Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Đóng vai chú bộ đội lái xe và kể lại bài thơ Tiểu đội xe không kính không chỉ giúp các em nhớ lại nội dung đặc sắc của bài thơ mà còn cảm nhận được tinh thần lạc quan, dũng cảm của các chú bộ đội. Vẻ ngoài độc đáo của những chiếc ô tô không kính.

Chủ đề: Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ Tiểu đội xe không kính.

Mục lục bài viết:
1. Dàn ý
2. Bài mẫu số 1
3. Bài mẫu số 2
4. Bài tập mẫu số 3

vai trò của một người lái xe ô tô không phải là một tài xế có kinh nghiệm

Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ Tiểu đội xe không kính.

I. Dàn ý Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và tường thuật bài thơ Tiểu đội xe không kính (Chuẩn)

1. Mở bài

Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại câu chuyện.

2. Cơ thể

– Kể về những chiếc xe không kính đặc biệt trên chiến trường.
+ Hình ảnh xe độc ​​đáo: xe không kính, không đèn, không mui, cốp xe xước.
+ Nguyên nhân chính là do bom giật, bom rung làm vỡ kính.
=> Sự tàn phá của chiến tranh.

– Nhớ lại những năm tháng chiến đấu trên chiến trường ác liệt.
+ Khó khăn, vất vả khi xe không kính.
+ Cách người lính đối phó với khó khăn.
+ Tình cảm thân thiết, gắn bó giữa những người lính lái xe.
+ Mục đích, lý tưởng chiến đấu cao cả của người chiến sĩ.

3. Kết luận

Nêu cảm nghĩ và suy ngẫm về những năm tháng gian khổ trên chiến trường.

II. Bài văn mẫu Làm chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ Tiểu đội xe không kính.

1. Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính mẫu 1 (Chuẩn)

Tôi nhập ngũ năm 1964, là lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn. Ngày ấy, đất nước ta đang trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, gian khổ, hiểm nguy nhưng chúng tôi và những người lính không kính luôn lạc quan, yêu đời, phơi phới niềm tin tất thắng.

Những chiếc xe của chúng tôi đã được ngụy trang cẩn thận, nhưng không may là chúng vẫn bị hư hỏng đến mức không có tấm kính phía trước buồng lái. Vốn dĩ ô tô nào chẳng có kính, nhưng sự khốc liệt ở chiến trường, bom giật, bom rung cũng phải bể, không có xe nào là lành. Chiếc nào không vỡ kính cũng sẽ có đèn vỡ, chiếc không có đèn vỡ sẽ không có mui xe, đầy vết xước. Đó chính xác là chiến tranh, nó mang tính hủy diệt.

Không có kính, chúng tôi – những người lính phải đối mặt với muôn vàn khó khăn. Khi gió thổi tới cay xè mắt, khi ôm thì bụi bay ào ào, mặt mũi ai cũng lấm lem, lấm lem. Và thế là chúng tôi gọi đùa nhau là người cũ. Thế thì ngày khô ráo thì không sao, nếu là ngày mưa thì ngồi trong xe cũng không khác gì ở ngoài trời. Nhớ ông Duật Khoan đã xuất thơ thành thơ:

“Không có kính, áo tôi ướt
Trời mưa như trút nước, như đang ở ngoài trời “

Rồi cả đoàn cùng cười. Bụi bặm? Cơn mưa? Chúng tôi không quản khó khăn, gian khổ nơi chiến trường. Còn cái hay nữa là không cần đeo kính, ngồi trong khoang lái thoáng đãng, vừa lái xe vừa thong dong ngắm trời đất, ngắm nhìn một cách chân thực nhất. Còn gì tuyệt vời hơn khi được hòa mình vào thiên nhiên, đất trời. Dù mưa hay nắng, chỉ cần chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ là được. Dù trời mưa to gió lớn làm ướt áo như tắm mưa, bạn không cần ngồi trong khoang lái mà chạy cả trăm km nữa, gió không nhiều mà khô.

Những chiếc xe không kính đã tụ tập thành đội, anh em lái xe trở thành đồng đội của nhau, đi đâu cũng gặp bạn bè. Chỉ một cái bắt tay qua tấm kính vỡ: “Xin chào đồng chí!” rằng chúng tôi đã ràng buộc với nhau. Rồi khi nghỉ ngơi, lập bếp Hoàng Cầm ngay trong rừng, cùng nhau nấu cơm, chung bát đũa, trở thành một gia đình. Mệt quá, mỗi người mắc võng treo trên hai cây cao ngủ, chợp mắt một lúc rồi lại bắt đầu đi lại. Cuộc sống trên chiến trường là thế, cùng nhau vượt qua gian khổ, thiếu thốn, cùng nhau vượt qua mưa bom, bão đạn. Bom có ​​thể phá hủy chiếc xe nhưng không ngăn được bước chân của chúng ta. Còn thở vẫn chiến đấu và những chuyến xe sẽ tiếp tục vượt qua con đường Trường Sơn để vào miền Nam máu lửa.

Chính vì tinh thần bất khuất, kiêu hãnh và kiên cường đó mà người ta gọi chúng tôi là những trái tim của những chiếc xe không kính. Dù thiếu thốn đủ thứ nhưng chiếc xe không kính vẫn chạy vì trái tim vẫn sống và đầy nhiệt huyết.

2. Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và kể lại bài thơ Tiểu đội xe không kính, mẫu 2 (Chuẩn)

Dọc con đường Trường Sơn đầy bom đạn, anh em chúng tôi – những người lính lái xe ngày ấy đều là những thanh niên đầy nhiệt huyết và sức trẻ. Khi đó, đối với chúng tôi, những chiếc xe không kính là người bạn đồng hành, đồng hành của chúng tôi, chúng tôi không hề trách móc ngược lại chúng tôi cũng rất trân trọng và lạc quan với những chiếc xe không kính.

Không phải những chiếc xe không kính mới ra đời như vậy mà vì bom đạn chiến trường quá ác liệt, từng trận mưa bom làm rung chuyển cả thế giới, không một chiếc xe nào có kính chịu được. Đối với những người lính lái xe ô tô như tôi, kính cũng được, không có cũng không sao. Càng thư giãn, chúng ta càng được hòa mình vào thiên nhiên, được ngắm nhìn bầu trời trong xanh và những con đường, hoa lá, cỏ cây. Dường như gió, vì sao, cánh chim đều ùa vào buồng lái. Vào những đêm đầy sao, khi lái xe, tôi có cảm giác như đang đi giữa bầu trời tự do, cảm giác đó thật lạ, thật khó tả. Chúng tôi, những người dũng cảm hiên ngang nhìn về phía trước.

