Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ

Bài soạn Cảm nhận về khổ thơ cuối của bài thơ Ông đồ sẽ giúp các em cảm nhận được sự đồng cảm, ngậm ngùi của nhà thơ Vũ Đình Liên với người ông, hay cả với những “cố nhân” đã bị lãng quên khi thời thế đổi thay.

Chủ đề: Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ.

Mục lục bài viết:
I. Đề cương chi tiết
II. Bài văn mẫu

Tôi xin lỗi tôi xin lỗi

Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ.

I. Lập dàn ý Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ (Chuẩn)

1. Mở bài

Giới thiệu bài thơ “Cố nhân” và khổ thơ cuối.

2. Cơ thể

– Sự vắng mặt của ông già:
+ Hình ảnh “hoa đào” xuất hiện ở khổ thơ cuối tạo nên kết cấu đầu cuối tương ứng.
+ Mùa xuân đến theo quy luật của tự nhiên, nhưng “cảnh còn tàn”.
+ Bài thơ “Không thấy cố nhân” tuy ngắn gọn nhưng đã diễn tả đầy đủ cảm xúc bùi ngùi, nhớ nhung của nhà thơ Vũ Đình Liên.
→ Cảnh thiên nhiên vào mùa xuân không còn mang không khí náo nức, náo nhiệt như ở khổ thơ đầu mà thấm đẫm tâm trạng con người là ngậm ngùi, xót xa → Cố nhân bị lãng quên, trở thành “lớp người già”. trước sự đổi thay của thời cuộc và lòng người.

– Niềm thương cảm của nhà thơ đối với ông lão và một “kiếp xưa”:
+ “Người xưa muôn năm”, câu hỏi không hướng đến một đối tượng cụ thể, đây là câu hỏi nhà thơ muốn hỏi mọi người trong xã hội đương thời, thời đại và cũng là sự tự vấn của chính mình. .
+ Câu hỏi tu từ “Hồn nay ở đâu” như tiếng gọi âm vang của tác giả với cố nhân đã tạo nên những giá trị tốt đẹp cho non sông đất nước.
→ Câu hỏi chứa đựng cảm xúc ngậm ngùi cũng như nuối tiếc, day dứt.

3. Kết luận

Cảm nhận chung về nội dung và nghệ thuật của khổ thơ

II. Bài văn mẫu Cảm nhận về khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ (Chuẩn)

“Cố nhân” là một trong những bài thơ hay nhất trong phong trào thơ Mới, bài thơ là nỗi nhớ nhung, thương tiếc của Vũ Đình Liên trước sự lụi tàn của một giá trị văn hóa truyền thống. Đặc biệt, ở khổ cuối của bài thơ, nhà thơ đã thể hiện sự bàng hoàng, tiếc nuối cho những “kiếp người” như cố nhân đã bị sự đổi thay của thời cuộc làm cho lãng quên.

Hình ảnh hoa đào xuất hiện hai lần trong khổ thơ mở đầu và kết thúc bài thơ. Nếu hình ảnh hoa đào ở đầu bài thơ gắn với sự xuất hiện của ông đồ bằng giấy mực, giấy đỏ của chữ Hán thì ở khổ thơ cuối, hoa đào lại gợi lên sự vắng bóng của người xưa cũng như sự suy tàn của Nho giáo. . .

“Năm nay đào lại nở
Không nhìn thấy đồ chơi cũ của anh ấy “

Một mùa xuân nữa lại về theo quy luật của tự nhiên, sắc hoa đào vẫn rực rỡ như xưa. Nhưng “cảnh người tàn”, ông cụ không còn xuất hiện trên con phố quen thuộc ngày nào. Bài thơ “tiễn cố nhân” tuy ngắn nhưng đã lột tả trọn vẹn nỗi niềm bâng khuâng, nhớ nhung của nhà thơ Vũ Đình Liên, hay tâm trạng chung của tất cả người đọc. Cảnh thiên nhiên mùa xuân không còn mang không khí náo nức, xao xuyến như ở khổ thơ đầu mà thấm đẫm tâm trạng con người là nỗi ngậm ngùi, nhớ nhung. Đọc đến đây, chúng ta không tránh khỏi cảm giác hụt ​​hẫng, tiếc thương cho một đời tài hoa đã bị lãng quên. Ông đồ xưa với những nét chữ “rồng bay phượng múa” nay đã bị lãng quên, trở thành “hạng người xưa” trước sự đổi thay của thời thế và lòng người.

