Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Qua bài Phân tích khổ thơ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính, tác giả đã tái hiện cho chúng ta hình ảnh những người lính lái xe trẻ trung, hiên ngang với tình đồng chí, tình đồng chí gắn bó với nhau. niềm tin vào tương lai tươi sáng của dân tộc.

Chủ đề: Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính.

Mục lục bài viết:
I. Lập dàn ý chi tiết
II. Bài văn mẫu

Phân tích kho 5 6 cho thấy xe không kinh

Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính.

I. Dàn ý Phân tích khổ thơ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Chuẩn)

1. Mở bài:

– Giới thiệu tác giả Phạm Tiến Duật, tác phẩm Bài thơ tiểu đội xe không kính, khổ thơ thứ 5 và thứ 6.

2. Thân bài:

một. Tình đồng chí sâu sắc của những người lính:

– Hình ảnh “xe đổ bom”: gợi lên sự khốc liệt của chiến tranh cũng như sự dũng cảm, gan dạ của những người lính lái xe.
– Những chiếc xe đã phải trải qua bao khó khăn vất vả trên chặng đường để giờ tập hợp lại thành “đội hình”.
Sau một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, họ trở thành “bạn bè”, và tình đồng chí đã nảy sinh.
– Tình bạn thân thiết nảy nở qua những cái “bắt tay” vội vã “qua tấm kính vỡ”

– Tình đồng chí còn được bồi đắp qua những lần quây quần bên bếp ăn Hoàng Cầm:
+ Hình ảnh “bếp Hoàng Cầm”: là hình ảnh quen thuộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
+ Đó là tín hiệu dừng lại của những người lính lái xe, họ quây quần trong bữa cơm đạm bạc, nơi tình bạn thân thiết nảy sinh và phát triển.

– Quan niệm về “gia đình” của Phạm Tiến Duật rất mới và độc đáo. “Có chung bát, đũa có nghĩa là gia đình”: Những người lính không chỉ có tình đồng chí, mà hơn thế nữa, họ còn trở thành anh em ruột thịt. .
– Tình đồng chí là tình cảm mà chỉ những người chiến sĩ cách mạng mới có được, nó tiếp thêm tinh thần, động lực, sức mạnh để họ vượt qua khó khăn tiến vào miền Nam.

b. Tinh thần lạc quan, niềm tin vào tương lai tươi sáng:

– Hình ảnh “võng mắc bên đường”: thể hiện những giây phút nghỉ ngơi ngắn ngủi của người lính.
– Hành động “lặp đi lặp lại”: mô tả một hành động được lặp lại nhiều lần
– Hình ảnh ẩn dụ “bầu trời xanh”: bầu trời hòa bình, tự do, độc lập.
– Những người lính hướng về “bầu trời xanh” với niềm tin và hy vọng lạc quan về hòa bình thống nhất đất nước và dân tộc Việt Nam.

c. Đánh giá nội dung, nghệ thuật:

– Các nội dung:
+ Hai khổ thơ thể hiện tình đồng chí sâu nặng, nghĩa tình của những người lính lái xe Trường Sơn.
+ Nó còn thể hiện tinh thần lạc quan, niềm tin và hi vọng vào một tương lai hoà bình, tươi sáng của dân tộc.

– Mỹ thuật:
+ Giọng thơ trẻ trung, vui tươi, pha chút trâng tráo.
+ Nhịp thơ uyển chuyển như bước hành quân.
+ Hình ảnh ẩn dụ thể hiện niềm tin sáng ngời trong tâm hồn người lính.

3. Kết luận:

– Khẳng định giá trị của khổ thơ, đoạn thơ.

II. Bài văn mẫu Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Chuẩn)

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước ác liệt, có nhiều tác phẩm được viết ra để ca ngợi các chiến sĩ, chiến sĩ cách mạng anh dũng, kiên cường. Bài thơ Tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật là một trong những tác phẩm như thế. Bài thơ đã dựng nên một bức chân dung đẹp đẽ về những người lính lái xe: trẻ trung, lạc quan pha chút ngang tàng, tinh quái với tình đồng đội gắn bó. Qua khổ 5 và khổ 6 của bài thơ, ta thấy được tình đồng chí sâu nặng cũng như niềm lạc quan, tin tưởng vào một tương lai tươi sáng của dân tộc.

“Bài thơ về tiểu đội xe không kính” được Phạm Tiến Duật sáng tác năm 1969 và được in trong tập thơ “Vầng trăng khuyết”. Những người lính lái xe trong thơ Phạm Tiến Duật đã phải trải qua muôn vàn khó khăn, không chỉ là bom đạn của kẻ thù mà còn thiếu thốn về vật chất cũng như sự khắc nghiệt của thiên nhiên, thời tiết giữa đại ngàn năm châu. Sơn. Tuy nhiên, trải qua bao gian khổ, thử thách, qua mưa gió, bão đạn của kẻ thù, người lính ấy đã trở về với những giây phút bình yên, trong tình đồng chí thắm thiết. trìu mến:

“Ô tô rơi từ bom
Đến đây để thành lập một đội
Gặp gỡ bạn bè trên đường đi
Bắt tay qua mảnh kính vỡ
Bếp Hoàng Cầm chúng tôi xây trên bầu trời
Chia sẻ các món ăn có nghĩa là gia đình ”.

Hình ảnh “những chiếc xe rơi khỏi bom đạn” gợi cho ta liên tưởng đến sự khốc liệt mà chiến tranh mang lại và cũng gợi lên lòng dũng cảm, gan dạ của những người lính lái xe. Họ đã trải qua bao chặng đường dài, trải qua bao hiểm nguy của bom đạn và sự khắc nghiệt của thiên nhiên để về đây quây quần bên nhau. Những chiếc xe đó tập hợp lại thành một “biệt đội”. Suốt chặng đường Trường Sơn dài rộng, đã có biết bao tiểu đội như thế cùng nhau hội ngộ. Những giây phút gặp gỡ tuy ngắn ngủi nhưng họ đã trở thành “bạn” bởi họ là những người có chung một lý tưởng – chiến đấu vì miền Nam ruột thịt. Tình đồng đội của họ càng thêm khăng khít với những cái “bắt tay” vội vàng qua “ô cửa kính vỡ”. Những cái “bắt tay” ấy tuy chỉ thoáng qua nhưng sao lại thấy vui và thích thú đến vậy? Bởi họ là anh em có chung lý tưởng, chung một mục tiêu hướng về miền Nam ruột thịt. Tình đồng chí thủy chung sâu nặng, dạt dào muôn đời.