Tất nhiên nếu không có kính thì không tránh được bụi, bụi đường rừng đã chói mắt, tóc bạc trắng. Nhớ mấy anh khoa văn, nhìn nhau ôm bụng cười: “Trông tụi này chả khác gì người xưa!”. Nhưng không cần bận tâm, không cần tắm rửa, những lúc như vậy chúng tôi lại châm thuốc hút và cười nói cười vào mặt nhau bụi bặm. Khi lái xe dưới trời mưa to, bạn có nghĩ rằng chúng ta phải nghỉ giữa mưa không? Không hề, càng mưa càng chạy, chạy cho mát và hơn hết là để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. Áo ướt thì áo khô, chỉ cần chạy xe vài trăm km mà gió thổi là áo sẽ khô mà không giặt, phơi khiến mệt mỏi.

Đó không chỉ là một hoặc hai chiếc xe không kính, mà có cả một đội. Những người lính lái xe chúng tôi thân nhau lắm. Khi gặp nhau trên đường, chúng tôi tình cờ bắt tay nhau qua tấm kính vỡ: “Chào đồng chí”, “Đồng chí khỏe không?”, V.v … Đường còn dài, cũng có lúc phải nghỉ ngơi, ăn uống, cũng có thể. để xe nguội đi. Chúng tôi mỗi người một việc, đào bếp Hoàng Cầm, kiếm củi, nấu cơm, đến giờ ăn chung, chung bát đũa, như một gia đình. Nghỉ ngơi không khó đối với người lính lái xe, an toàn nhất là ngủ trên võng trên cây, giữa đường. Càng đi tiếp, trời càng xanh, trước mắt càng là niềm tin và hy vọng. Trải qua bom đạn đường dài, dù xe không kính, không đèn, không mui, thùng xe trầy xước nhưng những người lính lái xe ô tô vẫn cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Xe dù thiếu thốn đủ thứ nhưng vẫn chạy trên đường vì trong đó có trái tim người lính, một lòng hướng về miền Nam ruột thịt, hướng tới hòa bình, độc lập dân tộc.

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ những người đồng đội đã cùng lái xe với mình, nhớ từng chiếc xe không kính. Những năm tháng khó khăn ấy đã qua, có cả niềm vui và nỗi buồn. Không dễ gì có được hòa bình, tự do như ngày nay. Vì vậy, tôi mong rằng thế hệ trẻ ý thức được điều đó mà cố gắng giữ gìn và bảo vệ nền độc lập của dân tộc.

3. Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và kể lại bài thơ Tiểu đội xe không kính, mẫu 3 (Chuẩn)

Tôi từng là bộ đội lái xe, tham gia chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đến bây giờ, khi nghĩ lại những năm tháng hào hùng đã qua, tôi muốn ngồi trong buồng lái và lái những chiếc xe không kính vượt qua mưa bom, đạn lạc.

Nhận nhiệm vụ lái xe tải chở hàng thiết yếu chi viện cho tiền tuyến phía Nam, tôi nhận thấy đây là nhiệm vụ hết sức quan trọng. Có rất nhiều người cùng nhiệm vụ với tôi, và chúng tôi được gọi là “Biệt đội xe không kính”. Sở dĩ có cái tên đó là vì chúng tôi là những tài xế xe tải, lái xe ô tô không có kính, mà nguyên nhân không có kính thì đơn giản là bom nổ, bom rung kinh khủng, kính vỡ. Ai bảo không có kính thì không lái được ô tô, lúc đó ô tô chỉ cần một chiếc máy hoạt động và một người lái xe là có thể vận chuyển mọi thứ.

Ngồi trong buồng lái cũng giống như ngồi ngoài trời, thoáng đãng và nhàn nhã, chợt thấy có kính thì chỉ thêm phiền. Xe có kính nhiều khi bị mờ, khi bẩn phải lau đi lau lại. Không cần đeo kính, chúng ta như được hòa mình vào cảnh vật trên đường, cảm giác lái chân thực và sống động biết bao. Tôi cứ nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng về phía trước. Những cơn gió, những vì sao, những chú chim và con đường, tất cả đều ùa vào buồng lái.

Xe không kính tuy rất bụi, tóc xịt bạc nhưng cũng không sao, mặt mũi lem luốc, cũng là một điều hay để giải trí cho mọi người. Một người bạn nói đùa rằng: “Bụi xịt tóc trắng như ông già”. Cả đám phá lên cười sảng khoái. Thắp điếu thuốc, cười với nhau, đó là niềm vui của người lính lái xe. Lái xe không đeo kính, chúng tôi chạy xe với thái độ bất cần, mưa nắng bất kể, quần áo ướt rồi gió thổi quần áo khô, xe cứ lao mãi không dừng, để chúng tôi sớm vào Nam. Chúng tôi lái những chiếc xe thoát khỏi bom rơi, như đi ra khỏi ranh giới sinh tử, nhìn thấy bạn bè ai cũng vui mừng hớn hở nhưng không kịp trò chuyện, ôm chầm lấy nhau mà chỉ vội vàng bắt tay nhau cho qua. cửa kính ô tô vỡ: “Chúc đồng chí lên đường suôn sẻ!”. Khi nghỉ đổ xăng, anh em điều khiển xe cùng nhau dọn bếp, nhóm lửa nấu cơm. Dùng chung bát đũa, coi nhau như người nhà, tự nhắc mình nghỉ ngơi một lát rồi lại lên đường vì miền Nam đang chờ. Rồi những chiếc xe không kính không chỉ thiếu kính mà còn không có đèn, không mui, thùng xe trầy xước. Tuy nhiên, chiếc xe vẫn cùng các chiến sĩ hướng vào Nam mà chạy.

Phải thừa nhận rằng tấm lòng, ý chí và hy vọng của những người lính lái xe chúng tôi lúc đó chỉ hướng về miền Nam, chỉ cần chúng tôi còn sống thì xe vẫn sẽ tiếp tục đi. Nhớ những người đồng đội của tôi, những chiếc xe không kính thân yêu …

——KẾT THÚC——

https://thuthuat.taimienphi.vn/dong-vai-nguoi-linh-lai-xe-ke-lai-bai-tho-ve-tieu-doi-xe-khong-king-69342n.aspx
Để rèn luyện tốt hơn kĩ năng phân tích những hình ảnh đặc sắc trong bài thơ, giọng điệu, ngôn ngữ của bài thơ, các em có thể tham khảo các bài soạn sau: Phân tích khổ thơ 1 2 Bài thơ về tiểu đội xe không kínhPhân tích hình ảnh chú bộ đội lái xe ô tô trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Phân tích chất thơ trong Bài thơ về tiểu đội xe không kínhPhân tích khổ thơ 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính.

Nội dung trên đây,admin Abcland.Vn đã tổng hợp và gửi tới bạn đọc chi tiết về chủ đề “Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính❤️️”. Admin hy vọng bài viết chúng tôi chia sẻ về “Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính” sẽ giúp có nhiều thông tin hơn về “Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính [ ❤️️❤️️ ]”. Hãy đóng góp ý kiến để abcland.vn biên soạn bài viết chất lượng hơn về “Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính” bạn nhé.