Ở hai dòng cuối của bài thơ, nhà thơ trực tiếp bày tỏ niềm thương cảm, xót xa trước sự mai một của văn hóa Đời và Nho:

“Người già muôn năm
Hồn ở đâu bây giờ? “

Thời thế đổi thay, Nho học suy vong, khiến những người hiền tài như ông Tú bị lãng quên như Tú Xương đã từng viết “Có gì sai chữ Nho – Ông Nghè, ông Công cũng dối…”. Trước sự đổi thay vô tình của xã hội, Vũ Đình Liên không tránh khỏi cảm giác chua xót, xót xa. “Người xưa muôn năm”, câu hỏi không hướng đến một đối tượng cụ thể, và có lẽ đây là câu hỏi nhà thơ muốn hỏi mọi người trong xã hội đương thời, hỏi thời đại và cũng là lời của chính mình. vấn đề riêng. Câu hỏi tu từ “Hồn nay ở đâu” như tiếng gọi âm vang của tác giả với cố nhân, những người đã tạo nên những giá trị tốt đẹp cho đất nước, cho đất nước. Câu hỏi chứa đựng cảm xúc ngậm ngùi, thậm chí là ngậm ngùi, day dứt.

Như vậy, trong khổ thơ cuối của bài thơ Ông đồ, nhà thơ Vũ Đình Liên đã thể hiện sự xót thương, tiếc thương cho những người “có tuổi” như ông, cũng là tiếc nuối cho sự tàn phai. của những giá trị văn hóa tốt đẹp đã bị lãng quên. Đoạn thơ đã gợi lên “nỗi buồn ngàn năm”, đánh thức trong mỗi chúng ta những “rung cảm tâm hồn giống nòi” và ý thức giữ gìn, bảo vệ những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc.

——KẾT THÚC——

https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-kho-tho-cuoi-bai-tho-ong-do-69154n.aspx
Để thấy được sự đối lập giữa hình ảnh ông già vui vẻ và kẻ bại trận cũng như nỗi nhớ của nhà thơ Vũ Đình Liên, bên cạnh bài thơ Cảm nghĩ về cố nhân trên đây, các em đừng nên bỏ qua những bài văn mẫu đặc sắc khác như như: Cảm nhận khổ 1 2 bài thơ Ông đồ. của Vũ Đình Liên, Hoàn cảnh sáng tác bài Ông đồ, Phân tích hình tượng ông đồ trong bài thơ Ông đồ.Cảm nhận về bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên.

Nội dung trên đây,admin Abcland.Vn đã tổng hợp và gửi tới bạn đọc chi tiết về chủ đề “Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ❤️️”. Admin hy vọng bài viết chúng tôi chia sẻ về “Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ” sẽ giúp có nhiều thông tin hơn về “Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ [ ❤️️❤️️ ]”. Hãy đóng góp ý kiến để abcland.vn biên soạn bài viết chất lượng hơn về “Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ” bạn nhé.

Xem thêm:  Tập làm văn lớp 2: Viết 4 – 5 câu tả một đồ chơi của em

Bài viết “Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ” được đăng bởi vào ngày 2022-04-25 09:59:48. Cảm ơn bạn đã đọc bài tại ABC Land – Kênh thông tin BDS uy tín nhất Việt Nam

Xem thêm về Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ
#Cảm #nhận #khổ #thơ #cuối #bài #thơ #Ông #đồ