Nếu tình bạn thân thiết của những người lính trong bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu được gây dựng lên từ chính hoàn cảnh nghèo khó, cùng nhau vun đắp qua những tháng ngày gian khó, thì tình đồng chí của những người lính. Những người lính trong bài thơ về tiểu đội xe không kính được xây dựng trở lại từ cái “bắt tay” chớp nhoáng qua cửa kính ô tô bị vỡ. Những cái “bắt tay” lướt qua nhau nhưng ẩn chứa rất nhiều điều muốn nói. Đó là niềm vui khi gặp nhau, niềm vui vượt qua nguy hiểm, là sự động viên chân thành để cùng nhau vượt qua khó khăn, gian khổ, thử thách để cùng nhau lái xe về nơi tập kết an toàn. Một cái “bắt tay” chóng vánh, chóng vánh nhưng đã khiến những người lính hiểu nhau hơn, chia sẻ những vui buồn trong quá trình chiến đấu. Cái “bắt tay” ấy đã giúp họ bù đắp những thiếu thốn về vật chất, những hiểm nguy mà họ phải đối mặt hàng ngày, hàng giờ trên chiếc xe “không kính” dị thường này!

Cũng như những người lính trong thơ Chính Hữu, những người lính lái xe ô tô đến từ mọi miền đất nước, họ “không hẹn mà gặp”, nhưng trên tuyến đường Trường Sơn này, họ có thể gặp nhau, cùng chung một cánh võng. nằm xuống, chia nhau bữa đói, để tình bạn thân thiết có thể nảy nở và phát triển:

“Hoàng thượng bế ta lên trời
Dùng chung đĩa và đũa có nghĩa là gia đình. “

Hình ảnh “bếp Hoàng Cầm” là hình ảnh rất đỗi quen thuộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bởi nó là tín hiệu của sự dừng lại, là tín hiệu cho sự đoàn tụ, sum họp của những người lính trẻ lái xe sau một chặng đường dài. Nồi cơm thơm dẻo bên bếp lửa chính là sợi dây gắn kết những người chiến sĩ, anh em, đồng đội giữa thời buổi cháy nổ ác liệt này. Họ trở thành người thân trong một gia đình, anh em ruột thịt trong cơn hoạn nạn. Phạm Tiến Duật quan niệm về “gia đình” rất khác, chỉ cần quây quần bên mâm cơm, “chung bát, chung đũa”, bữa đói bữa no, rồi thành người trong gia đình. Và cứ thế, tinh thần đồng đội trở nên gần gũi, gắn bó hơn bởi họ không chỉ là những người đồng chí cùng chí hướng mà còn là những người anh em ruột thịt trên đất nước Việt Nam này. Đây có lẽ là cảm giác sâu sắc mà chỉ những người lính cách mạng mới được trải qua. Bài thơ cho ta thấy tình đồng chí, tình cảm vô cùng khăng khít của những người lính lái xe Trường Sơn. Họ chỉ gặp nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, qua một cái “bắt tay”, qua những bữa ăn vội vàng, nhưng dường như họ đã thân thiết từ thuở xa xưa. Tinh thần đồng đội còn là nguồn sức mạnh giúp các chiến sĩ vượt qua khó khăn, gian khổ, hiểm nguy trên đường vào Nam.

Hai dòng cuối của khổ thơ thứ 6 khép lại bằng niềm lạc quan tin tưởng vào một tương lai tươi sáng:

“Đánh võng cản đường lái xe.
Lại đi, lại đi, trời xanh hơn “

Những chiếc vòng kẹt cứng giữa đường vì những người lính lái xe đang tranh thủ từng giây phút ngắn ngủi để giải lao trước khi bước vào một hành trình mới – hành trình về với miền Nam thân yêu. . Hình ảnh “lặp đi lặp lại” mô tả một hành động được lặp đi lặp lại nhiều lần. Nhưng trong đó, ta vẫn thấy được một niềm tự hào, phấn khởi đi lên dù bao nhiêu khó khăn đang chờ đón những người lính trẻ. Hình ảnh “trời xanh” là một hình ảnh ẩn dụ rất đẹp và tinh tế của nhà thơ Phạm Tiến Duật. Hình ảnh đó là biểu tượng cho hòa bình, cho cuộc sống, cho độc lập, tự do của đất nước Việt Nam. Những người lính lái xe ra đi, hướng về bầu trời “trong xanh” ấy vì họ muốn lấy lại hòa bình, giành lại “bầu trời xanh” cho dân tộc ta. Đó cũng là niềm tin, là hy vọng về một tương lai tươi sáng của một đất nước Việt Nam hòa bình. Khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, nước ta hoàn toàn độc lập.

Với giọng văn vui tươi, khỏe khoắn pha chút ngang tàng, hai khổ thơ đã tái hiện hình ảnh những người lính lái xe Trường Sơn vô cùng sinh động và chân thực. Ngôn ngữ trong thơ bình dị, gần gũi, trẻ trung, tràn đầy lạc quan. Nhịp thơ lúc nhanh lúc chậm giúp ta hình dung được cuộc hành quân gian khổ của các chú bộ đội. Ngoài ra, những ẩn dụ thơ còn góp phần khắc họa rõ nét tinh thần đồng đội với ý chí và niềm tin sắt đá của người lính lái xe Trường Sơn.

Hai khổ 5 và khổ 6 của Bài thơ về tiểu đội xe không kính đã vẽ nên bức tranh tình bạn thắm thiết của những người lính trẻ, lạc quan, yêu đời, có niềm tin vào tương lai hòa bình. cho quốc gia. Bài thơ là tác phẩm tiêu biểu cho vẻ đẹp của thế hệ trẻ trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

——KẾT THÚC——

https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-kho-5-6-bai-tho-ve-tieu-doi-xe-khong- Kinh-69416n.aspx
Để tìm hiểu kỹ hơn, sâu hơn về hình tượng người lính lái xe trong thơ Phạm Tiến Duật, mời các bạn tham khảo thêm các bài viết khác về tác phẩm này như: Phân tích khổ thơ 1 2 Bài thơ về tiểu đội xe không kínhPhân tích hình ảnh chú bộ đội lái xe ô tô trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ Tiểu đội xe không kính.Cảm nhận 2 khổ thơ đầu trong bài thơ viết về tiểu đội xe không kính.

Nội dung trên đây,admin Abcland.Vn đã tổng hợp và gửi tới bạn đọc chi tiết về chủ đề “Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính❤️️”. Admin hy vọng bài viết chúng tôi chia sẻ về “Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính” sẽ giúp có nhiều thông tin hơn về “Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính [ ❤️️❤️️ ]”. Hãy đóng góp ý kiến để abcland.vn biên soạn bài viết chất lượng hơn về “Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính” bạn nhé.

