Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế

Bài “Cảm nhận vẻ đẹp của sông Hương trong lòng thành phố Huế” là một trong những bài soạn văn hữu ích giúp các em học sinh đạt điểm cao môn Ngữ Văn lớp 12. Qua bài ôn tập này, các em sẽ hiểu được vẻ đẹp trữ tình của xứ Huế. Sông Hương khi gặp lại thành phố thân yêu.

Chủ đề: Cảm nhận vẻ đẹp của sông Hương khi ở giữa lòng thành phố Huế

Mục lục bài viết:
I. Đề cương chi tiết
II. Bài văn mẫu

Cẩm Nhan có bài Hương xinh đẹp khi ở long thành phố huế.

Cảm nhận vẻ đẹp của sông Hương khi ở giữa lòng thành phố Huế

I. Dàn ý Cảm nhận vẻ đẹp của sông Hương trong lòng thành phố Huế (Chuẩn)

1. Mở bài:

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm và vẻ đẹp của sông Hương trong lòng thành phố Huế.

2. Thân bài:

một. Vài nét về tác giả và tác phẩm:

– Hoàng Phủ Ngọc Tường là nhà văn chiến sĩ có phong cách nghệ thuật độc đáo, có công đưa văn học Việt Nam lên đỉnh cao.
– “Ai đã đặt tên cho dòng sông” là một trong tám tập bút kí hay nhất của Hoàng Phủ Ngọc Tường và được xuất bản lần đầu năm 1986.

b. Cảm nhận về vẻ đẹp của sông Hương khi ở giữa lòng thành phố Huế:

– Dòng sông Hương reo vui giữa bãi biển xanh của ngoại ô Kim Long:
+ Con sông kéo một khúc thẳng êm đềm theo hướng Tây Nam – Đông Bắc, uốn một cánh cung rất hiền hòa về Cồn Hến làm cho dòng sông mềm mại như một lời xin vâng không lời của tình yêu.
+ Sông Hương chỉ thuộc về một thành phố, là niềm tự hào của Huế, người Huế.
+ Sông Hương đánh thức hồn dân tộc, khác hẳn với những dòng sông trong cảnh thấp thoáng sương đêm, ánh đèn thuyền đánh cá của hồn xưa.

– Sông Hương được cảm nhận rất riêng trong sự tìm tòi thú vị của người viết, đó là một chút bâng khuâng, kín đáo của tình yêu.
+ Nhìn bằng con mắt hội họa, sông Hương và các phụ lưu của nó đã tạo nên nét cổ kính của vùng đất Cố đô.
+ Sông Hương như một người tài nữ thổi đàn đêm đêm làm cho Huế đẹp một cách lặng lẽ, kín đáo.

c. Thúc giục:

– Sông Hương về với Huế như một cô gái đã đi nửa đời người, tìm được người mình yêu đích thực.
– Dưới ngòi bút tài tình của Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương được nhìn nhận ở nhiều góc độ khác nhau và mang vẻ đẹp của toàn thành phố.

3. Kết luận:

– Khái quát vẻ đẹp của sông Hương khi ở giữa lòng thành phố Huế.

II. Bài văn mẫu Cảm nhận vẻ đẹp của sông Hương giữa lòng thành phố Huế (Chuẩn)

Nếu sông Đà trong “Người lái đò sông Đà” của Nguyễn Tuân nổi bật với vẻ đẹp dữ dội, hùng vĩ thì sông Hương trong “Ai đã đặt tên cho dòng sông” của Hoàng Phủ Ngọc lại mang vẻ đẹp trữ tình. dịu dàng. Trước khi vào kinh thành Huế, sông Hương đã phải trải qua một hành trình gian nan, thử thách trong nhãn quan tinh tế và lãng mạn của tác giả. Đến thành phố Huế, sông Hương mới thực sự là chính mình và để lại nhiều dấu ấn riêng cho vùng đất Cố đô.

Hoàng Phủ Ngọc Tường là nhà văn hóa Huế chuyên nghiên cứu các đề tài phục vụ lĩnh vực văn học, văn hóa. Ông là một nhà văn chiến sĩ có phong cách nghệ thuật độc đáo và có công đưa nền văn học viết Việt Nam phát triển lên đỉnh cao. “Ai đã đặt tên cho dòng sông” là một trong tám tập bút kí hay nhất của Hoàng Phủ Ngọc Tường và được xuất bản lần đầu năm 1986.