Bài văn Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ sẽ giúp các em cảm nhận được niềm thương cảm, xót xa của nhà thơ Vũ Đình Liên với ông đồ, hay cũng chính là với lớp người “xưa cũ” đã bị lãng quên khi thời thế đổi thay.
Đề bài: Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ
I. Dàn ý Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ (Chuẩn)
1. Mở bài
Giới thiệu về bài thơ “Ông đồ” và khổ thơ cuối.
2. Thân bài
– Sự vắng bóng của ông đồ:+ Hình ảnh “hoa đào” xuất hiện ở khổ thơ cuối tạo kết cấu đầu cuối tương ứng+ Mùa xuân về theo quy luật của tự nhiên, thế nhưng “cảnh còn người mất”.+ Câu thơ “Không thấy ông đồ xưa” ngắn gọn nhưng lại lột tả trọn vẹn cảm xúc bâng khuâng, lưu luyến của nhà thơ Vũ Đình Liên.→ Khung cảnh thiên nhiên mùa xuân không còn mang không khí náo nức, xao xuyến như ở khổ thơ đầu mà nó thấm đượm tâm trạng của con người, đó là nỗi xót thương, nỗi → Ông đồ bị lãng quên, trở thành “lớp người xưa cũ” trước sự đổi thay của thời thế và lòng người.
– Niềm thương cảm của nhà thơ với ông đồ và một “kiếp người xưa cũ”:+ “Những người muôn năm cũ”, câu hỏi không hướng đến một đối tượng cụ thể nào, đây chính là câu hỏi nhà thơ muốn hỏi những người trong xã hội đương thời, hỏi thời đại và cũng là lời tự vấn của chính mình.+ Câu hỏi tu từ “Hồn ở đâu bây giờ” như tiếng gọi đồng vọng của tác giả với ông đồ, những người đã làm nên những giá trị tốt đẹp cho non sông, đất nước.→ Câu hỏi chứa đựng cảm xúc xót xa và cả những ngậm ngùi, day dứt.
3. Kết bài
Cảm nhận chung về nội dung và nghệ thuật của khổ thơ
II. Bài văn mẫu Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ (Chuẩn)
“Ông đồ” là một trong những bài thơ hay nhất trong phong trào thơ Mới, bài thơ là nỗi lòng hoài cổ, tiếc thương của Vũ Đình Liên trước sự phai tàn của một giá trị văn hóa cổ truyền. Đặc biệt, trong khổ thơ cuối của bài, nhà thơ đã bộc lộ được tâm trạng bâng khuâng, tiếc nuối cho những “kiếp người xưa cũ” như ông đồ bị quên lãng bởi sự đổi thay của thời cuộc.
Hình ảnh hoa đào được xuất hiện 2 lần ở khổ thơ mở đầu và kết thúc bài thơ. Nếu như hình ảnh hoa đào ở đầu bài thơ gắn liền với sự xuất hiện của ông đồ bên mực tàu, giấy đỏ thì trong khổ thơ cuối, hoa đào lại gợi ra vắng bóng của ông đồ cũng như sự lụi tàn của nền Nho học.
“Năm nay đào lại nởKhông thấy ông đồ xưa”
Một mùa xuân nữa lại về theo quy luật của tự nhiên, sắc thắm của hoa đào vẫn rực rỡ như vậy. Thế nhưng “cảnh còn người mất”, ông đồ không còn xuất hiện trên phố quen thuộc của ngày nào. Câu thơ “Không thấy ông đồ xưa” ngắn gọn nhưng lại lột tả trọn vẹn cảm xúc bâng khuâng, lưu luyến của nhà thơ Vũ Đình Liên hay cũng chính là tâm trạng chung của tất cả độc giả. Khung cảnh thiên nhiên mùa xuân không còn mang không khí náo nức, xao xuyến như ở khổ thơ đầu mà nó thấm đượm tâm trạng của con người, đó là nỗi xót thương, nỗi niềm hoài cổ. Đọc đến đây, chúng ta không tránh khỏi cảm giác mất mát, tiếc thương cho một kiếp người tài hoa đã bị quên lãng. Ông đồ với những nét chữ “rồng bay phượng múa” nay đã bị lãng quên, trở thành “lớp người xưa cũ” trước sự đổi thay của thời thế và lòng người.
Trong hai câu thơ cuối, nhà thơ trực tiếp bộc lộ niềm thương cảm, xót xa trước sự phai tàn của ông đồ và nền văn hóa Nho học:
“Những người muôn năm cũHồn ở đâu bây giờ?”
Thời thế đổi thay, Nho học lụi tàn khiến cho những con người tài hoa như ông đồ bị quên lãng như Tú Xương từng viết “Thôi có ra gì cái chữ Nho – Ông Nghè, ông Cống cũng nằm co…”. Trước sự đổi thay vô tình của xã hội, Vũ Đình Liên không tránh khỏi cảm giác chua xót, tiếc thương. “Những người muôn năm cũ”, câu hỏi không hướng đến một đối tượng cụ thể nào, và cũng có lẽ rằng đây chính là câu hỏi nhà thơ muốn hỏi những người trong xã hội đương thời, hỏi thời đại và cũng là lời tự vấn của chính mình. Câu hỏi tu từ “Hồn ở đâu bây giờ” như tiếng gọi đồng vọng của tác giả với ông đồ, những người đã làm nên những giá trị tốt đẹp cho non sông, đất nước. Câu hỏi chứa đựng cảm xúc xót xa và cả những ngậm ngùi, day dứt.
Như vậy, trong khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ, nhà thơ Vũ Đình Liên đã thể hiện được tấm lòng trắc ẩn, xót thương cho những lớp người “xưa cũ” như ông đồ, đó còn là sự tiếc nuối trước sự tàn phai của những giá trị văn hóa tốt đẹp đã bị quên lãng. Bài thơ đã gợi ra “mối sầu vạn kỉ”, đánh thức trong mỗi chúng ta những “rung cảm tâm linh của giống nòi” và ý thức gìn giữ, bảo vệ những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc.
—————–HẾT—————-
https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-kho-tho-cuoi-bai-tho-ong-do-69154n.aspx Để thấy được sự đối lập của hình ảnh ông đồ thời đắc ý và khi thất thế cũng như nỗi niềm hoài cổ của nhà thơ Vũ Đình Liên, bên cạnh bài Cảm nhận bài thơ Ông đồ trên đây, các em không nên bỏ qua những bài văn mẫu đặc sắc khác như: Cảm nhận khổ thơ 1 2 bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên, Hoàn cảnh sáng tác bài Ông đồ, Phân tích hình ảnh ông đồ trong bài thơ Ông đồ, Cảm nhận về bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên.