Xem thêm:  Tiết 1 - tuần 10 trang 64, 65 vở bài tập (vbt) tiếng việt lớp 5 tập 1

Bài viết “Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính” được đăng bởi vào ngày 2022-04-25 02:22:37. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại ABC Land – Kênh thông tin BDS uy tín nhất Việt Nam

Xem thêm về Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính
#Đóng #vai #người #lính #lái #kể #lại #Bài #thơ #về #tiểu #đội #không #kính

Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính không chỉ giúp các em nhớ lại những nội dung đặc sắc của bài thơ mà qua đó còn cảm nhận được tinh thần lạc quan, dũng cảm của những người lính và diện mạo độc đáo của những chiếc xe không kính.
Đề bài: Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính
Mục lục bài viết:1. Dàn ý2. Bài mẫu số 13. Bài mẫu số 24. Bài mẫu số 3

Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính
I. Dàn ý Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Chuẩn)
1. Mở bài
Đóng vai một người lính lái xe để kể lại câu chuyện.
2. Thân bài
– Kể về những chiếc xe không kính đặc biệt trên chiến trường.+ Hình ảnh chiếc xe độc đáo: xe không kính, không đèn, không có mui xe, thùng xe xước.+ Nguyên nhân chính là do bom giật, bom rung làm kính vỡ.=> Sự tàn phá của chiến tranh.
– Nhớ lại những năm tháng chiến đấu trên chiến trường khốc liệt.+ Những khó khăn, gian khổ khi xe không có kính.+ Cách những người lính đối diện với khó khăn.+ Tình đồng chí, đồng đội thắm thiết giữa những người lính lái xe.+ Mục đích, lí tưởng chiến đấu cao đẹp của những người lính.
3. Kết bài
Nêu cảm xúc, suy tư về năm tháng gian khó ở chiến trường.
II. Bài văn mẫu Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính
1. Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính, mẫu 1 (Chuẩn)
Tôi gia nhập quân đội năm 1964, là một người lính lái xe hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn. Thời kì đó nước ta đang kháng chiến chống Mĩ, gian khổ có, hiểm nguy có nhưng chúng tôi cùng những chiếc xe không kính vẫn luôn lạc quan yêu đời và phơi phới niềm tin chiến thắng.
Những chiếc xe của chúng tôi được cài cắm cành lá ngụy trang cẩn thận nhưng tiếc là chúng vẫn bị tàn phá tới nỗi không có tấm kính trước buồng lái. Vốn dĩ xe nào mà chẳng có kính nhưng sự ác liệt ở nơi chiến trường, bom giật, bom rung kính cũng phải vỡ, chẳng chiếc xe nào lành lặn nổi. Cái không vỡ kính thì cũng hỏng đèn, cái không hỏng đèn thì cũng chẳng có mui xe, chằng chịt vết xước. Chiến tranh chính là như thế đấy, nó có sức phá hủy đến khủng khiếp.
Không có kính thì chúng tôi – những người lính phải đối diện với biết bao khó khăn. Khi thì gió thổi cay mắt, ôm thì bụi ào ào xông tới, đứa nào đứa nấy mặt mũi lấm láp, nhem nhuốc. Và thế là chúng tôi gọi đùa nhau là lũ người già. Rồi hôm trời tạnh ráo thì chẳng sao, phải hôm trời mưa, ngồi trong xe cũng có khác ngoài trời là bao. Còn nhớ anh Duật khoa văn xuất khẩu thành thơ:
“Không có kính, ừ thì ướt áoMưa tuôn, mưa xối như ngoài trời”
Rồi cả lũ cứ cười ha ha. Bụi ư? Mưa à? Chúng tôi chẳng quản khó khăn, nhọc nhằn nơi chiến trường. Không có kính cũng có cái hay, ngồi vào buồng lái thoáng đãng, ung dung vừa lái xe vừa ngắm trời ngắm đất, ngắm một cách trực tiếp chân thực nhất. Còn gì tuyệt hơn khi được hòa mình vào thiên nhiên, đất trời. Chẳng bận tâm mưa gió hay nắng cháy, chúng tôi chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ. Dẫu trời có mưa to, gió lớn thì cùng lắm ướt áo như tắm mưa, cũng chẳng cần thay vì ngồi buồng lái chạy thêm trăm cây số gió lùa vào chẳng mấy mà khô.
Những chiếc xe không kính đã tập hợp thành tiểu đội, anh em lái xe trở thành đồng đội của nhau, đi đâu cũng gặp được bạn bè. Chỉ cần một cái bắt tay qua cửa kính vỡ: “Chào đồng chí!” là chúng tôi đã gắn kết với nhau. Thế rồi những lúc nghỉ ngơi, dựng bếp Hoàng Cầm ngay trong rừng, chúng tôi nấu cơm, chung nhau bát đũa, trở thành một gia đình. Mệt quá thì mỗi người một võng mắc lên hai cây cao mà ngủ, chợp mắt một lúc rồi lại bắt đầu đi. Cuộc sống nơi chiến trường là thế, cùng nhau trải qua gian khổ, thiếu thốn, cùng nhau vượt qua mưa bom, bão đạn. Đạn bom có thể phá hủy chiếc xe nhưng không ngăn được bước chân chúng tôi. Còn hơi thở là còn chiến đấu và những chiếc xe vẫn sẽ tiếp tục băng băng trên đường Trường Sơn để vào với miền Nam ruột thịt.
Chính vì tinh thần bất khuất, hiên ngang, kiên cường ấy mà người ta gọi chúng tôi là trái tim của những chiếc xe không kính. Mặc dù thiếu thốn tất cả nhưng chiếc xe không kính vẫn luôn chạy vì cháy tim của nó vẫn sống và tràn đầy nhiệt huyết.
2. Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính, mẫu 2 (Chuẩn)
Suốt dải đường Trường Sơn bom đạn mịt mù, anh em chúng tôi – những người lính lái xe khi đó là những thanh niên trẻ tràn đầy nhiệt huyết và sức trẻ. Hồi đó, với chúng tôi những chiếc xe không kính chính là bạn đường, người đồng hành, chúng tôi không chê ngược lại còn rất trân trọng và lạc quan với những chiếc xe không kính.
Đâu phải những chiếc xe không kính sinh ra đã thế, mà bởi vì bom đạn chiến trường quá ác liệt, từng trận mưa bom đạn dội xuống rung chuyển cả đất trời thì kính của ô tô nào chịu nổi. Với những người lính lái xe như tôi thì kính có cũng được, không có cũng chẳng sao. Chúng tôi càng ung dung tự tại, càng hòa mình với thiên nhiên cây cỏ, được ngắm bầu trời trong xanh cùng những con đường, hoa lá, cỏ cây. Dường như gió lộng, sao trời, cánh chim đều ùa vào buồng lái. Những đêm có sao, tôi lái xe cảm tưởng như mình đang đi giữa bầu trời tự do, cảm giác ấy nó lạ lắm, thật khó mà diễn tả nổi. Chúng tôi, những gã trai tráng cứ hiên ngang, nhìn về phía trước.