Bài viết “Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính” được đăng bởi vào ngày 2022-05-12 12:38:40. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại ABC Land – Kênh thông tin BDS uy tín nhất Việt Nam

Xem thêm về Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính
#Phân #tích #khổ #Bài #thơ #về #tiểu #đội #không #kính

Xem thêm:  Tên tiếng Anh một số môn học, Toán, Lý, Hóa, Sinh, Sử, Địa…

Thông qua bài viết Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính, tác giả đã tái hiện cho chúng ta thấy hình ảnh của những người lính lái xe trẻ trung, ngang tàng với tình đồng chí đồng đội gắn bó cùng niềm tin về tương lai tươi sáng của dân tộc.
Đề bài: Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính
I. Dàn ý Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu tác giả Phạm Tiến Duật, tác phẩm “Bài thơ về tiểu đội xe không kính và khổ thơ thứ 5 và 6.
2. Thân bài:
a. Tinh thần đồng chí đồng đội gắn bó sâu nặng của những người lính:
– Hình ảnh “những chiếc xe từ trong bom rơi”: gợi lên sự khốc liệt của chiến tranh cũng như sự gan góc, bản lĩnh của những người lính lái xe.– Những chiếc xe phải trải qua bao gian khó trên chặng đường đi để giờ đây tụ họp cùng nhau thành “tiểu đội”.– Sau những phút giây gặp gỡ ngắn ngủi, họ trở thành “bạn bè” của nhau, tình đồng chí cứ thế nảy sinh.– Tình đồng chí đồng đội nảy nở qua những chiếc cái “bắt tay” vội vã “qua cửa kính vỡ rồi”
– Tình cảm đồng chí còn được dựng xây qua những lần quây quần bên bếp Hoàng Cầm:+ Hình ảnh “bếp Hoàng Cầm”: là hình ảnh quen thuộc trong kháng chiến chống Mỹ.+ Đó là tín hiệu báo điểm dừng của những người lính lái xe, họ quây quần trong bữa cơm đạm bạc, là nơi tình đồng đội của họ nảy sinh, phát triển.
– Khái niệm “gia đình” của Phạm Tiến Duật rất mới lạ và độc đáo “Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy”: Những người lính không chỉ có tình đồng đội mà hơn thế họ còn trở thành những người anh em ruột thịt.– Tình đồng chí đồng đội là thứ tình cảm mà chỉ những người lính cách mạng mới có được, nó tiếp thêm cho họ tinh thần, động lực, sức mạnh để vượt qua khó khăn, tiến về miền Nam
b. Tinh thần lạc quan, niềm tin vào một tương lai tương sáng:
– Hình ảnh “võng mắc chông chênh đường xe chạy”: thể hiện những phút giây giải lao ngắn ngủi của những người lính.– Hành động “lại đi lại đi”: diễn tả một hành động được lặp đi lặp lại nhiều lần– Hình ảnh ẩn dụ “trời xanh”: đây là bầu trời của hoà bình, tự do và độc lập.– Những người lính tiến về phía “trời xanh” với niềm tin, hy vọng lạc quan về sự hoà bình, thống nhất của đất nước, dân tộc Việt Nam.
c. Đánh giá nội dung, nghệ thuật:
– Nội dung:+ Hai khổ thơ diễn tả tình cảm đồng chí đồng đội thắm thiết sâu nặng của những người lính lái xe Trường Sơn.+ Nó còn thể hiện tinh thần lạc quan, niềm tin hy vọng vào một tương lai hoà bình, tươi sáng của dân tộc.
– Nghệ thuật:+ Giọng thơ trẻ trung, vui tươi, có chút ngang tàng.+ Nhịp thơ linh hoạt như bước tiến hành quân.+ Biện pháp ẩn dụ cho thấy niềm tin ngời sáng trong tâm hồn người lính.
3. Kết bài:
– Khẳng định giá trị của khổ thơ, bài thơ.
II. Bài văn mẫu Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Chuẩn)
Trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ ác liệt, đã có biết bao tác phẩm được viết lên để ca ngợi những người lính, những người chiến sĩ cách mạng gan dạ, dũng cảm, kiên cường. Bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật là một trong những tác phẩm như thế. Bài thơ đã dựng lên bức chân dung đẹp đẽ của những người lính lái xe: trẻ trung, lạc quan pha chút ngang tàng, tinh nghịch cùng tình thần đồng đội gắn bó. Qua khổ thơ thứ 5 và 6 của bài thơ, ta có thể thấy tinh thần đồng chí đồng đội sâu nặng đó của họ cũng như niềm lạc quan, niềm tin về một ngày mai tươi sáng của dân tộc.
“Bài thơ về tiểu đội xe không kính” được Phạm Tiến Duật sáng tác năm 1969 và in trong tập thơ “Vầng trăng quầng lửa”. Những người lính lái xe trong thơ Phạm Tiến Duật phải trải qua bao nhiêu khó khăn, không chỉ là bom đạn của kẻ thù mà còn là sự thiếu thốn về vật chất cũng như những khắc nghiệt của thiên nhiên, thời tiết giữa đại ngàn Trường Sơn. Thế nhưng, trải qua tất cả những gian lao và thử thách ấy, trải qua những gió mưa, bão đạn của kẻ thù, người lính lại trở về với những phút giây bình yên, trong tình thân mến của tinh thần đồng chí đồng đội thắm thiết:
“Những chiếc xe từ trong bom rơiĐã về đây họp thành tiểu độiGặp bạn bè suốt dọc đường đi tớiBắt tay nhau qua cửa kính vỡ rồiBếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trờiChung bát đĩa nghĩa là gia đình đấy”
Hình ảnh “những chiếc xe từ trong bom rơi” gợi lên cho chúng ta về sự khốc liệt mà chiến tranh mang lại và cũng để gợi lên sự gan góc, bản lĩnh của những người lính lái xe. Họ đã trải qua bao chặng đường dài, trải qua những hiểm nguy của bom đạn, khắc nghiệt của thiên nhiên để về đây tụ họp cùng nhau. Những chiếc xe ấy quây quần bên nhau trở thành một “tiểu đội”. Suốt chặng đường Trường Sơn dài và rộng đã có biết bao tiểu đội như thế họp mặt cùng nhau. Những phút giây gặp gỡ ngắn ngủi nhưng họ đã trở thành “bạn bè” của nhau bởi họ là những con người có chung một lý tưởng – chiến đấu vì miền Nam. Tình thần đồng đội của họ càng trở nên thắm thiết với những cái “bắt tay” vội vã qua “cửa kính vỡ rồi”. Những chiếc “bắt tay” ấy chỉ thoáng qua vậy mà sao mà hân hoan, vui mừng đến thế? Bởi họ là những người anh em có chung một lý tưởng, chung một mục đích hướng về miền Nam. Tình cảm đồng chí đồng đội cứ thế thắm thiết sâu nặng, dạt dào tự bao giờ.
