Bí quyết chinh phục điểm cao môn Toán 12

Mục lục nội dung

– Dốt quá, lớp có 30 đứa thì con chị ấy đứng thứ 28.- Có mỗi việc học cũng không xong, chắc sau này nó chẳng nên cơm cháo gì đâu.- Vợ là kế toán, còn chồng làm quan lớn của Sở, có mỗi đứa con sao chả giống ai hết vậy, ngu hết phần người khác. Khi vô tình nghe thấy những lời chỉ trích này tôi vừa xấu hổ, vừa giận nhưng cũng rất thương con!

Tôi là dân kế toán, còn chồng công tác tại một cơ quan nhà nước, con gái tôi năm nay học lớp 8. Với điều kiện gia đình cũng như cách nuôi dạy con tôi và chồng hoàn toàn có quyền ước mong con mình sẽ là một học sinh giỏi, học sinh xuất sắc của lớp. Nhưng, trong suốt mấy năm học cấp 1, chỉ duy nhất năm lớp 1 là con đứng thứ 5 với danh hiệu học sinh giỏi, còn lại cũng chỉ duy trì ở cái bằng tiên tiến. Thôi thì được tiên tiến cũng là khá rồi – Nhiều lần 2 vợ chồng tôi tự an ủi và tin rằng năm sau con sẽ khá hơn.Tuy nhiên, kể từ khi lên cấp 2 con khiến chúng tôi thất vọng hết lần này đến lần khác, mỗi năm con càng học yếu dần, từ học sinh khá, lớp 6 xuống trung bình và rồi tới lớp 7 tôi không tin nổi liệu đó có phải là con mình.Chỉ trong 1 học kỳ tôi đã bị cô chủ nhiệm gọi tới 2 lần thông báo họp riêng để phản ánh về tình trạng của con: Cháu học kém lắm, tiếp thu bài chậm, “đến những dạng toán đơn giản như cộng trừ đa thức hay tính tổng ba góc tam giác thôi cháu cũng không biết làm” kèm theo đó là những câu thắc mắc: tại sao chị không cho cháu đi học thêm?, sao vợ chồng chị như vậy mà không tạo điều kiện cho con?, chị nên dành thời gian cho con nhiều hơn, Thật xấu hổ, ruột gan tôi cứ nóng bừng bừng khi nghĩ lại những lời nhận xét đó.




Bao nỗ lực đều thất bại:Cũng như bao gia đình khác, chúng tôi đã từng: cho con đi học thêm ở trung tâm, thuê gia sư riêng, rồi mua sách nọ sách kia, thậm chí đã có thời gian tôi phải ngồi học cùng con đến tận 11h đêm nhưng mọi thứ đều trở nên công cốc: con học trước quên sau, điểm kiểm tra vẫn lẹt đẹt kèm những lời phê nhói lòng.Và tôi, vẫn khuôn mặt buồn rầu, cố cúi gằm mặt khi nghe cô nhắc tới tên con; vẫn nghe những lời chỉ trích xung quanh về con.

TỪ ƯỚC AO CON ĐẠT HỌC SINH GIỎI, GIỜ ĐÂY TÔI CHỈ CẦU KHẤN MONG KỲ NÀY CON KHÔNG LÀM TÔI XẤU HỔ VÌ ĐỨNG GẦN CHÓT LỚP

Video liên quan

  • – Dốt quá, lớp có 30 đứa thì con chị ấy đứng thứ 28.- Có mỗi việc học cũng không xong, chắc sau này nó chẳng nên cơm cháo gì đâu.- Vợ là kế toán, còn chồng làm quan lớn của Sở, có mỗi đứa con sao chả giống ai hết vậy, ngu hết phần người khác. Khi vô tình nghe thấy những lời chỉ trích này tôi vừa xấu hổ, vừa giận nhưng cũng rất thương con!
  • Tôi là dân kế toán, còn chồng công tác tại một cơ quan nhà nước, con gái tôi năm nay học lớp 8. Với điều kiện gia đình cũng như cách nuôi dạy con tôi và chồng hoàn toàn có quyền ước mong con mình sẽ là một học sinh giỏi, học sinh xuất sắc của lớp. Nhưng, trong suốt mấy năm học cấp 1, chỉ duy nhất năm lớp 1 là con đứng thứ 5 với danh hiệu học sinh giỏi, còn lại cũng chỉ duy trì ở cái bằng tiên tiến. Thôi thì được tiên tiến cũng là khá rồi – Nhiều lần 2 vợ chồng tôi tự an ủi và tin rằng năm sau con sẽ khá hơn.Tuy nhiên, kể từ khi lên cấp 2 con khiến chúng tôi thất vọng hết lần này đến lần khác, mỗi năm con càng học yếu dần, từ học sinh khá, lớp 6 xuống trung bình và rồi tới lớp 7 tôi không tin nổi liệu đó có phải là con mình.Chỉ trong 1 học kỳ tôi đã bị cô chủ nhiệm gọi tới 2 lần thông báo họp riêng để phản ánh về tình trạng của con: Cháu học kém lắm, tiếp thu bài chậm, “đến những dạng toán đơn giản như cộng trừ đa thức hay tính tổng ba góc tam giác thôi cháu cũng không biết làm” kèm theo đó là những câu thắc mắc: tại sao chị không cho cháu đi học thêm?, sao vợ chồng chị như vậy mà không tạo điều kiện cho con?, chị nên dành thời gian cho con nhiều hơn, Thật xấu hổ, ruột gan tôi cứ nóng bừng bừng khi nghĩ lại những lời nhận xét đó.




    Bao nỗ lực đều thất bại:Cũng như bao gia đình khác, chúng tôi đã từng: cho con đi học thêm ở trung tâm, thuê gia sư riêng, rồi mua sách nọ sách kia, thậm chí đã có thời gian tôi phải ngồi học cùng con đến tận 11h đêm nhưng mọi thứ đều trở nên công cốc: con học trước quên sau, điểm kiểm tra vẫn lẹt đẹt kèm những lời phê nhói lòng.Và tôi, vẫn khuôn mặt buồn rầu, cố cúi gằm mặt khi nghe cô nhắc tới tên con; vẫn nghe những lời chỉ trích xung quanh về con.
  • TỪ ƯỚC AO CON ĐẠT HỌC SINH GIỎI, GIỜ ĐÂY TÔI CHỈ CẦU KHẤN MONG KỲ NÀY CON KHÔNG LÀM TÔI XẤU HỔ VÌ ĐỨNG GẦN CHÓT LỚP
  • Video liên quan
Xem thêm:  Mẫu biên bản tạm giữ tang vật, phương tiện vi phạm hành chính trong lĩnh vực hải quan
Back to top button