Tất nhiên không kính thì tránh sao được bụi, bụi trên đường rừng thì mù mịt rồi, trắng xóa cả tóc. Lại nhớ mấy cậu trai khoa văn, cứ nhìn nhau ôm bụng cười: “Trông tụi mình có khác gì người già không cơ chứ!”. Thế nhưng chẳng cần bận tâm, chẳng cần rửa, những lúc như thế chúng tôi châm điếu thuốc hút phì phèo rồi nhìn mặt nhau lấm bụi mà cười đùa như thế. Mỗi khi lái xe gặp mưa to, các bạn nghĩ chúng tôi phải nghỉ tránh mưa sao? Không hề, càng mưa thì càng chạy, chạy cho mát, và hơn cả là để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. Áo ướt rồi áo lại khô, chỉ cần lái vài trăm cây số gió thổi quần áo tự khô mà chẳng cần giặt, phơi phóng gì cho mệt.
Đâu phải chỉ có một, hai chiếc xe không kính, có cả một tiểu đội ấy chứ. Anh em lính lái xe chúng tôi thân nhau lắm, gặp nhau trên đường chúng tôi thản nhiên bắt tay qua cửa kính đã vỡ: “Chào đồng chí”, “Đồng chí dạo này khỏe không?”,… Đường còn dài, cũng có lúc phải nghỉ ngơi, phải ăn uống, cũng phải cho xe nguội máy nữa. Chúng tôi mỗi người một việc, đào bếp Hoàng Cầm, kiếm củi, nấu cơm, đến lúc ngồi ăn cùng mâm chung bát, chung đũa thế là như một gia đình. Nghỉ ngơi cũng chẳng có gì khó với người lính lái xe, an toàn nhất là mắc võng ngủ trên cây, giữa đường xe chạy. Càng tiếp tục đi tôi càng thấy trời xanh, càng thấy niềm tin và hi vọng đang ở ngay trước mắt. Trải qua bom đạn đường dài, dẫu cho chiếc xe không kính, không đèn, không mui, thùng xe xước chằng chịt thì những chiếc xe và người lính lái xe vẫn cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Xe dù thiếu thốn đủ thứ nhưng vẫn chạy bon bon trên đường bởi vì trong xe có trái tim người lính, một trái tim hướng về miền Nam, hướng về hòa bình và độc lập dân tộc.
Đã bao nhiêu năm trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ như in những người đồng đội lái xe cùng mình, nhớ từng chiếc xe không kính. Năm tháng gian khó ấy đã qua đi, có cả niềm vui và nỗi buồn. Thật không dễ dàng để có được hòa bình, tự do như ngày hôm nay. Bởi vậy, tôi mong rằng thế hệ trẻ ý thức được điều đó và cố gắng gìn giữ, bảo vệ độc lập của dân tộc.
3. Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính, mẫu 3 (Chuẩn)
Tôi từng là một người lính lái xe, tham gia chiến đấu ở tuyến đường Trường Sơn những năm tháng kháng chiến chống Mĩ. Đến bây giờ ngồi nghĩ lại năm tháng hào hùng ngày xưa, tôi lại thèm được ngồi vào buồng lái và lái những chiếc xe không kính đi giữa rừng mưa bom, đạn lạc.
Nhận nhiệm vụ lái xe chở hàng hóa nhu yếu phẩm ra tiền tuyến miền Nam, tôi ý thức được đây là nhiệm vụ hết sức quan trọng. Cùng chung nhiệm vụ đó với tôi còn có rất nhiều người và chúng tôi được gọi là “Tiểu đội xe không kính”. Sở dĩ có cái tên ấy là bởi chúng tôi là lính lái xe, lái những chiếc xe không có kính, mà vì sao không có kính thì đơn giản là vì bom giật, bom rung kinh khủng quá, kính vỡ đi rồi. Ai bảo không có kính thì không lái được xe, thời ấy xe chỉ cần có máy móc hoạt động, có người lái là có thể vận chuyển mọi thứ.
Ngồi trong buồng lái như ngồi ngoài trời, thoáng đãng và ung dung, tự dưng tôi lại thấy nếu có kính cũng chỉ thêm phiền. Xe có kính thì lúc mờ, lúc bẩn phải lau, phải gạt. Không có kính thì chúng tôi như được hòa mình vào cảnh vật trên đường, cảm giác lái xe chân thật và sinh động biết bao nhiêu. Tôi cứ thế nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng về phía trước. Những cơn gió, ánh sao trời, những cánh chim và con đường, tất cả như ùa vào buồng lái.
Mặc dù xe không kính rất bụi, phun bạc cả tóc nhưng chẳng hề gì, mặt có lấm lem cũng là cái hay để mua vui cho mọi người. Có anh bạn đùa rằng: “Bụi phun tóc trắng như người già”. Cả đám cười ầm lên. Châm điếu thuốc, nhìn nhau cười, ấy là niềm vui suốt đường dài của người lính lái xe. Lái xe không có kính, chúng tôi lái với thái độ bất cần, mưa nắng mặc kệ, quần áo ướt rồi gió thổi quần áo lại khô, xe cứ đi chẳng cần dừng, có vậy mới sớm vào được miền Nam. Chúng tôi lái những chiếc xe từ trong bom rơi, như đi ra khỏi ranh giới sinh tử, nhìn thấy bè bạn đều vui phấn khởi nhưng cũng chẳng kịp câu chuyện, cái ôm mà chỉ vội bắt tay nhau qua cửa kính xe đã vỡ: “Chúc đồng chí lên đường thuận lợi!”. Lúc nghỉ chân nạp nhiên liệu cho xe, anh em lái xe lại cùng nhau nhóm bếp, nổi lửa nấu cơm. Chung bát, chung đũa, chúng tôi coi nhau như một gia đình, tự nhắc mình chỉ nghỉ một chút thôi rồi lại lên đường vì miền Nam đang chờ đợi. Thế rồi những chiếc xe không kính đâu chỉ thiếu kính, còn không có đèn, không có mui xe, thùng xe còn xước. Ấy vậy mà xe vẫn cùng những người lính hướng về miền Nam và chạy.
Phải thừa nhận rằng, trái tim, ý chí và hy vọng của những người lính lái xe chúng tôi khi ấy chỉ một lòng hướng về miền Nam, chỉ cần chúng tôi còn sống, xe vẫn còn tiếp tục đi. Nhớ lắm những người đồng đội, những chiếc xe không kính thân thương…
——————HẾT—————-
https://thuthuat.taimienphi.vn/dong-vai-nguoi-linh-lai-xe-ke-lai-bai-tho-ve-tieu-doi-xe-khong-kinh-69342n.aspx Để rèn luyện tốt hơn kĩ năng phân tích hình ảnh đặc sắc trong bài thơ, giọng điệu và ngôn ngữ của bài thơ, các em có thể tham khảo một số bài văn sau: Phân tích khổ 1 2 Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Phân tích hình ảnh người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Phân tích chất thơ trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Phân tích khổ 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính.