Nếu như tình cảm đồng đội những người chiến sĩ trong bài thơ Đồng chí của Chính Hữu được xây dựng lên từ điểm chung về sự xuất thân nghèo khó và được bồi đắp qua những tháng ngày gian khổ cùng nhau thì tình đồng đội của những người chiến sĩ trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính lại được dựng xây lên từ những lần “bắt tay” nhau vội vã qua chiếc cửa kính xe đã vỡ. Những cái “bắt tay” lướt qua nhau nhưng lại chứa đựng muôn vàn điều muốn nói. Là niềm vui khi được gặp gỡ nhau, là niềm hân hoan khi đã vượt qua nguy hiểm, là lời động viên chân thành cùng nhau vượt qua khó khăn, gian lao và thử thách để lái xe đến nơi tập kết an toàn. Một cái “bắt tay” vội vã, nhanh gọn thế nhưng lại khiến những người lính thấu hiểu nhau hơn, chia nhau những buồn vui trong chặng đường chiến đấu. Cái “bắt tay” ấy đã giúp họ bù đắp lại những thiếu thốn về vật chất, những hiểm nguy mà họ phải đối diện hàng ngày hàng giờ trên chiếc xe “không kính” dị thường này!
Cũng như những người lính trong thơ của Chính Hữu, những người lính lái xe đến từ khắp mọi miền của Tổ quốc, họ “chẳng hẹn quen nhau”, thế nhưng trên tuyến đường Trường Sơn này, được gặp gỡ nhau, được chung võng nằm, chung bữa cơm đói và thế là tình đồng đội cứ thể nảy nở, lớn dần:
“Bếp Hoàng cầm ta dựng giữa trờiChung bát đũa nghĩa là gia đình đấy”
Hình ảnh “bếp Hoàng Cầm” là một hình ảnh rất quen thuộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Bởi đó là tín hiệu của điểm dừng, tín hiệu cho những cuộc sum họp, quây quần cùng đồng đội của những người lính lái xe trẻ trung sau một chặng đường dài. Nồi cơm thơm bên bếp lửa là sợi dây gắn kết những người lính, những người anh em, đồng đội ở giữa nơi bom đạn khói lửa ác liệt này. Họ trở thành những người thân trong một gia đình, những người anh em ruột thịt cùng chung hoạn nạn. Khái niệm “gia đình” của Phạm Tiến Duật thật khác lạ, chỉ cần cùng nhau quây quần bên mâm cơm, “chung bát đũa”, chia sẻ cùng nhau bữa cơm đói, thế là đã trở thành người trong một gia đình rồi. Và cứ thế tình động đội thêm khăng khít, thêm gắn bó keo sơn bởi họ không chỉ là những người đồng chí có cùng chí hướng mà còn là những người anh em ruột thịt chung dòng máu lạc hồng trên đất nước Việt Nam này. Đây có lẽ là thứ tình cảm sâu sắc mà chỉ những người lính cách mạng mới có thể được nếm trải. Đoạn thơ đã cho ta thấy được tình cảm đồng chí đồng đội vô cùng gắn bó và thắm thiết của những người lính lái xe Trường Sơn. Họ chỉ gặp nhau trong phút giây ngắn ngủi, qua cái “bắt tay”, qua những bữa cơm vội vã thế nhưng dường như họ đã thân thiết từ thuở nào. Tinh thần đồng chí đồng đội cũng chính là một nguồn sức mạnh để giúp những người lính vượt qua được những khó khăn, những vất vả, hiểm nguy trên chặng đường tiến về miền Nam.
Hai câu cuối của khổ thơ thứ 6 khép lại với tình thần lạc quan tin tưởng vào một tương lai tươi sáng:
“Võng mắc chông chênh đường xe chạyLại đi, lại đi trời xanh thêm”
Những chiếc vòng được mắc “chông chênh” giữa “đường xe chạy” là bởi những người lính lái xe đang tranh thủ từng phút giây ngắn ngủi để giải lao trước khi bước vào một hành trình mới – hành trình tiến vào miền Nam thân yêu. Hình ảnh “lại đi lại đi” diễn tả một hành động được lặp đi lặp lại nhiều lần. Nhưng trong đó, ta vẫn thấy được một niềm tự hào, hào hứng đi lên dù cho bao nhiêu khó khăn đang chờ trước mắt những người lính trẻ. Hình ảnh “trời xanh” là một ẩn dụ hết sức đẹp đẽ và tinh tế của nhà thơ Phạm Tiến Duật. Hình ảnh đó là biểu tượng cho hòa bình, cho sự sống, cho độc lập tự do của đất nước Việt Nam. Những người lính lái xe ra đi, hướng về bầu trời “xanh” ấy bởi họ mong muốn giành lại hoà bình, giành lại “trời xanh” cho dân tộc ta. Đó cũng là niềm tin, niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng về một đất nước Việt Nam hoà bình, khi miền Nam được hoàn toàn giải phóng, đất nước ta hoàn toàn được độc lập.
Với giọng thơ vui tươi, khoẻ khoắn, pha chút ngang tàng, hai khổ thơ đã tái hiện hình ảnh của những người chiến sĩ lái xe Trường Sơn hết sức sống động và chân thực. Ngôn ngữ trong thơ vừa giản dị, gần gũi, lại trẻ trung, tràn đầy niềm lạc quan. Nhịp thơ lúc nhanh khi chậm giúp chúng ta hình dung ra chặng đường hành quân đầy gian lao của những người lính. Thêm vào đó, biện pháp ẩn dụ trong thơ cũng góp phần khắc họa rõ nét tinh thần đồng đội với ý chí, niềm tin mãnh liệt của người lính lái xe nơi Trường Sơn.
Hai khổ thơ 5 và 6 của Bài thơ về tiểu đội xe không kính đã vẽ lên cho ta thấy bức tranh về tình đồng đội của những người lính lái xe trẻ trung, lạc quan, yêu đời cùng niềm tin về một tương lai hoà bình cho dân tộc. Bài thơ là tác phẩm tiêu biểu cho vẻ đẹp của thế hệ trẻ trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
——————HẾT—————–
https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-kho-5-6-bai-tho-ve-tieu-doi-xe-khong-kinh-69416n.aspx Để tìm hiểu kĩ hơn, sâu hơn về hình tượng những người lính lái xe trong thơ của Phạm Tiến Duật, mời các bạn cùng tham khảo thêm các bài viết khác về tác phẩm này như: Phân tích khổ 1 2 Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Phân tích hình ảnh người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Cảm nhận 2 khổ đầu trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính.