Khi chảy vào thành phố Huế, sông Hương như tìm lại chính mình khi gặp thành phố thân yêu, nó reo vui giữa những bãi biển xanh của vùng ngoại ô Kim Long. Dòng sông “vẽ một đường thẳng êm đềm theo hướng Tây Nam – Đông Bắc”, “uốn một cánh cung thật hiền hòa về Cồn Hến khiến dòng sông dịu lại” như một lời “xin vâng” không thành lời của tình yêu. yêu và quý. Sông Hương chỉ thuộc về một thành phố, nó là niềm tự hào của Huế và người dân Huế bởi nó mang một nét riêng mà không con sông nào có được. Sông Hương đánh thức hồn dân tộc, nó khác hẳn với những dòng sông khác ở cảnh “long lanh sương đêm, ánh lửa thuyền chài một thuở thiên cổ”. Sông Hương êm đềm vì ở đó có hình ảnh những con người đang sinh sống. Sông Hương chảy “thật chậm, thật chậm” như không muốn rời xa thành phố thân yêu, để lại một mặt hồ yên ả. Khi chảy giữa lòng thành phố Huế, nó còn mang một “giai điệu chậm rãi dành riêng cho Huế”, nó “ngập ngừng như muốn đi rồi ở lại”.

Không chỉ nhẹ nhàng như một giai điệu “slow” đầy cảm xúc, sông Hương còn được cảm nhận rất riêng trong sự khám phá thú vị của nhà văn. Sông Hương và các phụ lưu của nó đã tạo nên nét cổ kính của cố đô bởi những cành đào chở nước của sông Hương “tỏa khắp phố với cây đa, cây cổng”. Sông Hương như một người tài nữ đánh đàn về đêm khiến nhà thơ liên tưởng đến cảnh ngồi trên thuyền lênh đênh, nghe ca Huế trên sông lấp lánh ánh trăng bởi nhà văn đã không ít lần hụt hẫng khi nghe qua. . Ca nhạc Huế vào ban ngày. Sông Hương chảy vào thành phố bỗng làm cho Huế đẹp một cách lặng lẽ, kín đáo bởi sông Hương là dòng sông của nhạc, của thơ, của lịch sử và nó gắn liền với vẻ đẹp của con người xứ Huế.

Sông Hương về với Huế như một cô gái đã đi nửa đời người, tìm được người yêu đích thực nên có chút e dè, dè dặt của một cô gái đang yêu. Dưới ngòi bút tài tình của Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương được nhìn nhận ở nhiều góc độ khác nhau và mang vẻ đẹp của toàn thành phố rất thơ mộng, trữ tình.

Qua cảm nhận tinh tế và sâu sắc của Hoàng Phủ Ngọc Tường, ta thấy sông Hương đã được tiếp cận và miêu tả dưới nhiều góc độ khác nhau khi chảy vào thành phố Huế. Có thể thấy, sông Hương chính là đối tượng để tác giả gửi gắm tình cảm của mình với người dân xứ Huế. Chắc hẳn người viết phải rất yêu thiên nhiên và con người nơi đây mới có những cảm nhận vô cùng tinh tế và sâu sắc đến vậy.

——KẾT THÚC——

https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-ve-dep-song-huong-khi-o-trong-long-thanh-pho-hue-69616n.aspx
Trên đây là bài Cảm nhận vẻ đẹp của sông Hương khi ở giữa lòng thành phố Huế. Để giúp các em nâng cao kiến ​​thức, mời các em tham khảo các bài viết sau: Vẻ đẹp của dòng sông Hương ở thượng nguồn mà em cảm nhận được qua bài văn Ai đã đặt tên cho dòng sông; Phân tích hành trình đi tìm vẻ đẹp của sông Hương nơi đầu nguồn trong đoạn trích Ai đã đặt tên cho dòng sông, Phân tích vẻ đẹp của sông Hương trong bài văn Ai đã đặt tên cho dòng sôngHình tượng sông Hương trong tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông.

