Chuyện ít biết về tướng Nguyễn Chuông bị bắt ở Điện Biên Phủ

… Tôi không có gì phải xấu hổ hay khó chịu. Chúng tôi không bao giờ mất lòng người và vẫn giữ vững phẩm chất của người chiến sĩ nhân dân trong điều kiện vô cùng hiểm nguy.

Chỉ tiếc khi niềm vui chiến thắng Điện Biên Phủ tràn ngập khắp nơi, chúng ta còn quá nhiều việc phải làm nên không ai nhắc đến hoàn cảnh bi đát của những người lính và những người tù Điện Biên của chúng ta. Nhưng xin kể cho bạn nghe câu chuyện buồn thật bi thương nhưng đầy lạc quan. Nghịch cảnh nhưng vẫn ẩn chứa bóng dáng oai hùng của chiến thắng Điện Biên vĩ đại …

– Tổng Nguyên Chương

Bạn đang xem: Chuyện ít biết về tướng Nguyễn Chương bị bắt ở Điện Biên Phủ

Chân dung Thiếu tướng Nguyễn Chương.

Suy ngẫm về cuộc đời binh nghiệp, cả một đời chiến đấu, tham dự hàng trăm trận đánh, ông vẫn coi giai đoạn 2 của chiến dịch Điện Biên Phủ, trong đó Tiểu đoàn 115, Trung đoàn 165 đóng vai trò là một trong những mũi nhọn chủ lực của cuộc tiến công. , thật ấn tượng và đáng sợ. hầu hết các răng.

Trận tập kích cứ điểm 105 canh giữ phía bắc sân bay Mường Thanh, tiểu đoàn trưởng Nguyễn Chương cho tập hợp đội hình tiểu đoàn, chỉ còn 75 người tạm coi là khỏe mạnh mới được cầm súng! Sau ba ngày đêm bị bao vây, bom và pháo, hai phần ba trong số bảy mươi lăm người bị điếc! Đạn bắn thẳng các loại …

Nhưng quân của Nguyên Chương vẫn cố gắng tiếp cận thành trì. Đánh chiếm pháo đài chỉ huy. Nhưng quân giặc vẫn co ro một góc cố liều chết chiếm lại. Chúng tôi đã đẩy lùi nhiều đợt phản công. Sau đó tiểu đoàn của Nguyễn Chương rơi vào vòng vây. Đó là một buổi sáng ngày 18 tháng 4 năm 1954.

Trong địch đánh ra. Ngoài việc họ đánh. Anh liên lạc vội đặt cái bát lên đầu Nguyên Chương, vội vàng băng lại vì thấy máu ở miệng, mũi, máu ở đầu tai, sợ nhất là trên đầu, não rộng … Khi Nguyên Chương tỉnh lại lên, anh ấy nghe nói tôi vừa bị áp lực và bộ não kia đã bị đồng đội của tôi ném vào!

Lệnh rút tiền trên. Bốn mươi mét giao thông hào là nơi an toàn, nhưng sáu đợt rút lui là sáu đợt thương vong liên tục. Anh gạt nước mắt và nói rằng bốn mươi mét chiến hào ấy đã gắn liền với máu và xác của đồng đội anh! Anh ấy và chú của mình đã liên lạc lần cuối sau khi làm tất cả những gì có thể để hỗ trợ các anh em …

Nhưng quân Pháp tràn lên … Nguyễn Chương đã chết vì sức ép và vết thương ở đùi, nhưng vẫn còn hình ảnh một sĩ quan Pháp ra lệnh truy lùng thương binh của ta. Chính tay mình, anh đã dùng khẩu đại liên lên đạn cho từng người.

Anh nhìn những người đồng đội thân yêu của mình đã bị thương, nhưng vẫn rất vất vả khi trúng đạn súng máy. Nhưng con thú dữ đó như một thứ bệnh hoạn. Hắn ung dung ra tay giết chết! Anh dường như là hiện thân của sự căm thù và sợ hãi kẻ thù bị quân ta dồn vào đường cùng …

Đến lượt mình, Nguyên Chương thoáng nghĩ rằng mình còn quá trẻ nên chết ở tuổi hai mươi lăm. Trận đấu vừa rồi tôi không được tham dự, đau quá, tiếc quá! Rồi không biết trời đất là gì.