Xem thêm:  Đề cương ôn tập học kì 2 môn Ngữ văn lớp 11 năm 2021 – 2022

#Phân #tích #khổ #Bài #thơ #về #tiểu #đội #không #kính

Thông qua bài viết Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính, tác giả đã tái hiện cho chúng ta thấy hình ảnh của những người lính lái xe trẻ trung, ngang tàng với tình đồng chí đồng đội gắn bó cùng niềm tin về tương lai tươi sáng của dân tộc.
Đề bài: Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính
I. Dàn ý Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu tác giả Phạm Tiến Duật, tác phẩm “Bài thơ về tiểu đội xe không kính và khổ thơ thứ 5 và 6.
2. Thân bài:
a. Tinh thần đồng chí đồng đội gắn bó sâu nặng của những người lính:
– Hình ảnh “những chiếc xe từ trong bom rơi”: gợi lên sự khốc liệt của chiến tranh cũng như sự gan góc, bản lĩnh của những người lính lái xe.– Những chiếc xe phải trải qua bao gian khó trên chặng đường đi để giờ đây tụ họp cùng nhau thành “tiểu đội”.– Sau những phút giây gặp gỡ ngắn ngủi, họ trở thành “bạn bè” của nhau, tình đồng chí cứ thế nảy sinh.– Tình đồng chí đồng đội nảy nở qua những chiếc cái “bắt tay” vội vã “qua cửa kính vỡ rồi”
– Tình cảm đồng chí còn được dựng xây qua những lần quây quần bên bếp Hoàng Cầm:+ Hình ảnh “bếp Hoàng Cầm”: là hình ảnh quen thuộc trong kháng chiến chống Mỹ.+ Đó là tín hiệu báo điểm dừng của những người lính lái xe, họ quây quần trong bữa cơm đạm bạc, là nơi tình đồng đội của họ nảy sinh, phát triển.
– Khái niệm “gia đình” của Phạm Tiến Duật rất mới lạ và độc đáo “Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy”: Những người lính không chỉ có tình đồng đội mà hơn thế họ còn trở thành những người anh em ruột thịt.– Tình đồng chí đồng đội là thứ tình cảm mà chỉ những người lính cách mạng mới có được, nó tiếp thêm cho họ tinh thần, động lực, sức mạnh để vượt qua khó khăn, tiến về miền Nam
b. Tinh thần lạc quan, niềm tin vào một tương lai tương sáng:
– Hình ảnh “võng mắc chông chênh đường xe chạy”: thể hiện những phút giây giải lao ngắn ngủi của những người lính.– Hành động “lại đi lại đi”: diễn tả một hành động được lặp đi lặp lại nhiều lần– Hình ảnh ẩn dụ “trời xanh”: đây là bầu trời của hoà bình, tự do và độc lập.– Những người lính tiến về phía “trời xanh” với niềm tin, hy vọng lạc quan về sự hoà bình, thống nhất của đất nước, dân tộc Việt Nam.
c. Đánh giá nội dung, nghệ thuật:
– Nội dung:+ Hai khổ thơ diễn tả tình cảm đồng chí đồng đội thắm thiết sâu nặng của những người lính lái xe Trường Sơn.+ Nó còn thể hiện tinh thần lạc quan, niềm tin hy vọng vào một tương lai hoà bình, tươi sáng của dân tộc.
– Nghệ thuật:+ Giọng thơ trẻ trung, vui tươi, có chút ngang tàng.+ Nhịp thơ linh hoạt như bước tiến hành quân.+ Biện pháp ẩn dụ cho thấy niềm tin ngời sáng trong tâm hồn người lính.
3. Kết bài:
– Khẳng định giá trị của khổ thơ, bài thơ.
II. Bài văn mẫu Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Chuẩn)
Trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ ác liệt, đã có biết bao tác phẩm được viết lên để ca ngợi những người lính, những người chiến sĩ cách mạng gan dạ, dũng cảm, kiên cường. Bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật là một trong những tác phẩm như thế. Bài thơ đã dựng lên bức chân dung đẹp đẽ của những người lính lái xe: trẻ trung, lạc quan pha chút ngang tàng, tinh nghịch cùng tình thần đồng đội gắn bó. Qua khổ thơ thứ 5 và 6 của bài thơ, ta có thể thấy tinh thần đồng chí đồng đội sâu nặng đó của họ cũng như niềm lạc quan, niềm tin về một ngày mai tươi sáng của dân tộc.
“Bài thơ về tiểu đội xe không kính” được Phạm Tiến Duật sáng tác năm 1969 và in trong tập thơ “Vầng trăng quầng lửa”. Những người lính lái xe trong thơ Phạm Tiến Duật phải trải qua bao nhiêu khó khăn, không chỉ là bom đạn của kẻ thù mà còn là sự thiếu thốn về vật chất cũng như những khắc nghiệt của thiên nhiên, thời tiết giữa đại ngàn Trường Sơn. Thế nhưng, trải qua tất cả những gian lao và thử thách ấy, trải qua những gió mưa, bão đạn của kẻ thù, người lính lại trở về với những phút giây bình yên, trong tình thân mến của tinh thần đồng chí đồng đội thắm thiết:
“Những chiếc xe từ trong bom rơiĐã về đây họp thành tiểu độiGặp bạn bè suốt dọc đường đi tớiBắt tay nhau qua cửa kính vỡ rồiBếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trờiChung bát đĩa nghĩa là gia đình đấy”
Hình ảnh “những chiếc xe từ trong bom rơi” gợi lên cho chúng ta về sự khốc liệt mà chiến tranh mang lại và cũng để gợi lên sự gan góc, bản lĩnh của những người lính lái xe. Họ đã trải qua bao chặng đường dài, trải qua những hiểm nguy của bom đạn, khắc nghiệt của thiên nhiên để về đây tụ họp cùng nhau. Những chiếc xe ấy quây quần bên nhau trở thành một “tiểu đội”. Suốt chặng đường Trường Sơn dài và rộng đã có biết bao tiểu đội như thế họp mặt cùng nhau. Những phút giây gặp gỡ ngắn ngủi nhưng họ đã trở thành “bạn bè” của nhau bởi họ là những con người có chung một lý tưởng – chiến đấu vì miền Nam. Tình thần đồng đội của họ càng trở nên thắm thiết với những cái “bắt tay” vội vã qua “cửa kính vỡ rồi”. Những chiếc “bắt tay” ấy chỉ thoáng qua vậy mà sao mà hân hoan, vui mừng đến thế? Bởi họ là những người anh em có chung một lý tưởng, chung một mục đích hướng về miền Nam. Tình cảm đồng chí đồng đội cứ thế thắm thiết sâu nặng, dạt dào tự bao giờ.