Nội dung trên đây,admin Abcland.Vn đã tổng hợp và gửi tới bạn đọc chi tiết về chủ đề “Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế❤️️”. Admin hy vọng bài viết chúng tôi chia sẻ về “Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế” sẽ giúp có nhiều thông tin hơn về “Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế [ ❤️️❤️️ ]”. Hãy đóng góp ý kiến để abcland.vn biên soạn bài viết chất lượng hơn về “Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế” bạn nhé.

Xem thêm:  {5 Nước Đức trở thành một đống hoang tàn

Bài viết “Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế” được đăng bởi vào ngày 2022-05-14 07:13:48. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại ABC Land – Kênh thông tin BDS uy tín nhất Việt Nam

Xem thêm về Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế
#Cảm #nhận #vẻ #đẹp #sông #Hương #khi #ở #trong #lòng #thành #phố #Huế

Bài Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế là một trong những bài văn hữu ích giúp các em đạt điểm cao môn Ngữ văn lớp 12. Qua bài cảm nhận này, các em sẽ hiểu được vẻ đẹp trữ tình của con sông Hương khi được gặp lại thành phố thân yêu.
Đề bài: Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế
I. Dàn ý Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu về tác giả, tác phẩm và vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế.
2. Thân bài:
a. Trình bày khái quát về tác giả, tác phẩm:
– Hoàng Phủ Ngọc Tường là nhà văn chiến sĩ có phong cách nghệ thuật độc đáo và là người có công đưa thể kí Việt Nam phát triển lên đến đỉnh cao.– “Ai đã đặt tên cho dòng sông” là một trong tám bài kí xuất sắc nhất của Hoàng Phủ Ngọc Tường và được xuất bản lần đầu năm 1986.
b. Cảm nhận về vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế:
– Sông Hương vui hẳn lên giữa những bãi xanh biếc của vùng ngoại ô Kim Long:+ Dòng sông kéo một nét thẳng thực yên tâm theo hương Tây Nam – Đông Bắc, tự uốn một cánh cung rất nhẹ nhàng sang đến Cồn Hến khiến dòng sông mềm hẳn đi như một tiếng vâng không nói ra của tình yêu.+ Sông Hương duy nhất thuộc về một thành phố, là niềm tự hào của xứ Huế, con người Huế.+ Sông Hương đánh thức được linh hồn dân tộc, khác hẳn với các dòng sông ở cảnh lập lòe trong sương đêm những ánh lửa thuyền chài của một linh hồn mô tê xưa cũ.
– Sông Hương được cảm nhận rất riêng trong sự tìm tòi thú vị của nhà văn, nó có chút lẳng lơ, kín đáo của tình yêu .+ Nhìn bằng con mắt hội họa, sông Hương và những chi lưu của nó đã tạo nên những nét cổ kính của cố đô.+ Sông Hương như người tài nữ đánh đàn lúc đêm khuya, làm cho Huế đẹp một cách trầm lặng và kín đáo.
c. Đánh giá:
– Sông Hương về với Huế giống như người con gái đi được nửa cuộc đời và tìm được tình nhân đích thực.– Dưới ngòi bút điêu luyện của Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương được nhìn nhận ở nhiều phương diện khác nhau và mang vẻ đẹp của toàn thành phố.
3. Kết bài:
– Khái quát lại vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế.
II. Bài văn mẫu Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế (Chuẩn)
Nếu như sông Đà trong “Người lái đò sông Đà” của Nguyễn Tuân nổi bật với vẻ đẹp hung bạo, hùng vĩ thì sông Hương trong “Ai đã đặt tên cho dòng sông” của Hoàng Phủ Ngọc lại mang một vẻ đẹp trữ tình, dịu dàng. Trước khi vào với thành phố Huế, sông Hương đã phải trải qua một hành trình đầy gian truân và thử thách trong cái nhìn tinh tế và lãng mạn của tác giả. Khi đến với thành phố Huế, sông Hương thực sự đã được là chính mình và để lại nhiều dấu ấn riêng biệt cho cố đô.