Trích hồi ký của anh:

… Khi tôi tỉnh dậy, trời tối đen như mực. Súng vẫn bắn, đại bác vẫn bắn … Tôi không thể biết mình đang ở đâu và tại sao không có ai xung quanh. Rõ ràng là tôi đã bị bắt mà không thấy lính canh? Khát và đói. Tôi cố gắng cử động cánh tay phải của mình. Không, nó đã bị hỏng rồi.

Chân phải của anh cũng bị thương bởi hai viên đạn. Không thể đứng hoặc ngồi. Ngực đau nhức. Mãi sau này, chúng tôi mới biết rằng viên đạn của súng máy đã xuyên vào phổi. Tôi dùng cùi chỏ trái để kéo mông trái. Phải tìm nước và xem có ai xung quanh không.

Sau khi kéo được một đoạn ngắn, tôi thấy một tia sáng le lói. Loay hoay để đến đó nhanh chóng, tôi nhìn thấy con hào dẫn vào hầm. Tôi tiếp tục chui vào hay bên trong có hai dãy giường đầy thương binh Tây. Họ rên rỉ khủng khiếp.

Tôi nhìn quanh thì thấy một chiếc giường trống không có nệm bên cạnh là một cái bàn, trên bàn có một chai nước và một cái bánh trái. Tôi mừng quá, lồm cồm bò tới, tuy rất đau nhưng tôi vẫn vơ lấy chai nước rồi vớ lấy mấy cái bánh quy ăn và trái cây treo quanh mép quần. Ăn uống xong người đỡ mệt hơn. Tôi đã chuẩn bị sẵn một điếu thuốc. Tôi châm một điếu thuốc. Nằm trên giường, suy nghĩ miên man. Tôi không hiểu số phận của mình. Có thể ai đó sẽ gặp tôi sớm thôi …

Nhưng hãy mặc nó. Không sợ, miễn là bạn có thể nằm xuống. Chắc chắn rồi, khi tôi đang ngủ, khi ba bác sĩ quay lại nhìn thấy tôi nằm trên giường của anh ấy, anh ấy đã hét lên … Tôi nghĩ rằng tôi sẽ bỏ qua mẹ anh. Thoải mái chửi bới. Cha của bạn không nói được ngôn ngữ này. Tôi bình tĩnh châm một điếu thuốc và đối mặt với anh ta …

– Trong lòng kẻ thù

Trong trại tù binh, Nguyễn Chương là người có quân hàm cao nhất trong số gần 100 cán bộ, chiến sĩ bị địch bắt. Trước đó, địch và ta đều không biết Nguyên Chương là ai! Nguyên Chương khai tên là Vi Hải, là một quân nhân bình thường.

Nhưng kế hoạch đó đã bị bại lộ! Theo tiết lộ của cán bộ Tiểu đoàn Nguyễn Chương, khi đang ngủ với bạn tù, trong mơ chúng tôi đã hét lên mệnh lệnh và cả … vũ khí của mình.

Xin chào, Lệ Thủy (Lệ Thủy lúc đó là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 165, sau này là Phó Tư lệnh Quân khu 2) đang ở đâu? Anh liền gọi điện cho anh Bé Thiện ở 564 chặn đường tiếp viện vào đúng vị trí để địch áp sát 105 mà không thấy súng của tiểu đoàn 564 …

Bị lộ nên anh phải đảm nhận chức vụ bí thư chi bộ do anh em bầu bạn… Mười tám ngày đêm trong trại giam cũng là thời gian chi bộ quản giáo dưới sự chỉ đạo của Nguyễn Chương đã có nhiều sáng tạo để làm công tác bảo vệ. bảo vệ tù nhân và cải thiện cuộc sống của tù nhân. Lợi dụng tình cảm, sự giác ngộ của tất cả những người đàn ông bị địch bắt về đây làm thuê.