Xem thêm:  Nội dung bộ chuẩn phát triển trẻ em năm tuổi

#Đóng #vai #người #lính #lái #kể #lại #Bài #thơ #về #tiểu #đội #không #kính

Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính không chỉ giúp các em nhớ lại những nội dung đặc sắc của bài thơ mà qua đó còn cảm nhận được tinh thần lạc quan, dũng cảm của những người lính và diện mạo độc đáo của những chiếc xe không kính.
Đề bài: Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính
Mục lục bài viết:1. Dàn ý2. Bài mẫu số 13. Bài mẫu số 24. Bài mẫu số 3

Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính
I. Dàn ý Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Chuẩn)
1. Mở bài
Đóng vai một người lính lái xe để kể lại câu chuyện.
2. Thân bài
– Kể về những chiếc xe không kính đặc biệt trên chiến trường.+ Hình ảnh chiếc xe độc đáo: xe không kính, không đèn, không có mui xe, thùng xe xước.+ Nguyên nhân chính là do bom giật, bom rung làm kính vỡ.=> Sự tàn phá của chiến tranh.
– Nhớ lại những năm tháng chiến đấu trên chiến trường khốc liệt.+ Những khó khăn, gian khổ khi xe không có kính.+ Cách những người lính đối diện với khó khăn.+ Tình đồng chí, đồng đội thắm thiết giữa những người lính lái xe.+ Mục đích, lí tưởng chiến đấu cao đẹp của những người lính.
3. Kết bài
Nêu cảm xúc, suy tư về năm tháng gian khó ở chiến trường.
II. Bài văn mẫu Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính
1. Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính, mẫu 1 (Chuẩn)
Tôi gia nhập quân đội năm 1964, là một người lính lái xe hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn. Thời kì đó nước ta đang kháng chiến chống Mĩ, gian khổ có, hiểm nguy có nhưng chúng tôi cùng những chiếc xe không kính vẫn luôn lạc quan yêu đời và phơi phới niềm tin chiến thắng.
Những chiếc xe của chúng tôi được cài cắm cành lá ngụy trang cẩn thận nhưng tiếc là chúng vẫn bị tàn phá tới nỗi không có tấm kính trước buồng lái. Vốn dĩ xe nào mà chẳng có kính nhưng sự ác liệt ở nơi chiến trường, bom giật, bom rung kính cũng phải vỡ, chẳng chiếc xe nào lành lặn nổi. Cái không vỡ kính thì cũng hỏng đèn, cái không hỏng đèn thì cũng chẳng có mui xe, chằng chịt vết xước. Chiến tranh chính là như thế đấy, nó có sức phá hủy đến khủng khiếp.
Không có kính thì chúng tôi – những người lính phải đối diện với biết bao khó khăn. Khi thì gió thổi cay mắt, ôm thì bụi ào ào xông tới, đứa nào đứa nấy mặt mũi lấm láp, nhem nhuốc. Và thế là chúng tôi gọi đùa nhau là lũ người già. Rồi hôm trời tạnh ráo thì chẳng sao, phải hôm trời mưa, ngồi trong xe cũng có khác ngoài trời là bao. Còn nhớ anh Duật khoa văn xuất khẩu thành thơ:
“Không có kính, ừ thì ướt áoMưa tuôn, mưa xối như ngoài trời”
Rồi cả lũ cứ cười ha ha. Bụi ư? Mưa à? Chúng tôi chẳng quản khó khăn, nhọc nhằn nơi chiến trường. Không có kính cũng có cái hay, ngồi vào buồng lái thoáng đãng, ung dung vừa lái xe vừa ngắm trời ngắm đất, ngắm một cách trực tiếp chân thực nhất. Còn gì tuyệt hơn khi được hòa mình vào thiên nhiên, đất trời. Chẳng bận tâm mưa gió hay nắng cháy, chúng tôi chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ. Dẫu trời có mưa to, gió lớn thì cùng lắm ướt áo như tắm mưa, cũng chẳng cần thay vì ngồi buồng lái chạy thêm trăm cây số gió lùa vào chẳng mấy mà khô.
Những chiếc xe không kính đã tập hợp thành tiểu đội, anh em lái xe trở thành đồng đội của nhau, đi đâu cũng gặp được bạn bè. Chỉ cần một cái bắt tay qua cửa kính vỡ: “Chào đồng chí!” là chúng tôi đã gắn kết với nhau. Thế rồi những lúc nghỉ ngơi, dựng bếp Hoàng Cầm ngay trong rừng, chúng tôi nấu cơm, chung nhau bát đũa, trở thành một gia đình. Mệt quá thì mỗi người một võng mắc lên hai cây cao mà ngủ, chợp mắt một lúc rồi lại bắt đầu đi. Cuộc sống nơi chiến trường là thế, cùng nhau trải qua gian khổ, thiếu thốn, cùng nhau vượt qua mưa bom, bão đạn. Đạn bom có thể phá hủy chiếc xe nhưng không ngăn được bước chân chúng tôi. Còn hơi thở là còn chiến đấu và những chiếc xe vẫn sẽ tiếp tục băng băng trên đường Trường Sơn để vào với miền Nam ruột thịt.
Chính vì tinh thần bất khuất, hiên ngang, kiên cường ấy mà người ta gọi chúng tôi là trái tim của những chiếc xe không kính. Mặc dù thiếu thốn tất cả nhưng chiếc xe không kính vẫn luôn chạy vì cháy tim của nó vẫn sống và tràn đầy nhiệt huyết.
2. Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính, mẫu 2 (Chuẩn)
Suốt dải đường Trường Sơn bom đạn mịt mù, anh em chúng tôi – những người lính lái xe khi đó là những thanh niên trẻ tràn đầy nhiệt huyết và sức trẻ. Hồi đó, với chúng tôi những chiếc xe không kính chính là bạn đường, người đồng hành, chúng tôi không chê ngược lại còn rất trân trọng và lạc quan với những chiếc xe không kính.
Đâu phải những chiếc xe không kính sinh ra đã thế, mà bởi vì bom đạn chiến trường quá ác liệt, từng trận mưa bom đạn dội xuống rung chuyển cả đất trời thì kính của ô tô nào chịu nổi. Với những người lính lái xe như tôi thì kính có cũng được, không có cũng chẳng sao. Chúng tôi càng ung dung tự tại, càng hòa mình với thiên nhiên cây cỏ, được ngắm bầu trời trong xanh cùng những con đường, hoa lá, cỏ cây. Dường như gió lộng, sao trời, cánh chim đều ùa vào buồng lái. Những đêm có sao, tôi lái xe cảm tưởng như mình đang đi giữa bầu trời tự do, cảm giác ấy nó lạ lắm, thật khó mà diễn tả nổi. Chúng tôi, những gã trai tráng cứ hiên ngang, nhìn về phía trước.