Nếu như tình cảm đồng đội những người chiến sĩ trong bài thơ Đồng chí của Chính Hữu được xây dựng lên từ điểm chung về sự xuất thân nghèo khó và được bồi đắp qua những tháng ngày gian khổ cùng nhau thì tình đồng đội của những người chiến sĩ trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính lại được dựng xây lên từ những lần “bắt tay” nhau vội vã qua chiếc cửa kính xe đã vỡ. Những cái “bắt tay” lướt qua nhau nhưng lại chứa đựng muôn vàn điều muốn nói. Là niềm vui khi được gặp gỡ nhau, là niềm hân hoan khi đã vượt qua nguy hiểm, là lời động viên chân thành cùng nhau vượt qua khó khăn, gian lao và thử thách để lái xe đến nơi tập kết an toàn. Một cái “bắt tay” vội vã, nhanh gọn thế nhưng lại khiến những người lính thấu hiểu nhau hơn, chia nhau những buồn vui trong chặng đường chiến đấu. Cái “bắt tay” ấy đã giúp họ bù đắp lại những thiếu thốn về vật chất, những hiểm nguy mà họ phải đối diện hàng ngày hàng giờ trên chiếc xe “không kính” dị thường này!
Cũng như những người lính trong thơ của Chính Hữu, những người lính lái xe đến từ khắp mọi miền của Tổ quốc, họ “chẳng hẹn quen nhau”, thế nhưng trên tuyến đường Trường Sơn này, được gặp gỡ nhau, được chung võng nằm, chung bữa cơm đói và thế là tình đồng đội cứ thể nảy nở, lớn dần:
“Bếp Hoàng cầm ta dựng giữa trờiChung bát đũa nghĩa là gia đình đấy”
Hình ảnh “bếp Hoàng Cầm” là một hình ảnh rất quen thuộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Bởi đó là tín hiệu của điểm dừng, tín hiệu cho những cuộc sum họp, quây quần cùng đồng đội của những người lính lái xe trẻ trung sau một chặng đường dài. Nồi cơm thơm bên bếp lửa là sợi dây gắn kết những người lính, những người anh em, đồng đội ở giữa nơi bom đạn khói lửa ác liệt này. Họ trở thành những người thân trong một gia đình, những người anh em ruột thịt cùng chung hoạn nạn. Khái niệm “gia đình” của Phạm Tiến Duật thật khác lạ, chỉ cần cùng nhau quây quần bên mâm cơm, “chung bát đũa”, chia sẻ cùng nhau bữa cơm đói, thế là đã trở thành người trong một gia đình rồi. Và cứ thế tình động đội thêm khăng khít, thêm gắn bó keo sơn bởi họ không chỉ là những người đồng chí có cùng chí hướng mà còn là những người anh em ruột thịt chung dòng máu lạc hồng trên đất nước Việt Nam này. Đây có lẽ là thứ tình cảm sâu sắc mà chỉ những người lính cách mạng mới có thể được nếm trải. Đoạn thơ đã cho ta thấy được tình cảm đồng chí đồng đội vô cùng gắn bó và thắm thiết của những người lính lái xe Trường Sơn. Họ chỉ gặp nhau trong phút giây ngắn ngủi, qua cái “bắt tay”, qua những bữa cơm vội vã thế nhưng dường như họ đã thân thiết từ thuở nào. Tinh thần đồng chí đồng đội cũng chính là một nguồn sức mạnh để giúp những người lính vượt qua được những khó khăn, những vất vả, hiểm nguy trên chặng đường tiến về miền Nam.
Hai câu cuối của khổ thơ thứ 6 khép lại với tình thần lạc quan tin tưởng vào một tương lai tươi sáng:
“Võng mắc chông chênh đường xe chạyLại đi, lại đi trời xanh thêm”
Những chiếc vòng được mắc “chông chênh” giữa “đường xe chạy” là bởi những người lính lái xe đang tranh thủ từng phút giây ngắn ngủi để giải lao trước khi bước vào một hành trình mới – hành trình tiến vào miền Nam thân yêu. Hình ảnh “lại đi lại đi” diễn tả một hành động được lặp đi lặp lại nhiều lần. Nhưng trong đó, ta vẫn thấy được một niềm tự hào, hào hứng đi lên dù cho bao nhiêu khó khăn đang chờ trước mắt những người lính trẻ. Hình ảnh “trời xanh” là một ẩn dụ hết sức đẹp đẽ và tinh tế của nhà thơ Phạm Tiến Duật. Hình ảnh đó là biểu tượng cho hòa bình, cho sự sống, cho độc lập tự do của đất nước Việt Nam. Những người lính lái xe ra đi, hướng về bầu trời “xanh” ấy bởi họ mong muốn giành lại hoà bình, giành lại “trời xanh” cho dân tộc ta. Đó cũng là niềm tin, niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng về một đất nước Việt Nam hoà bình, khi miền Nam được hoàn toàn giải phóng, đất nước ta hoàn toàn được độc lập.
Với giọng thơ vui tươi, khoẻ khoắn, pha chút ngang tàng, hai khổ thơ đã tái hiện hình ảnh của những người chiến sĩ lái xe Trường Sơn hết sức sống động và chân thực. Ngôn ngữ trong thơ vừa giản dị, gần gũi, lại trẻ trung, tràn đầy niềm lạc quan. Nhịp thơ lúc nhanh khi chậm giúp chúng ta hình dung ra chặng đường hành quân đầy gian lao của những người lính. Thêm vào đó, biện pháp ẩn dụ trong thơ cũng góp phần khắc họa rõ nét tinh thần đồng đội với ý chí, niềm tin mãnh liệt của người lính lái xe nơi Trường Sơn.
Hai khổ thơ 5 và 6 của Bài thơ về tiểu đội xe không kính đã vẽ lên cho ta thấy bức tranh về tình đồng đội của những người lính lái xe trẻ trung, lạc quan, yêu đời cùng niềm tin về một tương lai hoà bình cho dân tộc. Bài thơ là tác phẩm tiêu biểu cho vẻ đẹp của thế hệ trẻ trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
——————HẾT—————–
https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-kho-5-6-bai-tho-ve-tieu-doi-xe-khong-kinh-69416n.aspx Để tìm hiểu kĩ hơn, sâu hơn về hình tượng những người lính lái xe trong thơ của Phạm Tiến Duật, mời các bạn cùng tham khảo thêm các bài viết khác về tác phẩm này như: Phân tích khổ 1 2 Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Phân tích hình ảnh người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Cảm nhận 2 khổ đầu trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính.