Hoàng Phủ Ngọc Tường là một nhà văn hóa xứ Huế trong việc khảo cứu các đối tượng để phục vụ các lĩnh vực văn học, văn hóa. Ông là nhà văn chiến sĩ có phong cách nghệ thuật độc đáo và là người có công đưa thể kí Việt Nam phát triển lên đến đỉnh cao. “Ai đã đặt tên cho dòng sông” là một trong tám bài kí xuất sắc nhất của Hoàng Phủ Ngọc Tường và được xuất bản lần đầu năm 1986.
Khi chảy vào thành phố Huế, sông Hương như tìm thấy mình khi gặp thành phố thân yêu, nó vui hẳn lên giữa những bãi xanh biếc của vùng ngoại ô Kim Long. Dòng sông “kéo một nét thẳng thực yên tâm theo hương Tây Nam – Đông Bắc”, tự “uốn một cánh cung rất nhẹ nhàng sang đến Cồn Hến khiến dòng sông mềm hẳn đi” như một tiếng “vâng” không nói ra của tình yêu. Sông Hương duy nhất thuộc về một thành phố, nó là niềm tự hào của xứ Huế và của con người Huế bởi nó đem một nét đặc trưng riêng mà không dòng sông nào có được. Sông Hương đánh thức được linh hồn dân tộc, nó khác hẳn với các dòng sông khác ở cảnh lập “lòe trong sương đêm những ánh lửa thuyền chài của một linh hồn mô tê xưa cũ”. Sông Hương thật yên bình là bởi ở đó còn có hình ảnh của những con người mưu sinh. Sông Hương trôi đi “chậm, thực chậm” như không muốn rời khỏi thành phố yêu quý để lại một mặt hồ yên tĩnh. Khi chảy trong lòng thành phố Huế, nó còn đem đến “điệu slow tình cảm dành riêng cho Huế”, nó “ngập ngừng như muốn đi muốn ở”.
Không chỉ nhẹ nhàng như một điệu “slow” tình cảm, sông Hương còn được cảm nhận rất riêng trong sự tìm tòi thú vị của nhà văn. Sông Hương và những chi lưu của nó đã tạo nên những nét cổ kính của cố đô bởi những nhánh sông đào mang nước của sông Hương “tỏa đi khắp phố thị với những cây đa, cây cửa”. Sông Hương như người tài nữ đánh đàn lúc đêm khuya, khiến cho nhà thơ có những liên tưởng đến với cảnh được ngồi trên thuyền lênh đênh, nghe ca Huế trên dòng sông lấp lánh ánh trăng bởi nhà văn đã nhiều lần thất vọng khi nghe nhạc Huế giữa ban ngày. Sông Hương chảy vào thành phố bỗng làm cho Huế đẹp một cách trầm lặng và kín đáo bởi sông Hương là dòng sông của âm nhạc, của thơ ca, của lịch sử và nó gắn liền với vẻ đẹp của con người xứ Huế.
Sông Hương về với Huế như người con gái đi được nửa cuộc đời và tìm được tình nhân đích thực của mình cho nên nó có chút e thẹn và kín đáo của người con gái đang yêu. Dưới ngòi bút điêu luyện của Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương được nhìn nhận ở nhiều phương diện khác nhau và mang vẻ đẹp của toàn thành phố rất đỗi thơ mộng, trữ tình.
Qua những cảm nhận tinh tế và sâu sắc của Hoàng Phủ Ngọc Tường ta có thể thấy sông Hương đã được tiếp cận và miêu tả ở nhiều góc độ khác nhau khi chảy vào trong thành phố Huế. Có thể thấy, sông Hương chính là đối tượng để tác giả bộc lộ tâm tình với con người xứ Huế. Chắc hẳn, nhà văn phải yêu thiên nhiên và con người nơi đây lắm thì mới có được những cảm nhận vô cùng tinh tế và sâu sắc như vậy.
—————-HẾT—————-
https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-ve-dep-song-huong-khi-o-trong-long-thanh-pho-hue-69616n.aspx Trên đây là bài Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế. Để giúp các em nâng cao vốn hiểu biết của mình thì mời các em cùng tham khảo thêm những bài viết sau: Vẻ đẹp của con sông Hương ở thượng nguồn mà em cảm nhận được qua bài tùy bút Ai đã đặt tên cho dòng sông; Phân tích hành trình đi tìm vẻ đẹp của sông Hương nơi đầu nguồn trong đoạn trích Ai đã đặt tên cho dòng sông, Phân tích vẻ đẹp của con sông Hương trong bài kí Ai đã đặt tên cho dòng sông, Hình tượng sông Hương trong tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông.