Tất nhiên không kính thì tránh sao được bụi, bụi trên đường rừng thì mù mịt rồi, trắng xóa cả tóc. Lại nhớ mấy cậu trai khoa văn, cứ nhìn nhau ôm bụng cười: “Trông tụi mình có khác gì người già không cơ chứ!”. Thế nhưng chẳng cần bận tâm, chẳng cần rửa, những lúc như thế chúng tôi châm điếu thuốc hút phì phèo rồi nhìn mặt nhau lấm bụi mà cười đùa như thế. Mỗi khi lái xe gặp mưa to, các bạn nghĩ chúng tôi phải nghỉ tránh mưa sao? Không hề, càng mưa thì càng chạy, chạy cho mát, và hơn cả là để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. Áo ướt rồi áo lại khô, chỉ cần lái vài trăm cây số gió thổi quần áo tự khô mà chẳng cần giặt, phơi phóng gì cho mệt.
Đâu phải chỉ có một, hai chiếc xe không kính, có cả một tiểu đội ấy chứ. Anh em lính lái xe chúng tôi thân nhau lắm, gặp nhau trên đường chúng tôi thản nhiên bắt tay qua cửa kính đã vỡ: “Chào đồng chí”, “Đồng chí dạo này khỏe không?”,… Đường còn dài, cũng có lúc phải nghỉ ngơi, phải ăn uống, cũng phải cho xe nguội máy nữa. Chúng tôi mỗi người một việc, đào bếp Hoàng Cầm, kiếm củi, nấu cơm, đến lúc ngồi ăn cùng mâm chung bát, chung đũa thế là như một gia đình. Nghỉ ngơi cũng chẳng có gì khó với người lính lái xe, an toàn nhất là mắc võng ngủ trên cây, giữa đường xe chạy. Càng tiếp tục đi tôi càng thấy trời xanh, càng thấy niềm tin và hi vọng đang ở ngay trước mắt. Trải qua bom đạn đường dài, dẫu cho chiếc xe không kính, không đèn, không mui, thùng xe xước chằng chịt thì những chiếc xe và người lính lái xe vẫn cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Xe dù thiếu thốn đủ thứ nhưng vẫn chạy bon bon trên đường bởi vì trong xe có trái tim người lính, một trái tim hướng về miền Nam, hướng về hòa bình và độc lập dân tộc.
Đã bao nhiêu năm trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ như in những người đồng đội lái xe cùng mình, nhớ từng chiếc xe không kính. Năm tháng gian khó ấy đã qua đi, có cả niềm vui và nỗi buồn. Thật không dễ dàng để có được hòa bình, tự do như ngày hôm nay. Bởi vậy, tôi mong rằng thế hệ trẻ ý thức được điều đó và cố gắng gìn giữ, bảo vệ độc lập của dân tộc.
3. Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính, mẫu 3 (Chuẩn)
Tôi từng là một người lính lái xe, tham gia chiến đấu ở tuyến đường Trường Sơn những năm tháng kháng chiến chống Mĩ. Đến bây giờ ngồi nghĩ lại năm tháng hào hùng ngày xưa, tôi lại thèm được ngồi vào buồng lái và lái những chiếc xe không kính đi giữa rừng mưa bom, đạn lạc.
Nhận nhiệm vụ lái xe chở hàng hóa nhu yếu phẩm ra tiền tuyến miền Nam, tôi ý thức được đây là nhiệm vụ hết sức quan trọng. Cùng chung nhiệm vụ đó với tôi còn có rất nhiều người và chúng tôi được gọi là “Tiểu đội xe không kính”. Sở dĩ có cái tên ấy là bởi chúng tôi là lính lái xe, lái những chiếc xe không có kính, mà vì sao không có kính thì đơn giản là vì bom giật, bom rung kinh khủng quá, kính vỡ đi rồi. Ai bảo không có kính thì không lái được xe, thời ấy xe chỉ cần có máy móc hoạt động, có người lái là có thể vận chuyển mọi thứ.
Ngồi trong buồng lái như ngồi ngoài trời, thoáng đãng và ung dung, tự dưng tôi lại thấy nếu có kính cũng chỉ thêm phiền. Xe có kính thì lúc mờ, lúc bẩn phải lau, phải gạt. Không có kính thì chúng tôi như được hòa mình vào cảnh vật trên đường, cảm giác lái xe chân thật và sinh động biết bao nhiêu. Tôi cứ thế nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng về phía trước. Những cơn gió, ánh sao trời, những cánh chim và con đường, tất cả như ùa vào buồng lái.
Mặc dù xe không kính rất bụi, phun bạc cả tóc nhưng chẳng hề gì, mặt có lấm lem cũng là cái hay để mua vui cho mọi người. Có anh bạn đùa rằng: “Bụi phun tóc trắng như người già”. Cả đám cười ầm lên. Châm điếu thuốc, nhìn nhau cười, ấy là niềm vui suốt đường dài của người lính lái xe. Lái xe không có kính, chúng tôi lái với thái độ bất cần, mưa nắng mặc kệ, quần áo ướt rồi gió thổi quần áo lại khô, xe cứ đi chẳng cần dừng, có vậy mới sớm vào được miền Nam. Chúng tôi lái những chiếc xe từ trong bom rơi, như đi ra khỏi ranh giới sinh tử, nhìn thấy bè bạn đều vui phấn khởi nhưng cũng chẳng kịp câu chuyện, cái ôm mà chỉ vội bắt tay nhau qua cửa kính xe đã vỡ: “Chúc đồng chí lên đường thuận lợi!”. Lúc nghỉ chân nạp nhiên liệu cho xe, anh em lái xe lại cùng nhau nhóm bếp, nổi lửa nấu cơm. Chung bát, chung đũa, chúng tôi coi nhau như một gia đình, tự nhắc mình chỉ nghỉ một chút thôi rồi lại lên đường vì miền Nam đang chờ đợi. Thế rồi những chiếc xe không kính đâu chỉ thiếu kính, còn không có đèn, không có mui xe, thùng xe còn xước. Ấy vậy mà xe vẫn cùng những người lính hướng về miền Nam và chạy.
Phải thừa nhận rằng, trái tim, ý chí và hy vọng của những người lính lái xe chúng tôi khi ấy chỉ một lòng hướng về miền Nam, chỉ cần chúng tôi còn sống, xe vẫn còn tiếp tục đi. Nhớ lắm những người đồng đội, những chiếc xe không kính thân thương…
——————HẾT—————-
https://thuthuat.taimienphi.vn/dong-vai-nguoi-linh-lai-xe-ke-lai-bai-tho-ve-tieu-doi-xe-khong-kinh-69342n.aspx Để rèn luyện tốt hơn kĩ năng phân tích hình ảnh đặc sắc trong bài thơ, giọng điệu và ngôn ngữ của bài thơ, các em có thể tham khảo một số bài văn sau: Phân tích khổ 1 2 Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Phân tích hình ảnh người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Phân tích chất thơ trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Phân tích khổ 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính.