Xem thêm:  Giải Hóa Bài 6 trang 123 SGK Hóa 11

#Phân #tích #khổ #Bài #thơ #về #tiểu #đội #không #kính

Thông qua bài viết Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính, tác giả đã tái hiện cho chúng ta thấy hình ảnh của những người lính lái xe trẻ trung, ngang tàng với tình đồng chí đồng đội gắn bó cùng niềm tin về tương lai tươi sáng của dân tộc.
Đề bài: Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính
I. Dàn ý Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu tác giả Phạm Tiến Duật, tác phẩm “Bài thơ về tiểu đội xe không kính và khổ thơ thứ 5 và 6.
2. Thân bài:
a. Tinh thần đồng chí đồng đội gắn bó sâu nặng của những người lính:
– Hình ảnh “những chiếc xe từ trong bom rơi”: gợi lên sự khốc liệt của chiến tranh cũng như sự gan góc, bản lĩnh của những người lính lái xe.– Những chiếc xe phải trải qua bao gian khó trên chặng đường đi để giờ đây tụ họp cùng nhau thành “tiểu đội”.– Sau những phút giây gặp gỡ ngắn ngủi, họ trở thành “bạn bè” của nhau, tình đồng chí cứ thế nảy sinh.– Tình đồng chí đồng đội nảy nở qua những chiếc cái “bắt tay” vội vã “qua cửa kính vỡ rồi”
– Tình cảm đồng chí còn được dựng xây qua những lần quây quần bên bếp Hoàng Cầm:+ Hình ảnh “bếp Hoàng Cầm”: là hình ảnh quen thuộc trong kháng chiến chống Mỹ.+ Đó là tín hiệu báo điểm dừng của những người lính lái xe, họ quây quần trong bữa cơm đạm bạc, là nơi tình đồng đội của họ nảy sinh, phát triển.
– Khái niệm “gia đình” của Phạm Tiến Duật rất mới lạ và độc đáo “Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy”: Những người lính không chỉ có tình đồng đội mà hơn thế họ còn trở thành những người anh em ruột thịt.– Tình đồng chí đồng đội là thứ tình cảm mà chỉ những người lính cách mạng mới có được, nó tiếp thêm cho họ tinh thần, động lực, sức mạnh để vượt qua khó khăn, tiến về miền Nam
b. Tinh thần lạc quan, niềm tin vào một tương lai tương sáng:
– Hình ảnh “võng mắc chông chênh đường xe chạy”: thể hiện những phút giây giải lao ngắn ngủi của những người lính.– Hành động “lại đi lại đi”: diễn tả một hành động được lặp đi lặp lại nhiều lần– Hình ảnh ẩn dụ “trời xanh”: đây là bầu trời của hoà bình, tự do và độc lập.– Những người lính tiến về phía “trời xanh” với niềm tin, hy vọng lạc quan về sự hoà bình, thống nhất của đất nước, dân tộc Việt Nam.
c. Đánh giá nội dung, nghệ thuật:
– Nội dung:+ Hai khổ thơ diễn tả tình cảm đồng chí đồng đội thắm thiết sâu nặng của những người lính lái xe Trường Sơn.+ Nó còn thể hiện tinh thần lạc quan, niềm tin hy vọng vào một tương lai hoà bình, tươi sáng của dân tộc.
– Nghệ thuật:+ Giọng thơ trẻ trung, vui tươi, có chút ngang tàng.+ Nhịp thơ linh hoạt như bước tiến hành quân.+ Biện pháp ẩn dụ cho thấy niềm tin ngời sáng trong tâm hồn người lính.
3. Kết bài:
– Khẳng định giá trị của khổ thơ, bài thơ.
II. Bài văn mẫu Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Chuẩn)
Trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ ác liệt, đã có biết bao tác phẩm được viết lên để ca ngợi những người lính, những người chiến sĩ cách mạng gan dạ, dũng cảm, kiên cường. Bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật là một trong những tác phẩm như thế. Bài thơ đã dựng lên bức chân dung đẹp đẽ của những người lính lái xe: trẻ trung, lạc quan pha chút ngang tàng, tinh nghịch cùng tình thần đồng đội gắn bó. Qua khổ thơ thứ 5 và 6 của bài thơ, ta có thể thấy tinh thần đồng chí đồng đội sâu nặng đó của họ cũng như niềm lạc quan, niềm tin về một ngày mai tươi sáng của dân tộc.
“Bài thơ về tiểu đội xe không kính” được Phạm Tiến Duật sáng tác năm 1969 và in trong tập thơ “Vầng trăng quầng lửa”. Những người lính lái xe trong thơ Phạm Tiến Duật phải trải qua bao nhiêu khó khăn, không chỉ là bom đạn của kẻ thù mà còn là sự thiếu thốn về vật chất cũng như những khắc nghiệt của thiên nhiên, thời tiết giữa đại ngàn Trường Sơn. Thế nhưng, trải qua tất cả những gian lao và thử thách ấy, trải qua những gió mưa, bão đạn của kẻ thù, người lính lại trở về với những phút giây bình yên, trong tình thân mến của tinh thần đồng chí đồng đội thắm thiết:
“Những chiếc xe từ trong bom rơiĐã về đây họp thành tiểu độiGặp bạn bè suốt dọc đường đi tớiBắt tay nhau qua cửa kính vỡ rồiBếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trờiChung bát đĩa nghĩa là gia đình đấy”
Hình ảnh “những chiếc xe từ trong bom rơi” gợi lên cho chúng ta về sự khốc liệt mà chiến tranh mang lại và cũng để gợi lên sự gan góc, bản lĩnh của những người lính lái xe. Họ đã trải qua bao chặng đường dài, trải qua những hiểm nguy của bom đạn, khắc nghiệt của thiên nhiên để về đây tụ họp cùng nhau. Những chiếc xe ấy quây quần bên nhau trở thành một “tiểu đội”. Suốt chặng đường Trường Sơn dài và rộng đã có biết bao tiểu đội như thế họp mặt cùng nhau. Những phút giây gặp gỡ ngắn ngủi nhưng họ đã trở thành “bạn bè” của nhau bởi họ là những con người có chung một lý tưởng – chiến đấu vì miền Nam. Tình thần đồng đội của họ càng trở nên thắm thiết với những cái “bắt tay” vội vã qua “cửa kính vỡ rồi”. Những chiếc “bắt tay” ấy chỉ thoáng qua vậy mà sao mà hân hoan, vui mừng đến thế? Bởi họ là những người anh em có chung một lý tưởng, chung một mục đích hướng về miền Nam. Tình cảm đồng chí đồng đội cứ thế thắm thiết sâu nặng, dạt dào tự bao giờ.