Chính trong lần làm việc này, Nguyễn Chương phát hiện ra một đại đội phó Đại đoàn 320 và 20 đồng chí khác đã được chúng tôi cài vào hàng ngũ những người phiên dịch đã báo tin cho chúng tôi trước đó. quí. Sau này anh không bao giờ gặp lại họ nữa và giá như bây giờ có nhà văn, nhà báo nào khai thác được mảng này thì bức tranh toàn cảnh Điện Biên Phủ sẽ có nhiều điểm sáng!

Rồi câu chuyện về ông cố Tây biết tiếng ta được Pháp cử đi lang thang ở nhà tù để dò xét tù nhân, nhưng bị Nguyễn Chương lừa, vô tình trở thành đường dây cung cấp sữa đường, kẹo, kem cho tù nhân. . tôi!

Rồi chuyện mấy anh lính Ma-rốc và Âu Phi có tình cảm với ta được Nguyễn Chương cử đi làm nhiệm vụ giác ngộ những người tù nói tiếng Pháp, khi ta tấn công đã giúp bọn tù nhanh chóng tẩu thoát.

Nguyên Chương còn tổ chức chọn 4 trung đội mạnh để chờ khi ta tấn công thì cáng cho anh em ốm, bị thương nặng. Hai trung đội còn lại dẫn quân … Và đến sáng ngày 7 tháng 5, mọi kế hoạch diễn ra đúng như ý muốn …

Và rồi gánh trên vai những người dân của tư nhân phục vụ mặt trận Điện Biên, Nguyễn Chương được cáng lên Bệnh viện Nà Sản Sơn La, Yên Bái điều trị dài ngày. Còn lâu hơn sau, anh bị thương khi hành quân vào Thành cổ Quảng Trị cuối năm 1972.

Trong hồ sơ của anh hiện có hai sổ thương binh. Xếp hạng 4/8 trước Pháp và 3/4 trước Mỹ. Tuy nhiên, anh không đổi cuốn sách mà giữ nó làm kỷ niệm …

Tham gia khởi nghĩa cướp chính quyền tại quê hương Tam Nông, Phú Thọ, rồi trải qua nhiều trận chiến đấu, chiến sĩ Nguyễn Chương trở thành tiểu đoàn trưởng Đại đoàn 312 tham dự trận Điện Biên Phủ.

Gần hai mươi năm sau, Nguyên Chương là Sư đoàn trưởng Sư đoàn 312, Quân đoàn I tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử đánh bại Sư đoàn 5 thiện chiến của quân đội Sài Gòn, khiến tướng chỉ huy Lê Nguyên Vỹ phải điêu đứng. tự tử tại trận Bình Dương.

Sau đó, ông ra Bắc, trấn giữ biên giới với tư cách là sư đoàn trưởng, phó tư lệnh Quân khu 2. Thông minh, dũng cảm, mưu lược và thậm chí là… nóng tính, trâng tráo nhưng lại có nhiều tài lẻ.

Gió Đông Lào

Bài viết trên đây, Abcland.Vn đã cập nhật cho bạn thông tin về “Chuyện ít biết về tướng Nguyễn Chuông bị bắt ở Điện Biên Phủ❤️️”. Hy vọng qua bài viết “Chuyện ít biết về tướng Nguyễn Chuông bị bắt ở Điện Biên Phủ” sẽ giúp các bạn đọc có thêm nhiều thông tin về “Chuyện ít biết về tướng Nguyễn Chuông bị bắt ở Điện Biên Phủ [ ❤️️❤️️ ]”.

Bài viết “Chuyện ít biết về tướng Nguyễn Chuông bị bắt ở Điện Biên Phủ” được đăng bởi vào ngày 2022-06-01 21:18:52. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại ABC Land – Kênh thông tin BDS uy tín nhất Việt Nam

Xem thêm:  Gia Định Báo, tờ báo tiếng Việt đầu tiên ở nước ta do ai khởi xướng?
Back to top button