Xem thêm:  Đề kiểm tra 1 tiết Toán 11 Chương 2 Hình học - Đề 15

#Cảm #nhận #khổ #thơ #cuối #bài #thơ #Ông #đồ

Bài văn Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ sẽ giúp các em cảm nhận được niềm thương cảm, xót xa của nhà thơ Vũ Đình Liên với ông đồ, hay cũng chính là với lớp người “xưa cũ” đã bị lãng quên khi thời thế đổi thay.
Đề bài: Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ
I. Dàn ý Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ (Chuẩn)
1. Mở bài
Giới thiệu về bài thơ “Ông đồ” và khổ thơ cuối.
2. Thân bài
– Sự vắng bóng của ông đồ:+ Hình ảnh “hoa đào” xuất hiện ở khổ thơ cuối tạo kết cấu đầu cuối tương ứng+ Mùa xuân về theo quy luật của tự nhiên, thế nhưng “cảnh còn người mất”.+ Câu thơ “Không thấy ông đồ xưa” ngắn gọn nhưng lại lột tả trọn vẹn cảm xúc bâng khuâng, lưu luyến của nhà thơ Vũ Đình Liên.→ Khung cảnh thiên nhiên mùa xuân không còn mang không khí náo nức, xao xuyến như ở khổ thơ đầu mà nó thấm đượm tâm trạng của con người, đó là nỗi xót thương, nỗi → Ông đồ bị lãng quên, trở thành “lớp người xưa cũ” trước sự đổi thay của thời thế và lòng người.
– Niềm thương cảm của nhà thơ với ông đồ và một “kiếp người xưa cũ”:+ “Những người muôn năm cũ”, câu hỏi không hướng đến một đối tượng cụ thể nào, đây chính là câu hỏi nhà thơ muốn hỏi những người trong xã hội đương thời, hỏi thời đại và cũng là lời tự vấn của chính mình.+ Câu hỏi tu từ “Hồn ở đâu bây giờ” như tiếng gọi đồng vọng của tác giả với ông đồ, những người đã làm nên những giá trị tốt đẹp cho non sông, đất nước.→ Câu hỏi chứa đựng cảm xúc xót xa và cả những ngậm ngùi, day dứt.
3. Kết bài
Cảm nhận chung về nội dung và nghệ thuật của khổ thơ
II. Bài văn mẫu Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ (Chuẩn)
“Ông đồ” là một trong những bài thơ hay nhất trong phong trào thơ Mới, bài thơ là nỗi lòng hoài cổ, tiếc thương của Vũ Đình Liên trước sự phai tàn của một giá trị văn hóa cổ truyền. Đặc biệt, trong khổ thơ cuối của bài, nhà thơ đã bộc lộ được tâm trạng bâng khuâng, tiếc nuối cho những “kiếp người xưa cũ” như ông đồ bị quên lãng bởi sự đổi thay của thời cuộc.
Hình ảnh hoa đào được xuất hiện 2 lần ở khổ thơ mở đầu và kết thúc bài thơ. Nếu như hình ảnh hoa đào ở đầu bài thơ gắn liền với sự xuất hiện của ông đồ bên mực tàu, giấy đỏ thì trong khổ thơ cuối, hoa đào lại gợi ra vắng bóng của ông đồ cũng như sự lụi tàn của nền Nho học.
“Năm nay đào lại nởKhông thấy ông đồ xưa”