Xem thêm:  Đề bài: Ghi lại những cảm nghĩ chân thực của anh (chị) về thiên nhiên và đời sống của con người trong thời khắc chuyển mùa

#Cảm #nhận #vẻ #đẹp #sông #Hương #khi #ở #trong #lòng #thành #phố #Huế

Bài Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế là một trong những bài văn hữu ích giúp các em đạt điểm cao môn Ngữ văn lớp 12. Qua bài cảm nhận này, các em sẽ hiểu được vẻ đẹp trữ tình của con sông Hương khi được gặp lại thành phố thân yêu.
Đề bài: Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế
I. Dàn ý Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu về tác giả, tác phẩm và vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế.
2. Thân bài:
a. Trình bày khái quát về tác giả, tác phẩm:
– Hoàng Phủ Ngọc Tường là nhà văn chiến sĩ có phong cách nghệ thuật độc đáo và là người có công đưa thể kí Việt Nam phát triển lên đến đỉnh cao.– “Ai đã đặt tên cho dòng sông” là một trong tám bài kí xuất sắc nhất của Hoàng Phủ Ngọc Tường và được xuất bản lần đầu năm 1986.
b. Cảm nhận về vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế:
– Sông Hương vui hẳn lên giữa những bãi xanh biếc của vùng ngoại ô Kim Long:+ Dòng sông kéo một nét thẳng thực yên tâm theo hương Tây Nam – Đông Bắc, tự uốn một cánh cung rất nhẹ nhàng sang đến Cồn Hến khiến dòng sông mềm hẳn đi như một tiếng vâng không nói ra của tình yêu.+ Sông Hương duy nhất thuộc về một thành phố, là niềm tự hào của xứ Huế, con người Huế.+ Sông Hương đánh thức được linh hồn dân tộc, khác hẳn với các dòng sông ở cảnh lập lòe trong sương đêm những ánh lửa thuyền chài của một linh hồn mô tê xưa cũ.
– Sông Hương được cảm nhận rất riêng trong sự tìm tòi thú vị của nhà văn, nó có chút lẳng lơ, kín đáo của tình yêu .+ Nhìn bằng con mắt hội họa, sông Hương và những chi lưu của nó đã tạo nên những nét cổ kính của cố đô.+ Sông Hương như người tài nữ đánh đàn lúc đêm khuya, làm cho Huế đẹp một cách trầm lặng và kín đáo.
c. Đánh giá:
– Sông Hương về với Huế giống như người con gái đi được nửa cuộc đời và tìm được tình nhân đích thực.– Dưới ngòi bút điêu luyện của Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương được nhìn nhận ở nhiều phương diện khác nhau và mang vẻ đẹp của toàn thành phố.
3. Kết bài:
– Khái quát lại vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế.
II. Bài văn mẫu Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế (Chuẩn)
Nếu như sông Đà trong “Người lái đò sông Đà” của Nguyễn Tuân nổi bật với vẻ đẹp hung bạo, hùng vĩ thì sông Hương trong “Ai đã đặt tên cho dòng sông” của Hoàng Phủ Ngọc lại mang một vẻ đẹp trữ tình, dịu dàng. Trước khi vào với thành phố Huế, sông Hương đã phải trải qua một hành trình đầy gian truân và thử thách trong cái nhìn tinh tế và lãng mạn của tác giả. Khi đến với thành phố Huế, sông Hương thực sự đã được là chính mình và để lại nhiều dấu ấn riêng biệt cho cố đô.
Hoàng Phủ Ngọc Tường là một nhà văn hóa xứ Huế trong việc khảo cứu các đối tượng để phục vụ các lĩnh vực văn học, văn hóa. Ông là nhà văn chiến sĩ có phong cách nghệ thuật độc đáo và là người có công đưa thể kí Việt Nam phát triển lên đến đỉnh cao. “Ai đã đặt tên cho dòng sông” là một trong tám bài kí xuất sắc nhất của Hoàng Phủ Ngọc Tường và được xuất bản lần đầu năm 1986.