Xem thêm:  Số lượng du học sinh Việt Nam tại Trung Quốc

#Đóng #vai #người #lính #lái #kể #lại #Bài #thơ #về #tiểu #đội #không #kính

Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính không chỉ giúp các em nhớ lại những nội dung đặc sắc của bài thơ mà qua đó còn cảm nhận được tinh thần lạc quan, dũng cảm của những người lính và diện mạo độc đáo của những chiếc xe không kính.
Đề bài: Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính
Mục lục bài viết:1. Dàn ý2. Bài mẫu số 13. Bài mẫu số 24. Bài mẫu số 3

Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính
I. Dàn ý Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Chuẩn)
1. Mở bài
Đóng vai một người lính lái xe để kể lại câu chuyện.
2. Thân bài
– Kể về những chiếc xe không kính đặc biệt trên chiến trường.+ Hình ảnh chiếc xe độc đáo: xe không kính, không đèn, không có mui xe, thùng xe xước.+ Nguyên nhân chính là do bom giật, bom rung làm kính vỡ.=> Sự tàn phá của chiến tranh.
– Nhớ lại những năm tháng chiến đấu trên chiến trường khốc liệt.+ Những khó khăn, gian khổ khi xe không có kính.+ Cách những người lính đối diện với khó khăn.+ Tình đồng chí, đồng đội thắm thiết giữa những người lính lái xe.+ Mục đích, lí tưởng chiến đấu cao đẹp của những người lính.
3. Kết bài
Nêu cảm xúc, suy tư về năm tháng gian khó ở chiến trường.
II. Bài văn mẫu Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính
1. Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính, mẫu 1 (Chuẩn)
Tôi gia nhập quân đội năm 1964, là một người lính lái xe hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn. Thời kì đó nước ta đang kháng chiến chống Mĩ, gian khổ có, hiểm nguy có nhưng chúng tôi cùng những chiếc xe không kính vẫn luôn lạc quan yêu đời và phơi phới niềm tin chiến thắng.
Những chiếc xe của chúng tôi được cài cắm cành lá ngụy trang cẩn thận nhưng tiếc là chúng vẫn bị tàn phá tới nỗi không có tấm kính trước buồng lái. Vốn dĩ xe nào mà chẳng có kính nhưng sự ác liệt ở nơi chiến trường, bom giật, bom rung kính cũng phải vỡ, chẳng chiếc xe nào lành lặn nổi. Cái không vỡ kính thì cũng hỏng đèn, cái không hỏng đèn thì cũng chẳng có mui xe, chằng chịt vết xước. Chiến tranh chính là như thế đấy, nó có sức phá hủy đến khủng khiếp.
Không có kính thì chúng tôi – những người lính phải đối diện với biết bao khó khăn. Khi thì gió thổi cay mắt, ôm thì bụi ào ào xông tới, đứa nào đứa nấy mặt mũi lấm láp, nhem nhuốc. Và thế là chúng tôi gọi đùa nhau là lũ người già. Rồi hôm trời tạnh ráo thì chẳng sao, phải hôm trời mưa, ngồi trong xe cũng có khác ngoài trời là bao. Còn nhớ anh Duật khoa văn xuất khẩu thành thơ:
“Không có kính, ừ thì ướt áoMưa tuôn, mưa xối như ngoài trời”
Rồi cả lũ cứ cười ha ha. Bụi ư? Mưa à? Chúng tôi chẳng quản khó khăn, nhọc nhằn nơi chiến trường. Không có kính cũng có cái hay, ngồi vào buồng lái thoáng đãng, ung dung vừa lái xe vừa ngắm trời ngắm đất, ngắm một cách trực tiếp chân thực nhất. Còn gì tuyệt hơn khi được hòa mình vào thiên nhiên, đất trời. Chẳng bận tâm mưa gió hay nắng cháy, chúng tôi chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ. Dẫu trời có mưa to, gió lớn thì cùng lắm ướt áo như tắm mưa, cũng chẳng cần thay vì ngồi buồng lái chạy thêm trăm cây số gió lùa vào chẳng mấy mà khô.
Những chiếc xe không kính đã tập hợp thành tiểu đội, anh em lái xe trở thành đồng đội của nhau, đi đâu cũng gặp được bạn bè. Chỉ cần một cái bắt tay qua cửa kính vỡ: “Chào đồng chí!” là chúng tôi đã gắn kết với nhau. Thế rồi những lúc nghỉ ngơi, dựng bếp Hoàng Cầm ngay trong rừng, chúng tôi nấu cơm, chung nhau bát đũa, trở thành một gia đình. Mệt quá thì mỗi người một võng mắc lên hai cây cao mà ngủ, chợp mắt một lúc rồi lại bắt đầu đi. Cuộc sống nơi chiến trường là thế, cùng nhau trải qua gian khổ, thiếu thốn, cùng nhau vượt qua mưa bom, bão đạn. Đạn bom có thể phá hủy chiếc xe nhưng không ngăn được bước chân chúng tôi. Còn hơi thở là còn chiến đấu và những chiếc xe vẫn sẽ tiếp tục băng băng trên đường Trường Sơn để vào với miền Nam ruột thịt.
Chính vì tinh thần bất khuất, hiên ngang, kiên cường ấy mà người ta gọi chúng tôi là trái tim của những chiếc xe không kính. Mặc dù thiếu thốn tất cả nhưng chiếc xe không kính vẫn luôn chạy vì cháy tim của nó vẫn sống và tràn đầy nhiệt huyết.
2. Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính, mẫu 2 (Chuẩn)
Suốt dải đường Trường Sơn bom đạn mịt mù, anh em chúng tôi – những người lính lái xe khi đó là những thanh niên trẻ tràn đầy nhiệt huyết và sức trẻ. Hồi đó, với chúng tôi những chiếc xe không kính chính là bạn đường, người đồng hành, chúng tôi không chê ngược lại còn rất trân trọng và lạc quan với những chiếc xe không kính.
Đâu phải những chiếc xe không kính sinh ra đã thế, mà bởi vì bom đạn chiến trường quá ác liệt, từng trận mưa bom đạn dội xuống rung chuyển cả đất trời thì kính của ô tô nào chịu nổi. Với những người lính lái xe như tôi thì kính có cũng được, không có cũng chẳng sao. Chúng tôi càng ung dung tự tại, càng hòa mình với thiên nhiên cây cỏ, được ngắm bầu trời trong xanh cùng những con đường, hoa lá, cỏ cây. Dường như gió lộng, sao trời, cánh chim đều ùa vào buồng lái. Những đêm có sao, tôi lái xe cảm tưởng như mình đang đi giữa bầu trời tự do, cảm giác ấy nó lạ lắm, thật khó mà diễn tả nổi. Chúng tôi, những gã trai tráng cứ hiên ngang, nhìn về phía trước.