Một mùa xuân nữa lại về theo quy luật của tự nhiên, sắc thắm của hoa đào vẫn rực rỡ như vậy. Thế nhưng “cảnh còn người mất”, ông đồ không còn xuất hiện trên phố quen thuộc của ngày nào. Câu thơ “Không thấy ông đồ xưa” ngắn gọn nhưng lại lột tả trọn vẹn cảm xúc bâng khuâng, lưu luyến của nhà thơ Vũ Đình Liên hay cũng chính là tâm trạng chung của tất cả độc giả. Khung cảnh thiên nhiên mùa xuân không còn mang không khí náo nức, xao xuyến như ở khổ thơ đầu mà nó thấm đượm tâm trạng của con người, đó là nỗi xót thương, nỗi niềm hoài cổ. Đọc đến đây, chúng ta không tránh khỏi cảm giác mất mát, tiếc thương cho một kiếp người tài hoa đã bị quên lãng. Ông đồ với những nét chữ “rồng bay phượng múa” nay đã bị lãng quên, trở thành “lớp người xưa cũ” trước sự đổi thay của thời thế và lòng người.
Trong hai câu thơ cuối, nhà thơ trực tiếp bộc lộ niềm thương cảm, xót xa trước sự phai tàn của ông đồ và nền văn hóa Nho học:
“Những người muôn năm cũHồn ở đâu bây giờ?”
Thời thế đổi thay, Nho học lụi tàn khiến cho những con người tài hoa như ông đồ bị quên lãng như Tú Xương từng viết “Thôi có ra gì cái chữ Nho – Ông Nghè, ông Cống cũng nằm co…”. Trước sự đổi thay vô tình của xã hội, Vũ Đình Liên không tránh khỏi cảm giác chua xót, tiếc thương. “Những người muôn năm cũ”, câu hỏi không hướng đến một đối tượng cụ thể nào, và cũng có lẽ rằng đây chính là câu hỏi nhà thơ muốn hỏi những người trong xã hội đương thời, hỏi thời đại và cũng là lời tự vấn của chính mình. Câu hỏi tu từ “Hồn ở đâu bây giờ” như tiếng gọi đồng vọng của tác giả với ông đồ, những người đã làm nên những giá trị tốt đẹp cho non sông, đất nước. Câu hỏi chứa đựng cảm xúc xót xa và cả những ngậm ngùi, day dứt.
Như vậy, trong khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ, nhà thơ Vũ Đình Liên đã thể hiện được tấm lòng trắc ẩn, xót thương cho những lớp người “xưa cũ” như ông đồ, đó còn là sự tiếc nuối trước sự tàn phai của những giá trị văn hóa tốt đẹp đã bị quên lãng. Bài thơ đã gợi ra “mối sầu vạn kỉ”, đánh thức trong mỗi chúng ta những “rung cảm tâm linh của giống nòi” và ý thức gìn giữ, bảo vệ những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc.
—————–HẾT—————-
https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-kho-tho-cuoi-bai-tho-ong-do-69154n.aspx Để thấy được sự đối lập của hình ảnh ông đồ thời đắc ý và khi thất thế cũng như nỗi niềm hoài cổ của nhà thơ Vũ Đình Liên, bên cạnh bài Cảm nhận bài thơ Ông đồ trên đây, các em không nên bỏ qua những bài văn mẫu đặc sắc khác như: Cảm nhận khổ thơ 1 2 bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên, Hoàn cảnh sáng tác bài Ông đồ, Phân tích hình ảnh ông đồ trong bài thơ Ông đồ, Cảm nhận về bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên.