Khi chảy vào thành phố Huế, sông Hương như tìm thấy mình khi gặp thành phố thân yêu, nó vui hẳn lên giữa những bãi xanh biếc của vùng ngoại ô Kim Long. Dòng sông “kéo một nét thẳng thực yên tâm theo hương Tây Nam – Đông Bắc”, tự “uốn một cánh cung rất nhẹ nhàng sang đến Cồn Hến khiến dòng sông mềm hẳn đi” như một tiếng “vâng” không nói ra của tình yêu. Sông Hương duy nhất thuộc về một thành phố, nó là niềm tự hào của xứ Huế và của con người Huế bởi nó đem một nét đặc trưng riêng mà không dòng sông nào có được. Sông Hương đánh thức được linh hồn dân tộc, nó khác hẳn với các dòng sông khác ở cảnh lập “lòe trong sương đêm những ánh lửa thuyền chài của một linh hồn mô tê xưa cũ”. Sông Hương thật yên bình là bởi ở đó còn có hình ảnh của những con người mưu sinh. Sông Hương trôi đi “chậm, thực chậm” như không muốn rời khỏi thành phố yêu quý để lại một mặt hồ yên tĩnh. Khi chảy trong lòng thành phố Huế, nó còn đem đến “điệu slow tình cảm dành riêng cho Huế”, nó “ngập ngừng như muốn đi muốn ở”.
Không chỉ nhẹ nhàng như một điệu “slow” tình cảm, sông Hương còn được cảm nhận rất riêng trong sự tìm tòi thú vị của nhà văn. Sông Hương và những chi lưu của nó đã tạo nên những nét cổ kính của cố đô bởi những nhánh sông đào mang nước của sông Hương “tỏa đi khắp phố thị với những cây đa, cây cửa”. Sông Hương như người tài nữ đánh đàn lúc đêm khuya, khiến cho nhà thơ có những liên tưởng đến với cảnh được ngồi trên thuyền lênh đênh, nghe ca Huế trên dòng sông lấp lánh ánh trăng bởi nhà văn đã nhiều lần thất vọng khi nghe nhạc Huế giữa ban ngày. Sông Hương chảy vào thành phố bỗng làm cho Huế đẹp một cách trầm lặng và kín đáo bởi sông Hương là dòng sông của âm nhạc, của thơ ca, của lịch sử và nó gắn liền với vẻ đẹp của con người xứ Huế.
Sông Hương về với Huế như người con gái đi được nửa cuộc đời và tìm được tình nhân đích thực của mình cho nên nó có chút e thẹn và kín đáo của người con gái đang yêu. Dưới ngòi bút điêu luyện của Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương được nhìn nhận ở nhiều phương diện khác nhau và mang vẻ đẹp của toàn thành phố rất đỗi thơ mộng, trữ tình.
Qua những cảm nhận tinh tế và sâu sắc của Hoàng Phủ Ngọc Tường ta có thể thấy sông Hương đã được tiếp cận và miêu tả ở nhiều góc độ khác nhau khi chảy vào trong thành phố Huế. Có thể thấy, sông Hương chính là đối tượng để tác giả bộc lộ tâm tình với con người xứ Huế. Chắc hẳn, nhà văn phải yêu thiên nhiên và con người nơi đây lắm thì mới có được những cảm nhận vô cùng tinh tế và sâu sắc như vậy.
—————-HẾT—————-
https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-ve-dep-song-huong-khi-o-trong-long-thanh-pho-hue-69616n.aspx Trên đây là bài Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế. Để giúp các em nâng cao vốn hiểu biết của mình thì mời các em cùng tham khảo thêm những bài viết sau: Vẻ đẹp của con sông Hương ở thượng nguồn mà em cảm nhận được qua bài tùy bút Ai đã đặt tên cho dòng sông; Phân tích hành trình đi tìm vẻ đẹp của sông Hương nơi đầu nguồn trong đoạn trích Ai đã đặt tên cho dòng sông, Phân tích vẻ đẹp của con sông Hương trong bài kí Ai đã đặt tên cho dòng sông, Hình tượng sông Hương trong tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông.