Tất nhiên không kính thì tránh sao được bụi, bụi trên đường rừng thì mù mịt rồi, trắng xóa cả tóc. Lại nhớ mấy cậu trai khoa văn, cứ nhìn nhau ôm bụng cười: “Trông tụi mình có khác gì người già không cơ chứ!”. Thế nhưng chẳng cần bận tâm, chẳng cần rửa, những lúc như thế chúng tôi châm điếu thuốc hút phì phèo rồi nhìn mặt nhau lấm bụi mà cười đùa như thế. Mỗi khi lái xe gặp mưa to, các bạn nghĩ chúng tôi phải nghỉ tránh mưa sao? Không hề, càng mưa thì càng chạy, chạy cho mát, và hơn cả là để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. Áo ướt rồi áo lại khô, chỉ cần lái vài trăm cây số gió thổi quần áo tự khô mà chẳng cần giặt, phơi phóng gì cho mệt.
Đâu phải chỉ có một, hai chiếc xe không kính, có cả một tiểu đội ấy chứ. Anh em lính lái xe chúng tôi thân nhau lắm, gặp nhau trên đường chúng tôi thản nhiên bắt tay qua cửa kính đã vỡ: “Chào đồng chí”, “Đồng chí dạo này khỏe không?”,… Đường còn dài, cũng có lúc phải nghỉ ngơi, phải ăn uống, cũng phải cho xe nguội máy nữa. Chúng tôi mỗi người một việc, đào bếp Hoàng Cầm, kiếm củi, nấu cơm, đến lúc ngồi ăn cùng mâm chung bát, chung đũa thế là như một gia đình. Nghỉ ngơi cũng chẳng có gì khó với người lính lái xe, an toàn nhất là mắc võng ngủ trên cây, giữa đường xe chạy. Càng tiếp tục đi tôi càng thấy trời xanh, càng thấy niềm tin và hi vọng đang ở ngay trước mắt. Trải qua bom đạn đường dài, dẫu cho chiếc xe không kính, không đèn, không mui, thùng xe xước chằng chịt thì những chiếc xe và người lính lái xe vẫn cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Xe dù thiếu thốn đủ thứ nhưng vẫn chạy bon bon trên đường bởi vì trong xe có trái tim người lính, một trái tim hướng về miền Nam, hướng về hòa bình và độc lập dân tộc.
Đã bao nhiêu năm trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ như in những người đồng đội lái xe cùng mình, nhớ từng chiếc xe không kính. Năm tháng gian khó ấy đã qua đi, có cả niềm vui và nỗi buồn. Thật không dễ dàng để có được hòa bình, tự do như ngày hôm nay. Bởi vậy, tôi mong rằng thế hệ trẻ ý thức được điều đó và cố gắng gìn giữ, bảo vệ độc lập của dân tộc.
3. Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính, mẫu 3 (Chuẩn)
Tôi từng là một người lính lái xe, tham gia chiến đấu ở tuyến đường Trường Sơn những năm tháng kháng chiến chống Mĩ. Đến bây giờ ngồi nghĩ lại năm tháng hào hùng ngày xưa, tôi lại thèm được ngồi vào buồng lái và lái những chiếc xe không kính đi giữa rừng mưa bom, đạn lạc.
Nhận nhiệm vụ lái xe chở hàng hóa nhu yếu phẩm ra tiền tuyến miền Nam, tôi ý thức được đây là nhiệm vụ hết sức quan trọng. Cùng chung nhiệm vụ đó với tôi còn có rất nhiều người và chúng tôi được gọi là “Tiểu đội xe không kính”. Sở dĩ có cái tên ấy là bởi chúng tôi là lính lái xe, lái những chiếc xe không có kính, mà vì sao không có kính thì đơn giản là vì bom giật, bom rung kinh khủng quá, kính vỡ đi rồi. Ai bảo không có kính thì không lái được xe, thời ấy xe chỉ cần có máy móc hoạt động, có người lái là có thể vận chuyển mọi thứ.
Ngồi trong buồng lái như ngồi ngoài trời, thoáng đãng và ung dung, tự dưng tôi lại thấy nếu có kính cũng chỉ thêm phiền. Xe có kính thì lúc mờ, lúc bẩn phải lau, phải gạt. Không có kính thì chúng tôi như được hòa mình vào cảnh vật trên đường, cảm giác lái xe chân thật và sinh động biết bao nhiêu. Tôi cứ thế nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng về phía trước. Những cơn gió, ánh sao trời, những cánh chim và con đường, tất cả như ùa vào buồng lái.
Mặc dù xe không kính rất bụi, phun bạc cả tóc nhưng chẳng hề gì, mặt có lấm lem cũng là cái hay để mua vui cho mọi người. Có anh bạn đùa rằng: “Bụi phun tóc trắng như người già”. Cả đám cười ầm lên. Châm điếu thuốc, nhìn nhau cười, ấy là niềm vui suốt đường dài của người lính lái xe. Lái xe không có kính, chúng tôi lái với thái độ bất cần, mưa nắng mặc kệ, quần áo ướt rồi gió thổi quần áo lại khô, xe cứ đi chẳng cần dừng, có vậy mới sớm vào được miền Nam. Chúng tôi lái những chiếc xe từ trong bom rơi, như đi ra khỏi ranh giới sinh tử, nhìn thấy bè bạn đều vui phấn khởi nhưng cũng chẳng kịp câu chuyện, cái ôm mà chỉ vội bắt tay nhau qua cửa kính xe đã vỡ: “Chúc đồng chí lên đường thuận lợi!”. Lúc nghỉ chân nạp nhiên liệu cho xe, anh em lái xe lại cùng nhau nhóm bếp, nổi lửa nấu cơm. Chung bát, chung đũa, chúng tôi coi nhau như một gia đình, tự nhắc mình chỉ nghỉ một chút thôi rồi lại lên đường vì miền Nam đang chờ đợi. Thế rồi những chiếc xe không kính đâu chỉ thiếu kính, còn không có đèn, không có mui xe, thùng xe còn xước. Ấy vậy mà xe vẫn cùng những người lính hướng về miền Nam và chạy.
Phải thừa nhận rằng, trái tim, ý chí và hy vọng của những người lính lái xe chúng tôi khi ấy chỉ một lòng hướng về miền Nam, chỉ cần chúng tôi còn sống, xe vẫn còn tiếp tục đi. Nhớ lắm những người đồng đội, những chiếc xe không kính thân thương…
——————HẾT—————-
https://thuthuat.taimienphi.vn/dong-vai-nguoi-linh-lai-xe-ke-lai-bai-tho-ve-tieu-doi-xe-khong-kinh-69342n.aspx Để rèn luyện tốt hơn kĩ năng phân tích hình ảnh đặc sắc trong bài thơ, giọng điệu và ngôn ngữ của bài thơ, các em có thể tham khảo một số bài văn sau: Phân tích khổ 1 2 Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Phân tích hình ảnh người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Phân tích chất thơ trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Phân tích khổ 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính.

Back to top button