Xem thêm:  Tóm tắt Giăng sáng của Nam Cao

#Cảm #nhận #khổ #thơ #cuối #bài #thơ #Ông #đồ

Bài văn Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ sẽ giúp các em cảm nhận được niềm thương cảm, xót xa của nhà thơ Vũ Đình Liên với ông đồ, hay cũng chính là với lớp người “xưa cũ” đã bị lãng quên khi thời thế đổi thay.
Đề bài: Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ
I. Dàn ý Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ (Chuẩn)
1. Mở bài
Giới thiệu về bài thơ “Ông đồ” và khổ thơ cuối.
2. Thân bài
– Sự vắng bóng của ông đồ:+ Hình ảnh “hoa đào” xuất hiện ở khổ thơ cuối tạo kết cấu đầu cuối tương ứng+ Mùa xuân về theo quy luật của tự nhiên, thế nhưng “cảnh còn người mất”.+ Câu thơ “Không thấy ông đồ xưa” ngắn gọn nhưng lại lột tả trọn vẹn cảm xúc bâng khuâng, lưu luyến của nhà thơ Vũ Đình Liên.→ Khung cảnh thiên nhiên mùa xuân không còn mang không khí náo nức, xao xuyến như ở khổ thơ đầu mà nó thấm đượm tâm trạng của con người, đó là nỗi xót thương, nỗi → Ông đồ bị lãng quên, trở thành “lớp người xưa cũ” trước sự đổi thay của thời thế và lòng người.
– Niềm thương cảm của nhà thơ với ông đồ và một “kiếp người xưa cũ”:+ “Những người muôn năm cũ”, câu hỏi không hướng đến một đối tượng cụ thể nào, đây chính là câu hỏi nhà thơ muốn hỏi những người trong xã hội đương thời, hỏi thời đại và cũng là lời tự vấn của chính mình.+ Câu hỏi tu từ “Hồn ở đâu bây giờ” như tiếng gọi đồng vọng của tác giả với ông đồ, những người đã làm nên những giá trị tốt đẹp cho non sông, đất nước.→ Câu hỏi chứa đựng cảm xúc xót xa và cả những ngậm ngùi, day dứt.
3. Kết bài
Cảm nhận chung về nội dung và nghệ thuật của khổ thơ
II. Bài văn mẫu Cảm nhận khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ (Chuẩn)
“Ông đồ” là một trong những bài thơ hay nhất trong phong trào thơ Mới, bài thơ là nỗi lòng hoài cổ, tiếc thương của Vũ Đình Liên trước sự phai tàn của một giá trị văn hóa cổ truyền. Đặc biệt, trong khổ thơ cuối của bài, nhà thơ đã bộc lộ được tâm trạng bâng khuâng, tiếc nuối cho những “kiếp người xưa cũ” như ông đồ bị quên lãng bởi sự đổi thay của thời cuộc.
Hình ảnh hoa đào được xuất hiện 2 lần ở khổ thơ mở đầu và kết thúc bài thơ. Nếu như hình ảnh hoa đào ở đầu bài thơ gắn liền với sự xuất hiện của ông đồ bên mực tàu, giấy đỏ thì trong khổ thơ cuối, hoa đào lại gợi ra vắng bóng của ông đồ cũng như sự lụi tàn của nền Nho học.
“Năm nay đào lại nởKhông thấy ông đồ xưa”