Xem thêm:  Soạn bài Nội dung và hình thức của văn bản văn học, soạn văn lớp 10

#Cảm #nhận #vẻ #đẹp #sông #Hương #khi #ở #trong #lòng #thành #phố #Huế

Bài Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế là một trong những bài văn hữu ích giúp các em đạt điểm cao môn Ngữ văn lớp 12. Qua bài cảm nhận này, các em sẽ hiểu được vẻ đẹp trữ tình của con sông Hương khi được gặp lại thành phố thân yêu.
Đề bài: Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế
I. Dàn ý Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu về tác giả, tác phẩm và vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế.
2. Thân bài:
a. Trình bày khái quát về tác giả, tác phẩm:
– Hoàng Phủ Ngọc Tường là nhà văn chiến sĩ có phong cách nghệ thuật độc đáo và là người có công đưa thể kí Việt Nam phát triển lên đến đỉnh cao.– “Ai đã đặt tên cho dòng sông” là một trong tám bài kí xuất sắc nhất của Hoàng Phủ Ngọc Tường và được xuất bản lần đầu năm 1986.
b. Cảm nhận về vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế:
– Sông Hương vui hẳn lên giữa những bãi xanh biếc của vùng ngoại ô Kim Long:+ Dòng sông kéo một nét thẳng thực yên tâm theo hương Tây Nam – Đông Bắc, tự uốn một cánh cung rất nhẹ nhàng sang đến Cồn Hến khiến dòng sông mềm hẳn đi như một tiếng vâng không nói ra của tình yêu.+ Sông Hương duy nhất thuộc về một thành phố, là niềm tự hào của xứ Huế, con người Huế.+ Sông Hương đánh thức được linh hồn dân tộc, khác hẳn với các dòng sông ở cảnh lập lòe trong sương đêm những ánh lửa thuyền chài của một linh hồn mô tê xưa cũ.
– Sông Hương được cảm nhận rất riêng trong sự tìm tòi thú vị của nhà văn, nó có chút lẳng lơ, kín đáo của tình yêu .+ Nhìn bằng con mắt hội họa, sông Hương và những chi lưu của nó đã tạo nên những nét cổ kính của cố đô.+ Sông Hương như người tài nữ đánh đàn lúc đêm khuya, làm cho Huế đẹp một cách trầm lặng và kín đáo.
c. Đánh giá:
– Sông Hương về với Huế giống như người con gái đi được nửa cuộc đời và tìm được tình nhân đích thực.– Dưới ngòi bút điêu luyện của Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương được nhìn nhận ở nhiều phương diện khác nhau và mang vẻ đẹp của toàn thành phố.
3. Kết bài:
– Khái quát lại vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế.
II. Bài văn mẫu Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế (Chuẩn)
Nếu như sông Đà trong “Người lái đò sông Đà” của Nguyễn Tuân nổi bật với vẻ đẹp hung bạo, hùng vĩ thì sông Hương trong “Ai đã đặt tên cho dòng sông” của Hoàng Phủ Ngọc lại mang một vẻ đẹp trữ tình, dịu dàng. Trước khi vào với thành phố Huế, sông Hương đã phải trải qua một hành trình đầy gian truân và thử thách trong cái nhìn tinh tế và lãng mạn của tác giả. Khi đến với thành phố Huế, sông Hương thực sự đã được là chính mình và để lại nhiều dấu ấn riêng biệt cho cố đô.
Hoàng Phủ Ngọc Tường là một nhà văn hóa xứ Huế trong việc khảo cứu các đối tượng để phục vụ các lĩnh vực văn học, văn hóa. Ông là nhà văn chiến sĩ có phong cách nghệ thuật độc đáo và là người có công đưa thể kí Việt Nam phát triển lên đến đỉnh cao. “Ai đã đặt tên cho dòng sông” là một trong tám bài kí xuất sắc nhất của Hoàng Phủ Ngọc Tường và được xuất bản lần đầu năm 1986.
