thể.
Người phụ nữ đã chỉ ra bản chất của tình yêu gắn liền với nỗi nhớ. Nỗi nhớ ấy bao trùm lên cả không gian, thời gian và len lỏi cả vào những giấc mơ của người phụ nữ:
“Con sóng trên mặt nướcCon sóng dưới lòng sâuÔi con sóng nhớ bờNgày đêm không ngủ đượcLòng em nhớ đến anhCả trong mơ còn thức”
Ở khổ thơ này, sóng lại trở về vẹn nguyên bản chất của mình là nhớ bờ và em cũng nhớ đến anh. Hình ảnh con sóng được lặp đi lặp lại giống như những vòng xoáy tâm trạng nỗi nhớ cho thấy trái tim của người phụ nữ đang yêu mạnh bạo, chân thành bày tỏ những khao khát trong lòng. Giữa đại dương mênh mông tuy xa vời, cách trở nhưng con sóng vẫn vượt qua mọi khó khăn để tới bờ cũng như sóng của người con gái đang yêu cũng vượt qua mọi cách li vô tận để cập bến hạnh phúc. Hình tượng sóng và em có sự cộng hưởng lan tỏa trong nỗi nhớ để cất lên tiếng nói trữ tình của cảm xúc.
Từ việc khẳng định bản chất của tình yêu là nỗi nhớ, Xuân Quỳnh đã đi đến khẳng định sự thủy chung trong tình yêu:
“Dẫu xuôi về phương BắcDẫu ngược về phương NamNơi nào em cũng nghĩHướng về anh – một phương”
Tác giả sử dụng cách nói hình ảnh trong sự nhấn mạnh cái mênh mông của đất trời đã có “phương Bắc”, “phương Nam”, nay có thêm cả “phương anh” bởi “phương anh” chính là phương của tâm trạng, là nơi có sự ngự trị của tình yêu. Người phụ nữ đã khẳng định sự thủy chung trong tình yêu, người phụ nữ ấy yêu say đắm, thiết tha và chỉ hướng về “phương anh” vì “phương anh” chính là bến đỗ của hạnh phúc. Đó chính là nét đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam, là sự thủy chung một lòng gắn bó với người mình yêu dù có trôi dạt về bất cứ nơi đâu.
Khao khát, mãnh liệt trong tình yêu là thế nhưng người phụ nữ cũng rất nhạy cảm trước thời gian và cuộc đời. Nàng khắc khoải, lo âu và có những dự cảm mong manh về tương lai:
“Ở ngoài kia đại dươngTrăm ngàn con sóng đóCon nào chẳng tới bờDẫu muôn vời cách trở”
Như một chu trình tròn đến với biển cả bao la, sóng lại được trở về là chính mình. Xuân Quỳnh đã vĩnh viễn hóa sự bất tử của sóng trong hành trình tìm đến với biển lớn đại dương. Tình yêu là một thử thách đối với Xuân Quỳnh, nếm nhiều ngọt ngào nhưng cũng không ít đắng cay cho nên bà hiểu rõ về quy luật tồn tại và phát triển của chúng. Đứng trước mọi thử thách, người phụ nữ vẫn luôn dạt dào niềm tin vào cuộc đời, vào năm tháng, vào tình yêu và vào hạnh phúc ở tương lai phía trước. Vậy nên trong “trăm ngàn con sóng” thì “con nào chẳng tới bờ” dù có phải trải qua muôn vàn khó khăn đi chăng nữa.
“Cuộc đời tuy dài thếNăm tháng vẫn đi quaNhư biển kia dẫu rộngMây vẫn bay về xa”
Nhân vật em đã nhạy cảm với thời gian và cuộc đời, do vậy nhà thơ đã có những dự cảm mong manh về cuộc đời của mình. Nhà thơ ý thức được cái hữu hạn của cuộc đời trước vòng quay vô hạn của tạo hóa. Thời gian thì luôn tuần hoàn, chảy trôi, “năm tháng vẫn đi qua” cho thấy cuộc đời con người tuy dài nhưng không phải là vĩnh viễn như thời gian. Khi con người ra đi thì tình yêu của họ vẫn ở lại cho dù “biển kia dẫu rộng” thì mây cũng vẫn tìm về.
Tình yêu của người phụ nữ là tình cảm cá nhân nhưng được khái quát để trở thành tình yêu bất tử muôn đời:
“Làm sao được tan raThành trăm con sóng nhỏGiữa biển lớn tình yêuĐể ngàn năm còn vỗ.”
Xuân Quỳnh đã hòa mình vào hình tượng sóng để được tan ra thành “trăm con sóng nhỏ” giữa đại dương tình yêu. Tình yêu ấy cũng giống như sóng, nó không mất đi mà nó hóa thân, tồn tại vĩnh viễn trong vô vàn con sóng khác “Để ngàn năm còn vỗ”.
Sóng là bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ, giọng thơ Xuân Quỳnh. Bài thơ đã thể hiện thành công vẻ đẹp của người phụ nữ trong tình yêu hiện đại nhưng cũng rất đỗi truyền thống. Nhà thơ đã sử dụng biện pháp nghệ thuật ẩn dụ, ngôn từ sáng tạo với nhiều cung bậc cảm xúc để thể hiện tình yêu của tuổi trẻ.
Nhà thơ Xuân Quỳnh đã đem đến cho nền văn học hiện đại Việt Nam một làn gió mới về chủ đề thơ ca tình yêu. Qua bài thơ Sóng, nhà thơ muốn khẳng định vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ Việt Nam đó chính là tấm lòng sắt son, thủy chung và sự mãnh liệt, dạt dào cảm xúc trong tình yêu.
—————–HẾT—————–
https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-ve-dep-tam-hon-nguoi-phu-nu-trong-bai-tho-song-69322n.aspx Hy vọng qua bài Phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ trong bài thơ Sóng trên đây sẽ giúp các em nắm chắc kiến thức khi viết văn phân tích về bài thơ “Sóng”. Ngoài ra, các em cũng không thể bỏ lỡ những bài viết thú vị sau: Phân tích hình tượng sóng trong bài thơ cùng tên của Xuân Quỳnh, Cảm nhận bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh, Phân tích bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh, Cảm nhận về khổ thơ thứ 5,6,7 bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh.

Back to top button