Một mùa xuân nữa lại về theo quy luật của tự nhiên, sắc thắm của hoa đào vẫn rực rỡ như vậy. Thế nhưng “cảnh còn người mất”, ông đồ không còn xuất hiện trên phố quen thuộc của ngày nào. Câu thơ “Không thấy ông đồ xưa” ngắn gọn nhưng lại lột tả trọn vẹn cảm xúc bâng khuâng, lưu luyến của nhà thơ Vũ Đình Liên hay cũng chính là tâm trạng chung của tất cả độc giả. Khung cảnh thiên nhiên mùa xuân không còn mang không khí náo nức, xao xuyến như ở khổ thơ đầu mà nó thấm đượm tâm trạng của con người, đó là nỗi xót thương, nỗi niềm hoài cổ. Đọc đến đây, chúng ta không tránh khỏi cảm giác mất mát, tiếc thương cho một kiếp người tài hoa đã bị quên lãng. Ông đồ với những nét chữ “rồng bay phượng múa” nay đã bị lãng quên, trở thành “lớp người xưa cũ” trước sự đổi thay của thời thế và lòng người.
Trong hai câu thơ cuối, nhà thơ trực tiếp bộc lộ niềm thương cảm, xót xa trước sự phai tàn của ông đồ và nền văn hóa Nho học:
“Những người muôn năm cũHồn ở đâu bây giờ?”
Thời thế đổi thay, Nho học lụi tàn khiến cho những con người tài hoa như ông đồ bị quên lãng như Tú Xương từng viết “Thôi có ra gì cái chữ Nho – Ông Nghè, ông Cống cũng nằm co…”. Trước sự đổi thay vô tình của xã hội, Vũ Đình Liên không tránh khỏi cảm giác chua xót, tiếc thương. “Những người muôn năm cũ”, câu hỏi không hướng đến một đối tượng cụ thể nào, và cũng có lẽ rằng đây chính là câu hỏi nhà thơ muốn hỏi những người trong xã hội đương thời, hỏi thời đại và cũng là lời tự vấn của chính mình. Câu hỏi tu từ “Hồn ở đâu bây giờ” như tiếng gọi đồng vọng của tác giả với ông đồ, những người đã làm nên những giá trị tốt đẹp cho non sông, đất nước. Câu hỏi chứa đựng cảm xúc xót xa và cả những ngậm ngùi, day dứt.
Như vậy, trong khổ thơ cuối bài thơ Ông đồ, nhà thơ Vũ Đình Liên đã thể hiện được tấm lòng trắc ẩn, xót thương cho những lớp người “xưa cũ” như ông đồ, đó còn là sự tiếc nuối trước sự tàn phai của những giá trị văn hóa tốt đẹp đã bị quên lãng. Bài thơ đã gợi ra “mối sầu vạn kỉ”, đánh thức trong mỗi chúng ta những “rung cảm tâm linh của giống nòi” và ý thức gìn giữ, bảo vệ những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc.
—————–HẾT—————-
https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-kho-tho-cuoi-bai-tho-ong-do-69154n.aspx Để thấy được sự đối lập của hình ảnh ông đồ thời đắc ý và khi thất thế cũng như nỗi niềm hoài cổ của nhà thơ Vũ Đình Liên, bên cạnh bài Cảm nhận bài thơ Ông đồ trên đây, các em không nên bỏ qua những bài văn mẫu đặc sắc khác như: Cảm nhận khổ thơ 1 2 bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên, Hoàn cảnh sáng tác bài Ông đồ, Phân tích hình ảnh ông đồ trong bài thơ Ông đồ, Cảm nhận về bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên.

Back to top button