Hồi ức về những năm tháng khốc liệt ở thành cổ Quảng Trị 1972

Dưới đây là những hồi ức của chiến sĩ Nguyễn Quang Vinh về những năm tháng ác liệt trên đất nước Việt Nam Thành cổ Quảng Trị “mùa hè đỏ lửa” 1972:

Khoảng 10 giờ sáng, mưa tạnh, có lệnh qua sông. Chúng tôi cho đồ đạc, thiết bị nhẹ vào bạt che mưa hoặc bao ni lông, buộc thành phao và ôm sát mép nước. Một số cậu bé từ chối xuống nước với lý do không biết bơi. Anh Kha, một cán bộ của Công ty Hà Tây đã lên tiếng chửi bới các nam sinh này, cho rằng chúng hèn nhát, phản bội Tổ quốc, thậm chí còn rút súng ra đe dọa: “Ai không biết bơi, tôi sẽ bắn vỡ sọ người đó.”.

Các trưởng nhóm A phải can thiệp, xác nhận rằng họ thực sự không biết bơi nên anh mới dập lửa. Những người này được lệnh lui về hầm Nhân Biều chờ đợi, khoảng 2-3 giờ sáng sẽ có xuồng cao su chở vào thành (hóa ra là họ may mắn, vì 10h đêm 13/9. , Năm 1972 là lúc vượt sông, cuối cùng có lệnh ngừng mọi việc tiếp tế để chuẩn bị rút quân).

Bạn đang xem: Ký ức về những năm tháng ác liệt tại thành cổ Quảng Trị 1972

Thành cổ Quảng Trị năm 1972

Tất cả chúng tôi cùng nhau lội xuống làn nước lạnh cóng trong chiếc quần đùi, đeo súng vào phao và bắt đầu bơi. Dòng sông mênh mông đen kịt, bầu trời cũng đen kịt vô tận. Cách bờ chừng 30m, bỗng trời đất bừng sáng, hàng chục quả cầu Lửa của địch bắn lên, soi rõ từng kẽ lá, ngọn cỏ. Rồi một trận mưa đạn ập xuống đoàn người đang bơi dưới sông.

Thực tế hàng trăm quả đạn pháo nổ, mặt nước sôi sùng sục. Một hàng đại liên khác và đạn ĐKZ M40 từ trên cầu sắt bắn thẳng xuống. Đạn kêu vang, pháo bay tứ tung. Nước sông ngay lập tức nhuộm đỏ máu của hàng chục thương binh chết. Họ chết vì đạn xuyên, vì mảnh vỡ, vì áp lực, thủng phao, sặc nước …

Ôi những thanh niên vùng Hai Bà, Hoàn Kiếm Hà Nội, chết trẻ quá, nhiều người chưa biết yêu. Cuộc gọi cuối cùng trên môi là cuộc gọi “Mẹ ơi” trước khi chìm vào bóng tối vĩnh cửu. Nhưng không một người mẹ nào có thể cứu được con mình trong trận bão lửa bên suối Thạch Khan ấy. Có thể nhờ thần giao cách cảm, họ sẽ khẽ giật mình, có thể trong giây phút đó, giọt máu của con mình đã đỏ cả một dòng sông …

Hốt hoảng, chúng tôi đạp và bơi như điên. May mắn thay, ngón chân của họ đã chạm đất, những người sống sót bò lên bờ, nằm trên bờ sông. Răng tôi hô, lạnh đến thấu xương, tôi nằm bẹp dưới chân, nhắm mắt thở, mặc cho đạn bay và nổ tung. Sau đó, cơn bão lửa đi qua, và chúng tôi được lệnh chạy nhanh nhất có thể về phía Thành cổ.

Sau vài trăm mét, thấp thoáng bóng một ngôi nhà lớn. Có ai đó nói rằng: “Đó là Tòa án của Thống đốc“. Có vẻ là một tòa nhà 2 tầng, nhưng phần trên đã bị hư hỏng nặng. Tuy nhiên, căn hầm kiên cố và khá rộng vẫn còn nguyên vẹn được sử dụng làm Chỉ huy trưởng lực lượng bảo vệ Thành cổ.

Chúng tôi tản ra ẩn náu dọc theo những đường hào được đào xung quanh nhà. Một số theo ông Kha vào bên trong tầng hầm để nhận lệnh. Bên trái cầu thang là nơi làm việc của Ban chỉ đạo, một vài nhân viên đang quây quần bên Bản đồ trên chiếc bàn nhỏ, được chiếu sáng bằng đèn Mangsong và đèn pin.

Điện thoại đổ chuông liên tục. Một số binh sĩ Thông tin vô tuyến nói liên tục vào ống Combinator: “Hành tinh đây, Trái đất ở đâu, hãy nghe câu trả lời” hoặc “Tường gọi cho Pleimer, nghe rõ câu trả lời“…. Bên phải cầu thang là khu phẫu thuật dã chiến, nơi thương binh nằm la liệt, nhiều người rên rỉ hoặc thở khò khè. Không khí đặc quánh mùi mồ hôi, máu, thậm chí cả phân và nước tiểu …

Được lệnh đi tiếp, tôi bám vào anh Thiều, người trực tiếp phụ trách Trung đội. Trong bóng tối, đôi khi được chiếu sáng bởi ánh sáng của Ngọc trai lửa, chúng tôi chạy dọc theo những bức tường sụp đổ, đống đổ nát, hoặc những rãnh nông. Mùi khăn tay xộc vào mũi, ngửi đâu cũng thấy.

Sau đó tôi nhận ra đó là mùi của xác chết. Xác chết ở khắp mọi nơi, chúng tôi có chúng, có những xác chết của kẻ thù. Một số thi thể được chôn cất sơ sài, nhiều thi thể nằm phơi nắng, sưng tấy, mục nát. Có những xác chỉ còn là xương, có những xác đã khô héo. Nhiều xác chết bị giết đi giết lại nhiều lần, tức là bị ném lên xuống bởi bom và đại bác, chứ không phải toàn bộ.

Ngọc Tuấn

Bài viết trên đây, Abcland.Vn đã cập nhật cho bạn thông tin về “Hồi ức về những năm tháng khốc liệt ở thành cổ Quảng Trị 1972❤️️”. Hy vọng qua bài viết “Hồi ức về những năm tháng khốc liệt ở thành cổ Quảng Trị 1972” sẽ giúp các bạn đọc có thêm nhiều thông tin về “Hồi ức về những năm tháng khốc liệt ở thành cổ Quảng Trị 1972 [ ❤️️❤️️ ]”.

Bài viết “Hồi ức về những năm tháng khốc liệt ở thành cổ Quảng Trị 1972” được đăng bởi vào ngày 2022-06-01 22:48:57. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại ABC Land – Kênh thông tin BDS uy tín nhất Việt Nam

Xem thêm:  Giải bài 88, 89, 90, 91 trang 103, 104 sgk toán 9 tập 2
Back to top button