Khi chảy vào thành phố Huế, sông Hương như tìm thấy mình khi gặp thành phố thân yêu, nó vui hẳn lên giữa những bãi xanh biếc của vùng ngoại ô Kim Long. Dòng sông “kéo một nét thẳng thực yên tâm theo hương Tây Nam – Đông Bắc”, tự “uốn một cánh cung rất nhẹ nhàng sang đến Cồn Hến khiến dòng sông mềm hẳn đi” như một tiếng “vâng” không nói ra của tình yêu. Sông Hương duy nhất thuộc về một thành phố, nó là niềm tự hào của xứ Huế và của con người Huế bởi nó đem một nét đặc trưng riêng mà không dòng sông nào có được. Sông Hương đánh thức được linh hồn dân tộc, nó khác hẳn với các dòng sông khác ở cảnh lập “lòe trong sương đêm những ánh lửa thuyền chài của một linh hồn mô tê xưa cũ”. Sông Hương thật yên bình là bởi ở đó còn có hình ảnh của những con người mưu sinh. Sông Hương trôi đi “chậm, thực chậm” như không muốn rời khỏi thành phố yêu quý để lại một mặt hồ yên tĩnh. Khi chảy trong lòng thành phố Huế, nó còn đem đến “điệu slow tình cảm dành riêng cho Huế”, nó “ngập ngừng như muốn đi muốn ở”.
Không chỉ nhẹ nhàng như một điệu “slow” tình cảm, sông Hương còn được cảm nhận rất riêng trong sự tìm tòi thú vị của nhà văn. Sông Hương và những chi lưu của nó đã tạo nên những nét cổ kính của cố đô bởi những nhánh sông đào mang nước của sông Hương “tỏa đi khắp phố thị với những cây đa, cây cửa”. Sông Hương như người tài nữ đánh đàn lúc đêm khuya, khiến cho nhà thơ có những liên tưởng đến với cảnh được ngồi trên thuyền lênh đênh, nghe ca Huế trên dòng sông lấp lánh ánh trăng bởi nhà văn đã nhiều lần thất vọng khi nghe nhạc Huế giữa ban ngày. Sông Hương chảy vào thành phố bỗng làm cho Huế đẹp một cách trầm lặng và kín đáo bởi sông Hương là dòng sông của âm nhạc, của thơ ca, của lịch sử và nó gắn liền với vẻ đẹp của con người xứ Huế.
Sông Hương về với Huế như người con gái đi được nửa cuộc đời và tìm được tình nhân đích thực của mình cho nên nó có chút e thẹn và kín đáo của người con gái đang yêu. Dưới ngòi bút điêu luyện của Hoàng Phủ Ngọc Tường, sông Hương được nhìn nhận ở nhiều phương diện khác nhau và mang vẻ đẹp của toàn thành phố rất đỗi thơ mộng, trữ tình.
Qua những cảm nhận tinh tế và sâu sắc của Hoàng Phủ Ngọc Tường ta có thể thấy sông Hương đã được tiếp cận và miêu tả ở nhiều góc độ khác nhau khi chảy vào trong thành phố Huế. Có thể thấy, sông Hương chính là đối tượng để tác giả bộc lộ tâm tình với con người xứ Huế. Chắc hẳn, nhà văn phải yêu thiên nhiên và con người nơi đây lắm thì mới có được những cảm nhận vô cùng tinh tế và sâu sắc như vậy.
—————-HẾT—————-
https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-ve-dep-song-huong-khi-o-trong-long-thanh-pho-hue-69616n.aspx Trên đây là bài Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương khi ở trong lòng thành phố Huế. Để giúp các em nâng cao vốn hiểu biết của mình thì mời các em cùng tham khảo thêm những bài viết sau: Vẻ đẹp của con sông Hương ở thượng nguồn mà em cảm nhận được qua bài tùy bút Ai đã đặt tên cho dòng sông; Phân tích hành trình đi tìm vẻ đẹp của sông Hương nơi đầu nguồn trong đoạn trích Ai đã đặt tên cho dòng sông, Phân tích vẻ đẹp của con sông Hương trong bài kí Ai đã đặt tên cho dòng sông, Hình tượng sông Hương trong tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông.

Back to top button