Nếu như tình cảm đồng đội những người chiến sĩ trong bài thơ Đồng chí của Chính Hữu được xây dựng lên từ điểm chung về sự xuất thân nghèo khó và được bồi đắp qua những tháng ngày gian khổ cùng nhau thì tình đồng đội của những người chiến sĩ trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính lại được dựng xây lên từ những lần “bắt tay” nhau vội vã qua chiếc cửa kính xe đã vỡ. Những cái “bắt tay” lướt qua nhau nhưng lại chứa đựng muôn vàn điều muốn nói. Là niềm vui khi được gặp gỡ nhau, là niềm hân hoan khi đã vượt qua nguy hiểm, là lời động viên chân thành cùng nhau vượt qua khó khăn, gian lao và thử thách để lái xe đến nơi tập kết an toàn. Một cái “bắt tay” vội vã, nhanh gọn thế nhưng lại khiến những người lính thấu hiểu nhau hơn, chia nhau những buồn vui trong chặng đường chiến đấu. Cái “bắt tay” ấy đã giúp họ bù đắp lại những thiếu thốn về vật chất, những hiểm nguy mà họ phải đối diện hàng ngày hàng giờ trên chiếc xe “không kính” dị thường này!
Cũng như những người lính trong thơ của Chính Hữu, những người lính lái xe đến từ khắp mọi miền của Tổ quốc, họ “chẳng hẹn quen nhau”, thế nhưng trên tuyến đường Trường Sơn này, được gặp gỡ nhau, được chung võng nằm, chung bữa cơm đói và thế là tình đồng đội cứ thể nảy nở, lớn dần:
“Bếp Hoàng cầm ta dựng giữa trờiChung bát đũa nghĩa là gia đình đấy”
Hình ảnh “bếp Hoàng Cầm” là một hình ảnh rất quen thuộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Bởi đó là tín hiệu của điểm dừng, tín hiệu cho những cuộc sum họp, quây quần cùng đồng đội của những người lính lái xe trẻ trung sau một chặng đường dài. Nồi cơm thơm bên bếp lửa là sợi dây gắn kết những người lính, những người anh em, đồng đội ở giữa nơi bom đạn khói lửa ác liệt này. Họ trở thành những người thân trong một gia đình, những người anh em ruột thịt cùng chung hoạn nạn. Khái niệm “gia đình” của Phạm Tiến Duật thật khác lạ, chỉ cần cùng nhau quây quần bên mâm cơm, “chung bát đũa”, chia sẻ cùng nhau bữa cơm đói, thế là đã trở thành người trong một gia đình rồi. Và cứ thế tình động đội thêm khăng khít, thêm gắn bó keo sơn bởi họ không chỉ là những người đồng chí có cùng chí hướng mà còn là những người anh em ruột thịt chung dòng máu lạc hồng trên đất nước Việt Nam này. Đây có lẽ là thứ tình cảm sâu sắc mà chỉ những người lính cách mạng mới có thể được nếm trải. Đoạn thơ đã cho ta thấy được tình cảm đồng chí đồng đội vô cùng gắn bó và thắm thiết của những người lính lái xe Trường Sơn. Họ chỉ gặp nhau trong phút giây ngắn ngủi, qua cái “bắt tay”, qua những bữa cơm vội vã thế nhưng dường như họ đã thân thiết từ thuở nào. Tinh thần đồng chí đồng đội cũng chính là một nguồn sức mạnh để giúp những người lính vượt qua được những khó khăn, những vất vả, hiểm nguy trên chặng đường tiến về miền Nam.
Hai câu cuối của khổ thơ thứ 6 khép lại với tình thần lạc quan tin tưởng vào một tương lai tươi sáng:
“Võng mắc chông chênh đường xe chạyLại đi, lại đi trời xanh thêm”
Những chiếc vòng được mắc “chông chênh” giữa “đường xe chạy” là bởi những người lính lái xe đang tranh thủ từng phút giây ngắn ngủi để giải lao trước khi bước vào một hành trình mới – hành trình tiến vào miền Nam thân yêu. Hình ảnh “lại đi lại đi” diễn tả một hành động được lặp đi lặp lại nhiều lần. Nhưng trong đó, ta vẫn thấy được một niềm tự hào, hào hứng đi lên dù cho bao nhiêu khó khăn đang chờ trước mắt những người lính trẻ. Hình ảnh “trời xanh” là một ẩn dụ hết sức đẹp đẽ và tinh tế của nhà thơ Phạm Tiến Duật. Hình ảnh đó là biểu tượng cho hòa bình, cho sự sống, cho độc lập tự do của đất nước Việt Nam. Những người lính lái xe ra đi, hướng về bầu trời “xanh” ấy bởi họ mong muốn giành lại hoà bình, giành lại “trời xanh” cho dân tộc ta. Đó cũng là niềm tin, niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng về một đất nước Việt Nam hoà bình, khi miền Nam được hoàn toàn giải phóng, đất nước ta hoàn toàn được độc lập.
Với giọng thơ vui tươi, khoẻ khoắn, pha chút ngang tàng, hai khổ thơ đã tái hiện hình ảnh của những người chiến sĩ lái xe Trường Sơn hết sức sống động và chân thực. Ngôn ngữ trong thơ vừa giản dị, gần gũi, lại trẻ trung, tràn đầy niềm lạc quan. Nhịp thơ lúc nhanh khi chậm giúp chúng ta hình dung ra chặng đường hành quân đầy gian lao của những người lính. Thêm vào đó, biện pháp ẩn dụ trong thơ cũng góp phần khắc họa rõ nét tinh thần đồng đội với ý chí, niềm tin mãnh liệt của người lính lái xe nơi Trường Sơn.
Hai khổ thơ 5 và 6 của Bài thơ về tiểu đội xe không kính đã vẽ lên cho ta thấy bức tranh về tình đồng đội của những người lính lái xe trẻ trung, lạc quan, yêu đời cùng niềm tin về một tương lai hoà bình cho dân tộc. Bài thơ là tác phẩm tiêu biểu cho vẻ đẹp của thế hệ trẻ trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
——————HẾT—————–
https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-kho-5-6-bai-tho-ve-tieu-doi-xe-khong-kinh-69416n.aspx Để tìm hiểu kĩ hơn, sâu hơn về hình tượng những người lính lái xe trong thơ của Phạm Tiến Duật, mời các bạn cùng tham khảo thêm các bài viết khác về tác phẩm này như: Phân tích khổ 1 2 Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Phân tích hình ảnh người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Cảm nhận 2 khổ đầu trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính.

Back to top button